Người Đánh Đàn Trên Sông Mỹ Thuận (CL) - Am Nhac Viet Nam, Nghe Ca Nhac Tre Viet Nam Online Music 


 
 

Ghi Chú

() == Chưa có lời
(LK) == Liên khúc
(TC) == Tân cổ
(CL) == Cải lương
 

Others


Lưu Ý - Bài hát nào có icon Nghe Nhac Viet Nam là bài nhạc đó có nhạc kèm theo. Khi Tìm bài hát bạn cần nên gõ vào và bỏ dấu mà không nên copy/paste. Click vào Tìm; bạn cũng đừng quên chọn "Tựa bài", "Tác giả", hay "Ca sĩ".  Bạn phải ghi danh làm hội viên trong forum Động Nhím và có Windows Media Player trong máy thì mới nghe được nhạc. Mời vào Ghi Danh.
 
Tựa đề A B C D Đ E G H I J K L M N O P Q R S T U V X Y 0-9
Tác giả A B C D Đ E G H I J K L M N O P Q R S T U V X Y  
Ca Sĩ A B C D Đ E G H I J K L M N O P Q R S T U V X Y  

bộ gõ mViệt
Tìm bài hát:       


« Tựa bài hát - Người Đánh Đàn Trên Sông Mỹ Thuận (CL) »

Người Đánh Đàn Trên Sông Mỹ Thuận (CL)

Sáng tác: :: ::
Ca sĩ: :: ::


Hò........ơi! Đèn treo bến Bắc,
gió hắt ngọn đèn tàn, ai về Mỹ Thuận,
Tiền Giang, có thương nhớ gã..., hò.....ơi,
có thương nhớ gã đánh đàn năm xưa.

Bắc Mỹ Thuận một chiều buồn tê tái,
nước tràng giang rào rạt chảy âm thầm.
Bên cạnh hàng cơm có ai
dạo lên tiếng lục huyền cầm.
Trong một buổi chiều lặng gió,
áo não tiếng tơ đồng như oán, như than.
Trước mặt anh một nón lá rách bươm,
bên cạnh anh một chiếc nớp tả tơi,
anh lơ đãng dạo đàn mà trên hố
mắt sâu như chôn chặt một nỗi sầu dĩ vãng.

Anh cất tiếng run run ca lên bài khóc bạn,
giọng thê lương như tiếng nhạn kêu buồn.
Khách bộ hành bâng khuâng dừng gót
khi nghe anh cất giọng ca rằng,
“Nhạn ơi! Anh ra thân tàn phế,
em thì về làm vợ người sang.
Đời em sống với bạc vàng,
còn anh làm kẻ đánh đàn ăn xin.
Anh đi biệt dạng biệt hình, hết ân,
hết ái, hết tình, hết duyên.”

Trận mưa chiều bỗng dưng đổ hột,
mây xám trôi về khắp nẻo không gian.
Dưới cội bàng thưa, người nhạc sĩ vô danh,
đang co ro trong manh áo rách,
tay ôm chặt chiếc đàn sương gió,
cầm gậy dò đường tìm chỗ tránh mưa.
Bến đò chiều ủ dột như mưa,
sông Mỹ Thuận lục bình trôi man mác,
khách bộ hành bốn phương đà quay gót,
mà hồn cũng vẫn bâng khuâng nhớ tiếc
những dư âm của chiếc lục huyền cầm.

Đêm hôm đó nơi bến đò Mỹ Thuận,
Người đánh đàn lần bước cạnh bờ sông.
Tay run run ôm chiếc lục huyền cầm,
Dò bước một giữa trời đêm đầy sương gió.

Giữa đêm khuya trong khi mọi người
an giấc thì gã nhạc sĩ vô danh
còn ngồi rũ rượi dưới trăng.............mờ.
Giữa không gian vắng lặng như tờ.
Anh ôm đàn dạo lên lần cuối,
bản nhạc lòng dang dở năm xưa.
Đó rồi anh mím chặt đôi môi,
đập vào cội cây cho đến nát tan
chiếc đàn sương gió,
rồi nhảy xuống dòng sông giá lạnh,
đang mênh man gợn sóng ba đào.

Sáng tinh sương, một lão già thức giấc,
vội bơi chiếc xuồng con xuôi mạn sông dài.
Lão trông thấy dựa bờ sông một chiếc nớp tồi tàn,
một chiếc gậy tre vô chủ, cạnh bãi bùn
sóng vỗ bèo trôi, vài mảnh ván thô sơ
của chiếc lục huyền cầm bể nát, lão mới biết rằng
người đánh đàn trên sông Mỹ Thuận
đã vùi thân dưới đáy giang hà.

Từ đó trên sông Mỹ Thuận,
khách qua đò hờ hững ngược xuôi.
Có ai còn nhớ tiếng lục huyền cầm
của anh mù ngồi dựa cội cây,
tay run rẩy so giây, nắn phím.
Sóng lách tách vỗ vào bực đá,
gió rì rào thổi dạt khóm lau thưa.
Một chuyện tình não nuột năm xưa,
đã chôn lấp trong bụi mờ quá khứ.
Cái chết của gã đánh đàn xa lạ
đến nay như nước chảy qua cầu.
Lữ khách ơi, trong những buổi chiều mưa,
có ai qua đò trên sông Mỹ Thuận,
có để giây phút ngậm ngùi,
tiếc thương cho chàng nhạc sĩ vô danh.





Nghe: 2029
Ngày: January 13th, 2006
Người Gởi: Bạch Y
Quay lại

Copyrights © 2004 - 2010 http://www.Vietnhim.com - Âm Nhạc Việt Nam
Chúng tôi chào đón những ai yêu thích âm nhạc Việt Nam