Problem Mortgage|TransUnion Credit Report|Online Loans|Mortgages|Mortgage Calculator
chủ tịch Hồ Chí Minh [Archive] - DongNhim

chủ tịch Hồ Chí Minh

nhaviet
06-26-2005, 07:47 PM

nhaviet
06-26-2005, 07:51 PM
Ä?á»?c sách “Hồ Chí Minhâ€? cá»§a William J. Duiker:
Nghi vấn và Sự thật


HCM đ�c tuyên ngôn độc lập ngày 2-9-45/ “Ngục trung nhật ký�/ Hình bìa sách (phải)


Hà Giang



Một trong những nhân vật lịch sử Việt Nam cận đại mà tên tuổi, đ�i tư, sự nghiệp, và hoạt động đã và đang trở thành đ� tài của nhi�u tranh cãi là Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, đối với những ngư�i có suy nghĩ nghiêm túc, dù nhìn ở khía cạnh nào và dù có bất đồng ý kiến, ngư�i ta cũng công nhận một đi�u rằng ông là một trong những nhà hoạt động chính trị có ảnh hưởng lớn nhất trong thế kỷ 20, không chỉ ở Việt Nam mà còn trên trư�ng chính trị quốc tế. Trong năm vừa qua, t� tuần san TIME đã bầu ông là một trong một trăm nhân vật của thế kỷ 20.



Nhưng trong suốt th�i gian kể từ ngày Pháp và Mỹ tham chiến ở Việt Nam cho đến ngày ông qua đ�i năm 1969, tiểu sử và cuộc đ�i của ông hầu như bị che đậy trong màn bí ẩn, huy�n thoại. Trong một cuốn sách tiểu sử v� ông Hồ, xuất bản vào năm 1967, Nhà báo ngư�i Pháp Jean Lacouture viết: "Tất cả m�i đi�u mà ngư�i ta từng nghe biết v� cuộc đ�i ông Hồ trước năm 1941 là chắp vá, r�i rạc, nằm trong vòng nghi vấn và ph�ng đoán." Cộng thêm vào sự chấp vá là những thông tin thiếu trung thực do những ngư�i ái mộ ông và những ngư�i không ưa thích gì ông tung ra đã gây ra không ít ngộ nhận và gây nên tình trạng lẫn lộn thông tin. Một số ngư�i Cộng sản Việt Nam thì cố tình huy�n thoại hóa v� cuộc đ�i hoạt động của ông. Ngược lại, những ngư�i chống cộng hay chống lại đư�ng lối ông Hồ đã theo đuổi thì tìm m�i cách bôi nh�, xuyên tạc đ�i tư và sự nghiệp cách mạng của ông. Có lúc ngư�i ta phải lắc đầu không biết tin ai, và phải trông nh� vào các h�c giả nghiêm túc gốc Tây phương để có một cái nhìn công bằng và khách quan hơn v� ông Hồ.



Sá»± chá»? đợi đó đã được đáp ứng bằng cuốn sách cá»§a William J. Duiker có tá»±a Ä‘á»? đơn giản là "Ho Chi Minh" má»›i vừa xuất bản vào cuối năm 2000. Ä?ây là má»™t cuốn tiểu sá»­ đồ sá»™, có tầm cỡ hàng đầu ở hải ngoại do má»™t nhà sá»­ há»?c chuyên nghiệp biên soạn. Soạn giả đã bá»? ra 20 năm để thu thập thông tin vá»? ông Hồ qua phá»?ng vấn, và góp nhặt tin tức từ các văn khố và hồ sÆ¡ tình báo cá»§a Pháp, Anh, Trung Quốc và Quốc tế Cá»™ng sản, cho đến các văn thư lưu trữ cá»§a Ä?ảng Cá»™ng sản Việt Nam ở Hà Ná»™i. Ông Duiker là má»™t giáo sư sá»­ há»?c thuá»™c Trưá»?ng Ä?ại há»?c Penn State (Mỹ). Ông chuyên nghiên cứu lịch sá»­ Ä?ông Nam Ã? châu, và là tác giả cá»§a má»™t số cuốn sách vá»? chá»§ Ä‘á»? này.



Bài viết này chỉ có mục đích khiêm tốn là điểm qua vài nét chính v� sự nghiệp cách mạng và một số vấn đ� liên quan đến đ�i tư của ông Hồ. Vì là một bài điểm sách, bài viết chủ yếu dựa vào thông tin của ông Duiker trong cuốn sách vừa kể, và một số thông tin trong cuốn “Trong Cõi� (Nhà xuất bản Trăm Hoa, California, 1993) của sử gia Trần Quốc Vượng.

Nguyên quán và th�i niên thiếu



Như nhiá»?u ngưá»?i trong chúng ta biết, quê hương ông Hồ Chí Minh quê xã Kim Liên, huyện Nam Ä?àn, tỉnh Nghệ An. Ông tên thật là Nguyá»…n Sinh Cung, con ông Nguyá»…n Sinh Sắc, và cháu ná»™i ông Nguyá»…n Sinh Vương.

Năm 1863, bà Hà Thị Hy, vợ thứ hai của ông Nguyễn Sinh Vương (còn có tên là Nguyễn Sinh Nhậm) hạ sinh một ngư�i con trai, được đặt tên là Nguyễn Sinh Sắc [1]. Vợ cả ông Vương đã chết trước đó vài năm sau khi hạ sinh một ngư�i con tên là Nguyễn Sinh Tr�. Năm Sắc lên bốn, cụ Nguyễn Sinh Vương qua qua đ�i. �t lâu sau, bà Hà Thị Hy cũng qua đ�i. Vì thế, Sắc phải sống cùng ngư�i anh cùng cha khác mẹ, tức là Nguyễn Sinh Tr�.



Lúc còn nhá»?, Nguyá»…n Sinh Sắc nổi tiếng trong làng là má»™t cậu bé ngưá»?i ham há»?c, nhưng không có Ä‘iá»?u kiện tài chính để theo há»?c. Thưá»?ng thưá»?ng, sau khi chăn trâu xong, Sắc đến há»?c lén; tức là, đứng ngoài lá»›p há»?c nghe thầy giảng bài. Tính ham há»?c này được sá»± chú ý cá»§a má»™t nhà nho: ông tú tài Hoàng Xuân Ä?ưá»?ng. Ông tú Ä?ưá»?ng xin ông Trá»? để được nuôi nấng Sắc ở nhà mình, và ông Trá»? đồng ý. Năm 1878, lúc 15 tuổi, Nguyá»…n Sinh Sắc chuyển vá»? ở nhà cá»§a cụ tú Hoàng Xuân Ä?ưá»?ng.

Nguyá»…n Sinh Sắc lúc này càng biểu lá»™ là má»™t ngưá»?i há»?c giá»?i, tinh thông kinh sá»­. Cùng lúc, Sắc Ä‘em lòng yêu ngưá»?i con gái đầu lòng cá»§a cụ tú Ä?ưá»?ng tên là Hoàng Thị Loan. Năm 1883, Nguyá»…n Sinh Sắc và Hoàng Thị Loan (lúc đó chỉ 13 tuổi) được phép làm lá»… thành hôn. Cụ Ä?ưá»?ng xây cho đôi uyên ương má»™t căn nhà ba phòng kế bên nhà ông. Trong 7 năm kế tiếp, Hoàng Thị Loan hạ sinh ba ngưá»?i con: Nguyá»…n Thị Thanh, sinh năm 1884; Nguyá»…n Sinh Khiêm, 1888; và Nguyá»…n Sinh Cung (ngưá»?i sau này là Hồ Chí Minh), 1890.



Năm 1891, ông Nguyá»…n Sinh Sắc Ä‘i thi tú tài ở Vinh, nhưng ông bị trượt. Năm 1893, ông Hoàng Xuân Ä?ưá»?ng qua Ä‘á»?i, và ông Sắc phải dá»?n cả gia đình vá»? ở vá»›i mẹ vợ. Năm 1894, qua giá»— đầu cụ tú Ä?ưá»?ng, ông Sắc Ä‘i thi Hương, khoa Giáp Ngá»? và đỗ cá»­ nhân. Ông được nhận há»?c Ä‘iá»?n, tức là ruá»™ng công cá»§a làng Chùa dành cho những ngưá»?i có há»?c (để khuyến khích việc há»?c) để há»?c thêm, chứ không phải nhận ruá»™ng há»?c cá»§a làng Sen. Năm 1895, ông ra Huế tiếp tục Ä‘i thi Há»™i, khoa Ất Mùi, nhưng ông thi trượt. Ông quyết định dá»?i gia đình vào Huế để tiện việc há»?c hành và luyện thi. Thá»?i đó, đưá»?ng Ä‘i từ Nghệ An vào Huế là má»™t Ä‘oạn đưá»?ng khó khăn, thưá»?ng tốn khoảng 1 tháng trá»?i Ä‘i đưá»?ng.



Vào tá»›i Huế, ông Sắc lại tiếp tục thi vào năm 1898, nhưng lại trượt. Sau đó, ông nhận má»™t việc làm thầy dạy há»?c ở làng Duong No. Năm 1900, ông Sắc được bổ nhiệm làm Thư ký cho Há»™i đồng thi cá»­ thuá»™c tỉnh Thanh Hoá. Ông quyết định cùng ngưá»?i con trai lá»›n là Nguyá»…n Sinh Khiêm Ä‘i ngược vào Thanh Hóa nhận nhiệm sở, Nguyá»…n Sinh Cung ở lại cùng mẹ ở Huế. Nhưng tai nạn gia đình xảy ra sau đó không lâu, sau khi bà Hoàng Thị Loan hạ sinh ngưá»?i con thứ tư tên là Nguyá»…n Sinh Xin, bà lâm trá»?ng bệnh và qua Ä‘á»?i ngày 10 tháng 2 năm 1901. Ngưá»?i hàng xóm còn nhá»› lại lúc đó, Nguyá»…n Sinh Cung chạy cùng làng cầu cứu và xin sữa cho em. Khi nghe hung tin, ông Sắc lập tức vào Huế và mang con trở lại quê ngoại Nghệ An. Bé Xin yếu Ä‘uối và qua Ä‘á»?i lúc 1 tuổi. Cậu bé Cung sống cùng vá»›i chị mình và bà ngoại, và theo há»?c vá»›i má»™t ngưá»?i bà con xa, cụ đồ Vương Thúc Ä?ổ. Nguyá»…n Sinh Sắc trở lại Huế và lần này ông thi đổ Phó Bảng.



Phó Bảng là má»™t há»?c vị thấp hÆ¡n Tiến sÄ© (xuất hiện ở Việt Nam từ thá»?i vua Minh Mạng, 1830-1831), nhưng là má»™t há»?c vị có uy tín. Sau khi đỗ, dân làng Kim Liên cho ông má»™t lô đất như má»™t phần tưởng thưởng. Ông dùng lô đất này để cất má»™t căn nhà, và má»™t phòng tưởng niệm vợ mình, tức bà Hoàng Thị Loan. Ä?áng lẽ vá»›i há»?c vị này, ông Sắc có thể ra làm quan, nhưng ông không có tham vá»?ng này, và thay vào đó ông mở má»™t trưá»?ng dạy há»?c trong làng. Tuy là má»™t ngưá»?i thuá»™c giai cấp có há»?c, ông Sắc vẫn nghèo, nhưng có lòng giúp ngưá»?i nghèo hÆ¡n mình. Vá»›i má»™t thân thế và địa vị má»›i, Nguyá»…n Sinh Sắc lấy tên là Nguyá»…n Sinh Huy.

Với Nguyễn Sinh Cung, lúc 11 tuổi, ông Sắc quyết định đặt tên con là Nguyễn Tất Thành [2]. Lúc này, Nguyễn Tất Thành theo h�c với một ngư�i bạn của cha là ông Vương Thúc Quí, một ngư�i theo phong trào kháng chiến chống Tri�u đình Huế lúc bấy gi�. Qua ảnh hưởng của ông thầy này, Nguyễn Tất Thành bắt đầu viết luận văn mang tính yêu nước. Một trong những ngư�i thư�ng hay ghé nhà cụ Nguyễn Sinh Sắc uống rượu, bàn chuyện thế sự là cụ Phan Bội Châu. Những lúc như thế, Nguyễn Tất Thành thư�ng đóng vai trò phục vụ trà nước, nhưng cũng để ý phục thầm sự uyên bác của cụ Phan Bội Châu.



Hoạt động cách mạng



Năm 1906, Triá»?u đình Huế cho triệu má»?i ông Nguyá»…n Sinh Sắc, và ông lại phải ra Huế nhận chức Bá»™ Lá»… vào tháng Năm, 1906. Nguyá»…n Tất Thành cùng anh theo há»?c chương trình Pháp, thuá»™c Trưá»?ng tiểu há»?c Ä?ông Ba, trong thá»?i gian này. Năm 1907, Thành và anh là Khiêm cùng thi đỗ vào Trưá»?ng Quốc há»?c. Theo hồi tưởng cá»§a má»™t số ngưá»?i cùng lá»›p há»?c, Thành thưá»?ng ngồi bàn sau cùng, ít nói, nhưng nổi tiếng là giá»?i ngôn ngữ và há»?i toàn những câu há»?i hóc búa; và vì thế nhiá»?u thầy giáo rất có cảm tình vá»›i Thành. Má»™t ngưá»?i thầy trưá»?ng này nhận xét Thành là má»™t "há»?c sinh thông minh và thá»±c sá»± xuất sắc" ("an intelligent and truly distinguished student"). Nhưng Thành cÅ©ng là má»™t đối tượng diá»…u cợt cá»§a bạn bè cùng trưá»?ng vì lối ăn mặc quê mùa và giá»?ng nói trá»? trẹ nặng âm hưởng xứ Nghệ. Ban đầu, Thành không để ý, nhưng có má»™t lần cậu ta nóng máu lên và tông vào mặt đối thá»§ mình má»™t quả đấm!

Có lẽ qua ảnh hưởng của ngư�i thầy dạy tiếng Hoa tên là Hoàng Thông, Thành đã bắt đầu có nhi�u ý nghĩ chính trị, từng phê phán chính quy�n thuộc địa và Tri�u đình một cách công khai trước bạn bè. Ngày 9 thánng 5, năm 1907, một nhóm bạn h�c đứng nhìn nông dân biểu tình, Thành đột nhiên tóm cổ hai ngư�i bạn đi tình nguyện làm thông dịch cho đoàn biểu tình. Nhưng đoàn biểu tình bị cảnh sát Pháp chận lại và những ngư�i đi hàng đầu như Thành và hai bạn bị đánh nhi�u lần. Sáng hôm sau, cảnh sát Pháp vào trư�ng, nhận diện, và đ�c lệnh đuổi Nguyễn Tất Thành ra kh�i Quốc H�c.



Hành động cá»§a Nguyá»…n Tất Thành làm ảnh hưởng đến cha mình. Nhà cầm quyá»?n bắt đầu để ý đến ông Nguyá»…n Sinh Huy. Mùa hè năm 1909, ông Nguyá»…n Sinh Huy được thuyên chuyển ra làm Tri huyện (magistrate) Bình Khê, thuá»™c tỉnh Bình Ä?ịnh. Thành và Khiêm bị theo dõi gắt gao. Khiêm sau này phạm tá»™i mưu phản và bị cầm tù nhiá»?u năm. Ngay cả bà chị cả là Nguyá»…n Thị Thanh còn ở Nghệ An cÅ©ng bị thẩm vấn.



Sau sá»± kiện ở Huế, tên tuổi Nguyá»…n Tất Thành nằm trong danh sách Ä‘en cá»§a cảnh sát; Thành không xin được việc làm và cÅ©ng chẳng có trưá»?ng nào nhận vào để há»?c. Sau khi lưu lại Bình Khê má»™t thá»?i gian ngắn, Thành ghé qua Qui NhÆ¡n và tá túc tại nhà cá»§a ông Phạm Ngá»?c Thá»? [3], má»™t ngưá»?i bạn cÅ© cá»§a ông Nguyá»…n Sinh Huy. Thông cảm cho hoàn cảnh cá»§a Thành, ông Thá»? khuyên Thành nên bá»? tên này và ghi danh thi làm thầy giáo dưới tên sữa (Nguyá»…n Sinh Cung), nhưng vì lý do nào đó, má»™t viên tỉnh trưởng hay biết được tung tích cá»§a Nguyá»…n Sinh Cung và cuối cùng, Thành không được phép thi. Sau đó, Thành lưu lạc xuống Phan Thiết, và trở thành thầy dạy há»?c tại trưá»?ng Ä?ức Thành. Theo hồi tưởng cá»§a há»?c sinh trưá»?ng này, Thành là má»™t ngưá»?i thầy rất nổi tiếng cá»§a trưá»?ng, luôn đối xá»­ tình nghÄ©a vá»›i há»?c trò, không bao giá»? đánh trò, và kính trá»?ng đồng nghiệp. Thành dạy há»?c trò những triết lý Tây phương như Voltaire, Montesquieu, Rousseau ... Tuy nhiên, đầu năm 1911, Nguyá»…n Tất Thành bí mật rá»?i khá»?i trưá»?ng. Không ai biết lý do gì mà Thành rá»?i trưá»?ng, nhưng có thể trước đó (1910) Thành hay tin là thân phụ mình sắp vào Phan Thiết.



V� phần ông Nguyễn Sinh Huy, sau khi mới nhận nhiệm sở Tri huyện, ông rất được lòng dân với những hành động như tha những tù nhân đã tham gia biểu tình hay nông dân đòi đất đai, trừng trị b�n du côn, nhưng ông lại t� ra nhẹ tay với những ngư�i với những tội lặt vặt. Ông từng nói rằng thật là buồn cư�i tốn thì gi� đi trừng trị những ngư�i ăn cắp vặt trong khi nước nhà đã mất. Nhưng ông rất nghiêm khắc trong phán xử với ngư�i giàu có và quy�n thế. Tháng 1, năm 1910, ông tuyên án một nhân vật có quy�n thế ở địa phương 100 hèo. Khi ngư�i bị phạt chết sau đó ít ngày, thân nhân ngư�i này khiếu nại lên cấp trên, và ông Nguyễn Sinh Huy bị triệu hồi v� Huế để xét xử. Ngày 19 tháng 5, năm 1910, Hội đồng xét xử ông có tội lạm dụng chức vụ và phạt đánh roi cùng với gián cấp 4 bậc. Nhưng vào tháng 8, có lẽ để kh�i mất mặt, Tri�u đình Huế giảm hình phạt xuống thành gián cấp và đuổi kh�i việc. Theo như bạn bè, ông Huy không h� t� ra quan tâm v� việc mất chức vụ này. Ông trở lại Huế hành ngh� dạy h�c để sinh sống. Tháng 1, năm 1911, ông đệ đơn xin đi Nam, nhưng đơn bị từ chối, có lẽ do nhà cầm quy�n Pháp nghi ông dính dáng vào các hành vi chống chính quy�n. Theo như báo cáo của cảnh sát Pháp viết lúc bấy gi�:

"Nguyá»…n Sinh [Sắc] ... bị tình nghi có đồng lõa vá»›i Phan Bá»™i Châu, Phan Chu Trinh và má»™t số ngưá»?i khác. Hai năm vá»? trước, con trai ông là má»™t há»?c sinh tại Ä?ông Ba, đột nhiên biến mất. Có tin cho rằng hắn Ä‘ang có mặt ở Nam phần. Nguyá»…n Sinh [Sắc] có lẽ có ý định nhập vá»›i hắn và há»™i ý vá»›i Phan Chu Trinh."



Ông Sắc không để ý đến việc đơn mình bị khước từ, và Ä‘i vào Ä?à Nẵng, và từ đó đáp tàu vào Sài Gòn, nÆ¡i mà ông tìm được việc làm qua dạy tiếng Hoa và bán thuốc Bắc.

Sau khi rá»?i Phan Thiết, Nguyá»…n Tất Thành vào Sài Gòn và ở trá»? trong má»™t nhà dá»±a gạo do ông Lê Văn Ä?ạt làm chá»§. Trong thá»?i gian ở đây, Thành có liên lạc vá»›i cha mình. Thành đệ đơn xin theo há»?c trưá»?ng dạy nghá»?, nhưng nhà trưá»?ng đòi há»?i phải trải qua 3 năm huấn luyện, Thành bá»? há»?c và cùng vá»›i má»™t đồng hưá»?ng Nghệ An khác tên Hoàng bán báo dạo kể kiếm sống qua ngày. Trong thá»?i gian này, Thành thưá»?ng hay lui xuống bến cảng xem tàu bè qua lại. Ngày 2 tháng 6, má»™t ngưá»?i thanh niên tá»± xưng là Ba đến tàu Admiral Catouche-Tréville xin việc làm. Thuyá»?n trưởng Louis Edward Maisen quyết định nhận anh ta vào làm trong nhà bếp. Mùa hè năm 1911, tàu rá»?i bến cảng Nhà Rồng trên đưá»?ng Ä‘i Marseille, Pháp.



Hoạt động cá»§a Nguyá»…n Tất Thành sau khi rá»?i Sài Gòn không được rõ ràng, và ít được ghi lại. Cuá»™c sống cá»§a công nhân trên tàu khá khắc khổ. Nguyá»…n Tất Thành đã ghi lại khá tá»· mỉ trong Hồi ký cá»§a mình. Sau khi tạm dừng lại ở các cảng Singapore, Colombo, và Said, tàu Admiral Catouche-Tréville cập bến Marseille ngày 6/11/1911. Lần đầu tiên trong Ä‘á»?i, Thành thấy được những văn minh cá»§a Tây phương, kể cả xe lá»­a. Và cÅ©ng lần đầu tiên trong Ä‘á»?i, Thành được gá»?i là "Monsieur" trong quán cà phê ở Rue Cannebière. Anh ta viết: "Ngưá»?i Pháp ở Pháp lịch sá»± và tá»­ tế hÆ¡n ngưá»?i Pháp ở Ä?ông Dương." Thành còn khám phá ra sá»± nghèo nàn ở Pháp và tình trạng đĩ Ä‘iếm. Anh ta viết má»™t thư cho bạn, trong đó có Ä‘oạn: "Tại sao ngưá»?i Pháp không mở mang cho dân há»? trước khi mở mang cho chúng ta?" Từ đó, ý chí cách mạng càng nung nấu thêm trong con ngưá»?i cá»§a ngưá»?i thanh niên Nguyá»…n Tất Thành.



Trong những năm tháng sau đó, ông Hồ theo tàu Ä‘i qua Ã? châu, Phi châu, Mỹ châu (New York) và Âu châu. Ông Duiker cho biết ông Hồ lưu lại New York má»™t thá»?i gian, làm công và dá»± mít-tinh ở Marcus Garvey's Universal Negro Improvement Trust thuá»™c vùng Harlem. Khi sang Âu châu, ông Hồ làm nghá»? phụ bếp và sau này đầu bếp dưới tay nấu bếp danh tiếng Auguste Escoffier tại khách sạn Carlton ở London. Ä?ến cuối Thế chiến thứ nhất, ông sang định cư ở Paris. Trong thá»›i gian ở đây, ông sống bằng nghá»? sá»­a ảnh. Ở đây, thành lập má»™t số hiệp há»™i ngưá»?i Việt hải ngoại và viết báo cÅ©ng như phát biểu tố cáo những hành vi tá»™i ác cá»§a Pháp đối vá»›i các thuá»™c địa trong các cuá»™c há»?p há»™i cá»§a Ä?ảng Xã há»™i Pháp. Năm 1919 ông đệ trình má»™t kiến nghị đến Chính phá»§ Pháp ở Há»™i nghị Versailles, đòi há»?i Pháp phải thá»±c thi nguyên lý cá»§a Tổng thống Woodrow Wilson vá»? tá»± trị cho Việt Nam. Cảnh sát Pháp để ý theo dõi bảng kiến nghị và tác giả cá»§a nó “Nguyá»…n Ã?i Quốcâ€?. Há»? (cảnh sát) theo dõi ông Hồ má»?i nÆ¡i, mặc dù Nguyá»…n Ã?i Quốc là má»™t ngưá»?i viết không má»™t xu dính túi, má»™t thanh niên yếu Ä‘uối trong má»™t bá»™ y phục rá»™ng thùng thình giống như hình hài cá»§a ông vua hài Chaplin.



Qua cuốn sách “Ho Chi Minhâ€?, William Duiker cho biết ông Hồ đến vá»›i chá»§ nghÄ©a Mác vào mùa hè năm 1920, qua má»™t luận án cá»§a Lénin, “Luận vá»? má»™t số vấn Ä‘á»? liên quan đến quốc gia và thuá»™c địaâ€? (Theses on the National and Colonial Questions). Trước đây, ông Hồ cÅ©ng từng Ä‘á»?c vá»? thuyết cá»§a Mác, nhưng chỉ qua những lí giải minh bạch cá»§a Lenin má»›i đánh thức ông má»™t cách mạnh mẽ, đã làm biến đổi ông từ má»™t ngưá»?i yêu nước bình dị vá»›i khuynh hướng xã há»™i thành má»™t nhà cách mạng Mác xít. Khi Ä?ảng Xã há»™i Pháp bất đồng ý kiến vá»? vấn Ä‘á»? có nên tham gia vào phong trào Thế giá»›i thứ Ba cá»§a Lenin trong Ä?ại há»™i năm 1921, ông Hồ trở thành má»™t trong những sáng lập viên cá»§a Ä?ảng Cá»™ng sản Pháp.



Ä?ảng Cá»™ng sản Pháp tá»? ra có khuynh hướng Âu châu, không mấy quan tâm đến các vấn Ä‘á»? thuá»™c địa ở Ã? châu như Việt Nam. Năm 1921, ông Hồ Ä‘i Moscow qua lá»?i má»?i cá»§a Quốc tế Cá»™ng sản (Comintern) để thuyết phục tổ chức này yểm trợ hoạt động cá»§a ông. Tuy nhiên, giá»›i lãnh đạo Xô Viết Ä‘ang bận tâm vá»›i các vấn Ä‘á»? tranh chấp ná»™i bá»™, nên ông Hồ phải tiêu ra cả năm trá»?i má»›i thuyết phục được há»? gá»­i ông trở lại Trung Quốc hoạt động, nÆ¡i ông tổ chức được má»™t liên minh, qui tụ được vài nhóm ngưá»?i Việt theo chá»§ nghÄ©a dân tá»™c và nhóm theo Cá»™ng sản. Trong vòng 15 năm sau đó, ông Hồ hoạt động vá»›i vai trò má»™t cán bá»™ cho Quốc tế Cá»™ng sản.



Nhưng quan hệ giữa ông Hồ và Moscow không phải lúc nào cÅ©ng mặn mà, mà có lúc cÅ©ng gay go. Ông Hồ đặt nặng vào chá»§ nghÄ©a dân tá»™c và quan Ä‘iểm chính trị này không hòa hợp được vá»›i quan Ä‘iểm cá»§a lãnh đạo Quốc tế Cá»™ng sản ở Moscow. Song, ông kiên tâm theo Ä‘uổi chương trình làm việc cá»§a mình, chá»? đợi và vây lấy thá»?i cÆ¡ thuận lợi. Ở Canton, ông Hồ làm báo và sáng lập ra Việt Nam Thanh niên Cách mạng Há»™i (Vietnamese Revolutionary Youth League) và tổ chức huấn luyện nhằm thu hút há»?c sinh từ khắp má»?i miá»?n trong Việt Nam. Ngoài việc dạy chá»§ nghÄ©a Mác-Lê, ông còn dạy đạo đức cách mạng cá»§a riêng ông: tiết kiệm, thận trá»?ng, trá»?ng kiến thức, khiêm tốn, và khoan hồng, những đức tính xuất phát từ Khổng giáo hÆ¡n là từ Lenin. Ä?ối vá»›i há»?c sinh, ông Hồ là hiện thân cá»§a những đức tính này, và những châm ngôn này mà ông giảng dạy sau này trở thành những Ä‘iểm đặc trưng cá»§a cách mạng Việt Nam.



Năm 1927, Tưởng Giới Thạch bắt đầu chiến dịch truy lùng những ngư�i thiên tả, và trung tâm huấn luyện của Hồ Chí Minh bị tan rã, và ông phải trốn qua Hồng Kông và từ đó đi Moscow. Sau đó, ông quay trở lại Pháp, và sau khi lưu lại Pháp một th�i gian, ông đi Thái Lan, nơi mà ông đã lưu lại khoảng 2 năm để hoạt động cách mạng. Năm 1930, ông trở lại Trung Quốc và làm việc bí mật để trốn tránh cảnh sát Trung Quốc và mật vụ Pháp. Ông bị cảnh sát Anh bắt tại Hồng Kông, nằm tù một năm, và lại một lần nữa ra kh�i nhà tù để đi v� lại Moscow. Nhưng lần này Moscow không giúp đỡ gì cho ông, vì lúc đó Stalin thanh trừng cán bộ. Ông Hồ không những bị kiểm điểm cá nhân, mà còn bị đi�u tra và cho ra ngoài l�.



Ä?ến năm 1941, ông lại trở vá»? Việt Nam sau 30 năm xa cách để xây dá»±ng má»™t căn cứ du kích ở vùng Bắc Việt. Năm 1945, 3 tháng sau khi Pháp bị Nhật đánh Ä‘uổi, và chỉ 2 ngày sau khi Nhật dầu hàng Ä?ồng minh, Việt Minh tiến vào thá»§ đô Hà Ná»™i cướp chính quyá»?n giữa tiếng hoan hô cá»§a dân chúng, Hồ Chí Minh Ä‘á»?c lá»?i tuyên ngôn nước Việt Nam độc lập.

Ông Duiker trình bày nhiá»?u bằng chứng cho thấy ông Hồ không muốn chiến tranh vá»›i Pháp. Thá»±c ra, ông Hồ tìm đủ má»?i cách, má»?i phương tiện để tránh chiến tranh. Ông từng ve vãn ngưá»?i Mỹ (qua các sÄ© quan tình báo thuá»™c OSS) mà ông đã quen biết trong thá»?i chiến tranh, á»§ng há»™ chính phá»§ ông. Thậm chí, ông còn đánh tiếng là sẵn sàng cho Mỹ dùng Vịnh Cam Ranh cho hải quân Mỹ! Ông còn thành lập má»™t chính phá»§ liên hiệp, đồng ý cho sá»± hiện diện cá»§a quân đội Pháp, và đồng ý làm thành viên cá»§a Liên hiệp Pháp, vá»›i Ä‘iá»?u kiện ngưá»?i Pháp tôn trá»?ng và công nhận Việt Nam là má»™t nước độc lập. Nhưng sau khi ngưá»?i Pháp bị thua trận vào Thế chiến thứ hai, ngay cả Ä?ảng Xã há»™i Pháp cÅ©ng không có ý định bá»? cá thuá»™c địa; do đó, chiến tranh xảy ra và đầu năm 1947, ông Hồ quay trở lại thá»?i du kích. Ông Hồ nói má»™t câu đáng ghi nhá»› vá»›i má»™t ngưá»?i bạn ông là Jean Sainteny, là “Ông giết 10 đồng bào tôi, chúng tôi sẽ giết má»™t đồng bào ông, nhưng cuối cùng ông sẽ là ngưá»?i kiệt sức.â€? Ông Hồ quả không sai.



Năm 1954, dưới sá»± áp lá»±c cá»§a Trung Quốc và Liên Xô, ông Hồ và Việt Minh đồng ý ngưng chiến, và chia đôi Việt Nam thành hai nước lấy vÄ© tuyến 17 làm Ä‘iểm chia cắt. Theo Ä‘iá»?u kiện cá»§a bảng hiệp định Geneva, má»™t cuá»™c tổng tuyển cá»­ sẽ được tổ chức hai năm sau đó để thống nhất đất nước. Tuy nhiên, Trung Quốc và Liên Xô không bảo đảm cuá»™c bầu cá»­, Hoa Kỳ không chịu ký bảng hiệp định, và sau khi há»™i nghị chấm dứt không lâu, Bá»™ trưởng Ngoại giao Mỹ là John Foster Dulles tuyên bố rằng Mỹ sẽ nâng đỡ chế độ không-Cá»™ng sản ở miá»?n Nam. Theo quan Ä‘iểm cá»§a những ngưá»?i cách mạng, Há»™i nghị Geneva là má»™t bước Ä‘i đầu tiên cho má»™t cuá»™c chiến ở Ä?ông dương lần thứ hai.



Ở Hà Ná»™i, ông Hồ sống má»™t cuá»™c sống đơn giản như trong thá»?i du kích. Dù là chá»§ tịch nước, ông từ chối cư ngụ trong dinh toàn quyá»?n, và tá»± mình trồng vưá»?n xây má»™t căn nhà tranh bên cạnh cái ao nuôi cá. Ông thưá»?ng xuất hiện trong bá»™ khaki bạc màu và đôi giày sandal cÅ©, nói chuyện vá»›i nông dân hay trẻ em. Ä?ối vá»›i nhiá»?u ngưá»?i quan sát thá»?i sá»± Tây phương, Ä‘iá»?u này có vẻ như là má»™t sá»± đóng kịch, hay giả tạo. Nhưng thá»±c ra, ông là má»™t ngưá»?i rất tinh tế, có khả năng quyến rÅ©, thu hút đối phương bằng ngôn ngữ lịch lãm và hành động ân cần. Ông Hồ muốn làm gương cho thế hệ sau ông là phải hành xá»­ theo đạo đức cách mạng.



Tác giả Duiker còn cho thấy hình ảnh cá»§a má»™t nhà ngoại giao Hồ Chí Minh. Vào thập niên 1950s và 1960s, ông Hồ thưá»?ng Ä‘i nước ngoài để thương lượng và tranh thá»§ á»§ng há»™ từ Xô Viết và Trung Quốc, ông phải “đi hàng haiâ€? má»™t cách tế nhị giữa hai cưá»?ng quốc chia rẽ này. Tuy nhiên, sau này (sau kỳ cải cách ruá»™ng đất 1955-56), vai trò cá»§a ông Hồ càng ngày càng mang tính nghi thức hÆ¡n là thá»±c quyá»?n. Thay vào đó là sá»± vai trò lãnh đạo cá»§a Lê Duẫn, ngưá»?i từng bị Pháp bá»? tù nhiá»?u năm vì hoạt động cách mạng. Theo Duiker, chính Lê Duẫn có lúc còn lấn ép ông Hồ cùng những đồng chí lâu năm cá»§a ông (như Ä?ại tướng Võ Nguyên Giáp và Thá»§ tướng Phạm Văn Ä?ồng). Ông Duiker còn cho biết cải cách ruá»™ng đất là má»™t phong trào chịu ảnh hưởng sâu đậm cá»§a Trung Quốc. Vẫn theo Duiker, ông Hồ không trá»±c tiếp dính dáng vào chiến dịch này, nhưng thanh thế cá»§a má»™t lãnh tụ lo cho dân đã bị thiệt hại nghiêm trá»?ng sau vụ cải cách tai tiếng và đẫm máu này.



Tác giả Duiker cho biết trong những năm đầu thập niên 1960, ông Hồ không muốn có chiến tranh với ngư�i Mỹ. Ngay cả khi Tổng thống Lyndon B. Johnson bắt đầu thả bom xuống mi�n Bắc, ông Hồ vẫn hi v�ng Washington sẽ rút quân và ngưng ủng hộ chế độ ở Sài Gòn. Nhưng đi�u kì v�ng này không thành sự thật. Khi quân đội Mỹ bắt đầu đến Việt Nam vào năm 1965, ông Hồ đã 75 tuổi và không còn kiểm soát chính phủ nữa.



Ngày 2 tháng 9 năm 1969 (tức ngày Quốc khánh, ká»· niệm 24 năm sau ngày ông Hồ tuyên bố Việt Nam độc lập), sau buổi ăn sáng và mít-tinh vá»›i má»™t phái Ä‘oàn cá»±u chiến binh, đúng 9 giá»? 45 phút (sáng), ông Hồ trút hÆ¡i thở cuối cùng. Ông bình thản ra Ä‘i. Tin Hồ Chí Minh qua Ä‘á»?i được đón nhận vá»›i hàng trăm bài báo khác nhau trên khắp thế giá»›i. Phân ưu từ các lãnh tụ thuá»™c 121 quốc gia trên thế giá»›i gá»­i vá»? Hà Ná»™i. Nhà nước Liên Xô tuyên bố ông Hồ là “má»™t đứa con vÄ© đại cá»§a nhân dân Việt Nam anh hùng, là má»™t lãnh tụ xuất sắc cá»§a quốc tế cá»™ng sản và phong trào giải phóng quốc gia, và là má»™t ngưá»?i bạn lá»›n cá»§a Liên Xô.â€? Má»™t số nước xã há»™i chá»§ nghÄ©a tổ chức mặc niệm. Các lãnh tụ thuá»™c thế giá»›i thứ ba ca ngợi và Ä‘á»? cao vai trò cá»§a ông Hồ trong việc bảo vệ những ngưá»?i bị áp bức. Má»™t bài xã luận trên má»™t nhật báo lá»›n Ấn Ä?á»™ ca ngợi ông Hồ như là má»™t tinh túy cho “nhân dân, là hiện thân cho nguyện vá»?ng tá»± do, và đấu tranh trưá»?ng kỳâ€?. Phản ứng cá»§a báo chí Tây phương cÅ©ng rất sôi nổi. Những ngưá»?i chống chiến tranh đã dành cho ông Hồ những lá»?i phân ưu tốt đẹp. Ngay cả những ngưá»?i chống Cá»™ng cÅ©ng dành cho ông Hồ má»™t sá»± kính trá»?ng đặc biệt. Nhưng phản ứng từ Mỹ là hoàn toàn im lặng: Tòa Bạch Cung cÅ©ng như các viên chức trong chính phá»§ cá»§a Nixon không bình luận gì cả.



Theo di chúc do chính ông viết, Hồ Chí Minh muốn được há»?a táng để tránh tốn tiá»?n cá»§a công chúng, và tro ông nên được chôn khắp ba vùng Bắc Trung Nam [4]. Nhưng giá»›i lãnh đạo miá»?n Bắc Việt Nam lúc đó không theo ước nguyện này mà lại xây lăng cho ông ở giữa Quảng trưá»?ng Ba Ä?ình.

Theo Tác giả William Duiker, “Hồ Chí Minh là nửa Lenin, nửa Gandhi.� Có thể nói đây là một đúc kết sâu sắc và chính xác nhất v� ông Hồ. Trong đ�i mình, ông Hồ luôn luôn t� ra m�m dẽo, thực tế, kiên nhẫn, và tìm cách đạt được mục tiêu của ông đàm phán, hay qua những phương pháp phi quân sự. Nhưng những đối phương của ông thì không kiên nhẫn và thích dựa vào quân sự và sức mạnh để giải quyết vấn đ�.

Cuốn “Ho Chi Minh� còn giúp cho chúng ta trả l�i một số câu h�i v� đ�i tư cá nhân của ông Hồ, mà từ bấy lâu nay, là mục tiêu của một chiến dịch chống cộng và chống ông Hồ. Có thể điểm qua một vài câu h�i nổi cộm như sau:



Ngày tháng năm sinh

Một số ngư�i chống cộng cho rằng ông không có lý lịch rõ ràng, vì ngày tháng năm sinh của ông không nhất quán. Nhưng các nhà sử h�c có thể lấy những lý do hoạt động cách mạng của ông, phải lẫn tránh b�n mật thám và kẻ thù thực dân, để giải thích được sự thiếu nhất quán. Vả lại, đối với nhi�u ngư�i cao tuổi ở Việt Nam, việc quên ngày tháng sinh là chuyện thư�ng, vì ngư�i Việt, nhất là nông dân, không có truy�n thống làm lễ sinh nhật, v.v...



Theo tiểu sá»­ chính thức do Ä?ảng Cá»™ng sản Việt Nam phổ biến, Hồ Chí Minh sinh ngày 19 tháng 5, năm 1890. Nhưng trong hai cuốn sách do chính Hồ Chí Minh viết thì ông chỉ Ä‘á»? năm sinh là 1890 (Canh Dần), chứ không Ä‘á»? cập đến ngày tháng sinh. Thêm vào đó là trong thá»?i kỳ hoạt động chính trị, ông khai nhiá»?u ngày sinh khác nhau. Hồ sÆ¡ trong kho lưu trữ cá»§a Ä?ệ Tam Quốc tế cho thấy trong tá»? khai lý lịch vào năm 1934, Nguyá»…n Ã?i Quốc ghi là sinh năm 1894. Trong tá»? khai lý lịch vào năm 1938, Nguyá»…n Ã?i Quốc lại khai là sinh vào năm 1903. Trong má»™t số hồ sÆ¡ khác, Nguyá»…n Ã?i Quốc đã từng đưa ra nhiá»?u năm sinh khác nhau: 1891, 1892, 1893, và thậm chí 1903! Không ai biết tại sao Nguyá»…n Ã?i Quốc lại khai nhiá»?u năm sinh khác nhau như thế, nhưng giá»›i sá»­ há»?c đặt giả thuyết rằng có thể ông muốn đánh lạc hướng nhà cầm quyá»?n lúc bấy giá»?.



Nhưng theo một số nhà sử h�c Việt Nam thì năm 1894 có lẽ là đúng nhất (căn cứ vào l�i khai của các hương chức xã Kim Liên, quê nội của Hồ Chí Minh, rằng: Nguyễn Sinh Cung sinh vào tháng 3 năm Thành Thái thứ 6 (theo âm lịch). Sự thật này đã có ghi rõ trong sổ đinh bạ của địa phương Kim Liên vào th�i ấy. Và năm Thành Thái thứ 6 là năm 1894).

Tuy nhiên, giả thuyết sinh năm 1894 này không hợp lý mấy, vì dựa vào hành trình dài và gian khổ từ Nghệ An vào Huế cùng với gia đình ông vào năm 1895 (lúc đó cả gia đình phải đi bộ trong rừng qua vài tháng tr�i), thì một trẻ em 1 tuổi không thể nào cam chịu nổi. Do đó, phần đông các nhà sử h�c cho rằng năm sinh 1890 là hợp lý nhất.



Còn ngày sinh? Như Ä‘á»? cập trên đây, trong hai quyển hồi ký cá»§a mình Hồ Chí Minh không nói đến ngày tháng sinh. Vậy tại sao lại lấy ngày 19-5? Theo tin đồn ở Hà Ná»™i thì sau khi cách mạng thành Tám (19 tháng 8 năm 1945) thành công, Ban Chấp hành Trung ương Ä?ảng quyết định “tổ chức ngày lá»… sinh nhật công khai trong toàn dân cho Hồ chá»§ tịchâ€?; nhưng khi được há»?i thì ông Hồ nói là không nhá»› rõ, nên ông Trưá»?ng Chinh, có sá»± đồng ý cá»§a Tố Hữu, Phạm Văn Ä?ồng, và Võ Nguyên Giáp đã quyết định lấy ngày 19 tháng 5 làm ngày sinh nhật cho Hồ Chí Minh. Ngày này cÅ©ng là ngày thành lập Mặt trận Việt Minh (19/5/1941). Tuy nhiên, Ä‘iá»?u cần nhấn mạnh đây cÅ©ng chỉ là tin đồn, không có gì làm bằng chứng để xác định đúng hay sai.



Hồ Chí Minh và Phan Bội Châu



Ä?ây là má»™t mối quan hệ gây ra nhiá»?u tranh cãi nhất. Ngưá»?i chống cá»™ng và không ưa ông Hồ thì cho rằng ông Hồ đã bán ông Phan Bá»™i Châu cho Pháp để lấy tiá»?n. Nhưng bằng chứng mà há»? đưa ra thì quả là không có gì thuyết phục. Trong sách “Ho Chi Minhâ€?, Duiker mô tả sá»± việc như sau:

Ở Hàng Châu (Hangzhu), Phan Bá»™i Châu theo dõi má»™t cách lí thú sá»± xuất hiện cá»§a nhóm Việt Nam Thanh niên Cách mệnh Ä?ồng chí Há»™i (Revolutionary Youth League). Nguyá»…n Ã?i Quốc hứa vá»›i Phan Bá»™i Châu rằng anh sẽ báo tin cho nhà yêu nước lão thành thưá»?ng xuyên vá»? những hoạt động cá»§a anh ta, và hai ngưá»?i đồng ý rằng Phan Bá»™i Châu sẽ sắp đặt Ä‘i thăm Quảng Ä?ông (Canton) vào mùa hè năm 1925. Trong má»™t lá thư gá»­i cho Nguyá»…n Ã?i Quốc vào đầu năm 1925, Phan Bá»™i Châu ca ngợi sá»± hiểu biết rá»™ng và kinh nghiệm trong hoạt động cách mạng cá»§a Nguyá»…n Ã?i Quốc, và bày tá»? sá»± hài lòng cá»§a mình rằng vá»? triá»…n vá»?ng má»™t ngưá»?i trẻ có thể tiếp tục công việc cá»§a ông trong lúc ông Ä‘ang ở tuổi già bóng xế. Song, Phan Bá»™i Châu cÅ©ng bày tá»? ý muốn tham gia vào hoạt động cá»§a phong trào do Nguyá»…n Ã?i Quốc lãnh đạo. Tuy nhiên, trong má»™t thư cho Hồ Tùng Mậu, má»™t ngưá»?i đồng chí cá»§a Nguyá»…n Ã?i Quốc, Phan Bá»™i Châu khuyên các nhà yêu nước trẻ không nên hành động quá hấp tấp.



Nhưng trước khi chuẩn bị cho chuyến Ä‘i Quảng Ä?ông, Phan Bá»™i Châu phàn nàn rằng Nguyá»…n Ã?i Quốc có vẻ phá»›t lá»? ông. Giữa tháng 5 năm 1925, Phan Bá»™i Châu rá»?i Hangzhou trên má»™t chuyến xe hoả Ä‘i Thượng Hải, nhưng Nhà cầm quyá»?n Pháp ở Trung Quốc đã biết được kế hoạch cá»§a chuyến Ä‘i qua má»™t ngưá»?i chỉ Ä‘iểm nằm trong nhóm ngưá»?i tùy tùng cá»§a ông. Khi vừa đến ga xe há»?a Thượng Hải, Phan Bá»™i Châu bị công an Pháp [giả dạng tài xế taxi] bắt và giải vá»? Hà Ná»™i để đưa ra tòa vì tá»™i mưu phản (treason).

Ä?ây là má»™t Ä‘oạn lịch sá»­ gây ra nhiá»?u tranh cãi lâu dài sôi nổi giữa các phe phái chính trị Việt Nam. Ngay từ lúc đầu sau khi nghe tin Phan Bá»™i Châu bị bắt, nhóm Việt Nam Thanh niên Cách mệnh Ä?ồng chí Há»™i nghi ngá»? Nguyá»…n Thượng Huyá»?n (lúc đó giữ chức thư ký riêng cá»§a Phan Bá»™i Châu) là thá»§ phạm. Trong hồi ký, Phan Bá»™i Châu cÅ©ng nghi ngá»? Nguyá»…n Thượng Huyá»?n là ngưá»?i chỉ Ä‘iểm. Nhưng má»™t số ngưá»?i không cá»™ng sản cho rằng Lâm Ä?ức Thụ, hoặc Hồ Chí Minh là ngưá»?i phản bá»™i, đã báo cho mật thám Pháp bắt Phan Bá»™i Châu để lấy tiá»?n. Má»™t số tác giả Tây phương cÅ©ng lập lại lá»?i cáo buá»™c này, dù không có bằng chứng cụ thể nào được trưng dẫn. Phía ngưá»?i cá»™ng sản thì trước sau vẫn khăng khăng cho rằng Nguyá»…n Thượng Huyá»?n là thá»§ phạm, vì Nguyá»…n Thượng Huyá»?n sau này rá»?i bá»? hàng ngÅ© cách mạng và ra làm việc cho Pháp.



Cuá»™c tranh cãi nổ ra chá»§ yếu trên lằn ranh ý thức hệ. Tài liệu từ văn khố Pháp không cho ngưá»?i ta má»™t kết luận chắc chắn được; nhưng các tài liệu này cho thấy rõ rằng Nguyá»…n Ã?i Quốc không có dính dáng vào vụ Phan Bá»™i Châu bị bắt. Có thể (chỉ “có thểâ€? thôi) Lâm Ä?ức Thụ là ngưá»?i chỉ Ä‘iểm, bởi vì Thụ đã từng đóng vai trò má»™t thành viên trong Việt Nam Thanh niên Cách mệnh Ä?ồng chí Há»™i và có tin là sau này ông ta thừa nhận trách nhiệm trong vụ bắt Phan Bá»™i Châu. Tuy nhiên, đó chỉ là giả định, và giả định này cÅ©ng không có giá trị gì đáng kể. Theo báo cáo cá»§a Sureté (CÆ¡ quan Mật vụ Pháp) viết lúc sá»± việc xảy ra thì có má»™t ngưá»?i chỉ Ä‘iểm cho Pháp, Ä‘oán chừng là Nguyá»…n Thượng Huyá»?n, sinh sống trong nhà cá»§a Hồ Hắc Lãm ở Hàng Châu. Có thể ngưá»?i này má»›i biết rõ đưá»?ng Ä‘i nước bước cá»§a Phan Bá»™i Châu mà báo cho Mật thám Pháp. Lâm Ä?ức Thụ nổi tiếng là má»™t ngưá»?i hay khoe khoang, khoác lác, và có thể đã xung phong nhận công trong vụ bắt cụ Phan Bá»™i Châu để thổi phồng sá»± quan trá»?ng cá»§a anh ta mà thôi. Tóm lại, tài liệu Pháp cho thấy có thể Nguyá»…n Thượng Huyá»?n là ngưá»?i đã phản bá»™i cụ Phan Bá»™i Châu.



Ông Duiker lí giải rằng trong bất cứ tình huống nào, sá»± kiện Phan Bá»™i Châu bị Pháp bắt không Ä‘em lại cho Nguyá»…n Ã?i Quốc má»™t lợi ích nào. Ä?iá»?u này không phải để phá»§ nhận rằng Nguyá»…n Ã?i Quốc không phản bá»™i Phan Bá»™i Châu, nếu việc bắt ông phục vụ cho lợi ích cách mạng. Giá trị chính trị cá»§a Phan Bá»™i Châu bị hạn chế vì tuổi tác và sá»± kém tinh tế trong hoạt động chính trị, cÅ©ng như đưá»?ng lối đấu tranh bất bạo động cá»§a ông. Cho đến năm 1825, Phan Bá»™i Châu chỉ là má»™t biểu tượng cho Chá»§ nghÄ©a Dân tá»™c Việt Nam hÆ¡n là má»™t ngưá»?i thá»±c sá»± tham dá»± vào phong trào kháng chiến. Sá»± phẫn ná»™ cá»§a quần chúng qua việc bắt ông càng làm cho chính nghÄ©a cá»§a nhóm cách mạng lên cao. Mặt khác, Việt Nam Thanh niên Cách mệnh Ä?ồng chí Há»™i không khai thác nhiá»?u vá»? sá»± kiện Phan Bá»™i Châu bị bắt, mà chỉ tiếp tục ca ngợi sá»± hi sinh cao cả cá»§a Phạm Hồng Thái, ngưá»?i được lấy làm tấm gương để Há»™i tuyển má»™ thêm tình nguyện viên ở Quảng Ä?ông.



Má»™t số ngưá»?i cho rằng có thể Nguyá»…n Ã?i Quốc phản bá»™i Phan Bá»™i Châu vì cần tiá»?n để hoạt động. Ä?iá»?u này cÅ©ng đáng để Ä‘iá»?u tra thêm, và không nên chấp nhận hay bác bá»? má»™t cách hấp tấp. Trong thá»±c tế, Nguyá»…n Ã?i Quốc chỉ có má»™t số tiá»?n nhá»? từ Ä?ảng Cá»™ng sản Trung Quốc để hoạt động, và thỉnh thoảng ông phải dùng tiá»?n túi để phụ thêm. Mặt khác, Nguyá»…n Ã?i Quốc cần phải bảo vệ uy tín cá»§a mình, không thể để cho Pháp dùng sá»± phản bá»™i, nếu có, để bêu xấu trước ông trước công chúng và đồng chí. Nói tóm lại, Nguyá»…n Ã?i Quốc muốn thấy Phan Bá»™i Châu tá»± do để phục vụ như má»™t lãnh tụ tượng trưng để cho Nguyá»…n Ã?i Quốc có thêm uy tín nhằm huy động quần chúng cho mục tiêu cách mạng cá»§a ông ta. Ngay cả khi ở tuổi già và bị quản thúc tại gia, Phan Bá»™i Châu lúc nào cÅ©ng tá»? ra kính nể Nguyá»…n Ã?i Quốc và chưa bao giá»? nghi ngá»? Nguyá»…n Ã?i Quốc phản bá»™i mình.



Nguyễn �i Quốc và bản kiến nghị


Ngày 18 tháng 6 năm 1919, Nguyễn Tất Thành thảo một bản kiến nghị 8 điểm lên chính phủ Pháp, yêu cầu Pháp áp dụng lý tưởng của Tổng thống Wilson (Mỹ) cho các thuộc địa của Pháp, trong đó có Việt Nam. Bản kiến nghị được viết bằng một gi�ng văn ôn hòa, và không đ� cập đến vấn đ� độc lập quốc gia, nhưng đòi h�i quy�n tự trị cho ngư�i Việt Nam, truy�n thống dân chủ, tự do h�p hội, tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do đi lại, bình đẳng giữa ngư�i Việt Nam và ngư�i Pháp, xoá b� thuế muối, á phiện, rượu, và ân xá cho tù nhân chính trị. Ngư�i ký tên bản kiến nghị là “Nguyễn �i Quốc,� với địa chỉ tại số 56 Rue Monsieur-le-Prince, đại diện cho Hội Ngư�i An Nam tại Pháp.



Tuy nhiên, tác giả thực sự của bản kiến nghị này vẫn còn trong vòng tranh cãi. Một số ngư�i cho rằng Nguyễn Tất Thành lúc đó chưa đủ trình độ Pháp văn để thảo một bản kiến nghị như thế, và có thể Phan Văn Trư�ng (một luật sư và là ngư�i trong Hội Ngư�i An Nam tại Pháp) soạn thảo. Nhưng Hồ Chí Minh thì tự nhận mình là tác giả và chính là ngư�i thảo bản kiến nghị đó, nhưng ông cũng nói thêm là có sự giúp đỡ của Phan Văn Trư�ng.



Ä?ối vá»›i giá»›i nghiên cứu sá»­ nước ngoài thì vấn Ä‘á»? Nguyá»…n Tất Thành có phải là tác giả cá»§a bản kiến nghị hay không là Ä‘iá»?u không quan trá»?ng. Ä?iá»?u quan trá»?ng là chính Nguyá»…n Tất Thành là ngưá»?i chịu trách nhiệm phổ biến bản kiến nghị, chính Thành là ngưá»?i cầm bản kiến nghị Ä‘em đến tận tay các chính khách trong Ä?iện Versailles, và cÅ©ng chính Thành là ngưá»?i phổ biến bản kiến nghị trên tá»? L’Humanité, má»™t tá»? báo cấp tiến có lập trưá»?ng á»§ng há»™ xã há»™i chá»§ nghÄ©a. Nguyá»…n Tất Thành cÅ©ng là ngưá»?i tổ chức phân phối bản kiến nghị này đến hÆ¡n 6000 thành viên trong Tổng Công Ä‘oàn Pháp. Ä?iá»?u đó cho thấy Nguyá»…n Tất Thành là nhà cách mạng dám nói dám làm.



Hồ Chí Minh và Tăng Tuyết Minh


Tính đến mùa xuân năm 1927, Nguyá»…n Ã?i Quốc đã lưu lại ở Quảng Ä?ông hÆ¡n hai năm. Trong thá»?i gian này, Nguyá»…n Ã?i Quốc đã trở thành má»™t má»™t thành viên nổi tiếng và có uy tín trong những ngưá»?i hoạt động cách mạng, và đã có quan hệ mật thiết vá»›i Chu Ân Lai và má»™t số thành phần khuynh tả cá»§a Quốc Dân Ä?ảng Trung Quốc. Cuá»™c sống cá»§a ông lúc này tương đối ổn định, và có lẽ vì lí do này, ông có ý định lập gia đình. Nguyá»…n Ã?i Quốc bàn vá»›i Lâm Ä?ức Thụ vá»? ý định lập gia đình, và nhá»? Thụ tìm làm mai mối.

Sau đó má»™t thá»?i gian, vợ cá»§a Lâm Ä?ức Thụ giá»›i thiệu cho Nguyá»…n Ã?i Quốc má»™t phụ nữ trẻ tên là Tăng Tuyết Minh, con gái cá»§a má»™t gia đình buôn bán giàu có trong vùng. Thân mẫu cá»§a Tuyết Minh là vợ thứ ba cá»§a thân phụ cô ta, vì thế cô không được yêu quí trong gia đình. Sau khi thân phụ cá»§a Tuyết Minh qua Ä‘á»?i, cô bị Ä‘uổi ra khá»?i nhà. Trong hoàn cảnh tuyệt vá»?ng như thế, khi được vợ cá»§a Lâm Ä?ức Thụ mai mối cho Nguyá»…n Ã?i Quốc, Tuyết Minh nhận lá»?i ngay. Tuy nhiên, Tuyết Minh là ngưá»?i ít há»?c, do đó má»™t số đồng chí cá»§a Nguyá»…n Ã?i Quốc tá»? vẻ không đồng ý cho cuá»™c hôn nhân này. Mẹ cá»§a Tăng Tuyết Minh cÅ©ng không hài lòng vì thấy Nguyá»…n Ã?i Quốc là má»™t nhà cách mạng, nay đây mai đó, và sợ con gái bà sẽ khổ vì phải xa cách chồng. Nhưng ngưá»?i anh cả cá»§a Tăng Tuyết Minh thì lại rất thích Nguyá»…n Ã?i Quốc và khuyến khích cuá»™c hôn nhân. Sau ngày thành hôn, hai vợ chồng Tăng Tuyết Minh và Nguyá»…n Ã?i Quốc sống chung trong má»™t villa cá»§a Borodin. Nhưng sáu tháng sau khi thành hôn, khi nghe tin công an ruồng bắt, Nguyá»…n Ã?i Quốc bí mật rá»?i Quảng Ä?ông [bá»? lại vợ] bằng xe há»?a để Ä‘i Hồng Kông.



Quan hệ giữa Tăng Tuyết Minh và Nguyá»…n Ã?i Quốc trong thá»?i gian sau đó không được rõ ràng. Có thể là kể từ ngày Quốc rá»?i Quảng Ä?ông, mối tình coi như chấm dứt. Tuy nhiên, sau khi rá»?i Quảng Ä?ông má»™t năm, Nguyá»…n Ã?i Quốc có viết cho Tăng Tuyết Minh má»™t lá thư riêng mà Lâm Ä?ức Thụ trao lại cho mật thám Pháp; trong thư, Quốc viết: “Tuy rằng chúng ta đã xa cách nhau gần má»™t năm rồi, tình cảm chúng ta dành cho nhau vẫn còn nguyên vẹn, dù không nói ra. Anh muốn nhân cÆ¡ há»™i này gá»­i đến em vài lá»?i cam Ä‘oan và mong em vững lòng. Anh cÅ©ng muốn nhá»? em gá»­i lá»?i chúc tốt đẹp nhất đến mẹ em.â€? Ngoài ra, có bằng chứng cho thấy hai ngưá»?i tình cá»? gặp nhau ở Hồng Kông vào năm 1930.

Theo một sử gia ngư�i Trung Quốc, sau này khi cách mạng thành công và trở thành chủ tịch nước, ông Hồ Chí Minh có tìm cách liên lạc với Tăng Tuyết Minh, nhưng m�i thư từ đ�u không tới tay bà.



Hồ Chí Minh và Nguyễn Thị Minh Khai
Năm 1931, lúc còn lưu lại ở Hồng Kông, Nguyá»…n Ã?i Quốc hình như bắt đầu má»™t cuá»™c tình má»›i vá»›i má»™t phụ nữ ngưá»?i Việt Nam trong nhóm cách mạng cá»§a ông. Ngưá»?i phụ nữ đó là Nguyá»…n Thị Minh Khai, là chị cá»§a Nguyá»…n Thị Minh Thái. (Minh Thái là vợ cá»§a tướng Võ Nguyên Giáp, má»™t đồng chí trẻ tuổi cá»§a Hồ Chí Minh). Minh Khai là má»™t phụ nữ trẻ đẹp, lanh lợi, thông minh, và rất nhiệt tình vá»›i cách mạng. Minh Khai xuất thân từ má»™t gia đình có tiếng ở Hà Ä?ông, là con cá»§a cụ Nguyá»…n Văn Bình, má»™t nhà nho đậu phó bảng, nhưng sau này làm công chức cho Pháp. Mối tình giữa Minh Khai và Nguyá»…n Ã?i Quốc không được rõ ràng, và bằng chứng còn lại chỉ là gián tiếp, chứ không cụ thể. Trong má»™t lá thư viết cho Noulens, Nguyá»…n Ã?i Quốc xin phép làm lá»… thành hôn vá»›i Minh Khai, song Noulens trả lá»?i là ông ta cần phải biết trước hai tháng để chuẩn bị. Tuy nhiên, sau đó không lâu, Minh Khai đã bị cảnh sát Anh bắt vì tá»™i lật đổ chính quyá»?n. Sau khi bị giam vài tháng, và không đủ chứng cá»›, Minh Khai được trả tá»± do. Sau này, Nguyá»…n Thị Minh Khai lập gia đình vá»›i Lê Hồng Phong (má»™t cán bá»™ cao cấp trong Ä?ảng Cá»™ng sản Ä?ông dương) tại Moscow.



Mối quan hệ giữa Nguyá»…n Ã?i Quốc và Nguyá»…n Thị Minh Khai là má»™t khía cạnh không rõ ràng trong cuá»™c Ä‘á»?i cá»§a Nguyá»…n Ã?i Quốc. Không có má»™t tài liệu chính thức nào từ Moscow, Trung Quốc, hay Hồng Kông để có thể kết luận rằng hai ngưá»?i là chồng vợ. Tuy nhiên, má»™t số thư từ và báo cáo mật trong ná»™i bá»™ Ä?ảng Cá»™ng sản Ä?ông dương Ä‘á»? cập đến Nguyá»…n Thị Minh Khai như là “la femme de Quoc,â€? và dữ kiện này cho các nhà sá»­ há»?c Tây phương má»™t chứng cá»› để cho rằng hai ngưá»?i có quan hệ tình cảm. Trong má»™t tá»? khai lí lịch đảng viên [bằng tiếng Nga] cá»§a Nguyá»…n Thị Minh Khai còn lưu trữ tại Moscow, trong phần gia đình, bản lí lịch ghi chồng là Nguyá»…n Ã?i Quốc, nhưng có dấu viết gạch bá»? lá»?i khai này.



Hồ Chí Minh và những tin đồn



Một vài tin đồn cho rằng khi đến Moscow, Nguyễn �i Quốc được Trung ương Comintern (Cộng sản Quốc tế) “cho� một bà vợ ngư�i Nga và hai ngư�i đã sinh một ngư�i con gái. Tuy nhiên, đây chỉ là tin đồn, hoàn toàn không có bằng chứng hay dữ kiện gì để kiểm chứng nó đúng hay sai.



Trong cuốn sách “Ä?êm giữa ban ngàyâ€? cá»§a VÅ© Thư Hiên, tác giả cho biết ông Hồ còn có quan hệ vá»›i má»™t phụ nữ tên là Nguyá»…n Thị Xuân, và sau này bị Trần Hoàn, Bá»™ trưởng Ná»™i vụ, chá»§ mưu giết chết. Tuy nhiên, đây cÅ©ng chỉ là má»™t đồn đại, mà bằng chứng thì hoặc mâu thuẫn, hoặc không rõ ràng, thậm chí có ngưá»?i còn dá»±ng chuyện để xuyên tạc ông Hồ. Có thể nói ngay rằng câu chuyện cô Xuân và ông Hồ không có xuất xứ rõ ràng, bởi vì không ai biết tác giả cá»§a nó là ai. Trong bài viết cá»§a Nguyá»…n Minh Cần, ông cho biết là ông lấy thông tin từ lá»?i kể cá»§a VÅ© Thư Hiên, và từ má»™t số ngưá»?i mà ông viết là “ngưá»?i ta kể cho tôi,â€? trong đó, có thể kể cả “má»™t bức thư dài 5 trang đánh máy cá»§a ngừơi chồng chưa cưới cá»§a cô Vàng đã bị giết, viết ngày 29 tháng 7 năm 1983â€? nhưng ông không được quyá»?n công bố bức thư này! Còn ông VÅ© Thư Hiên thì chỉ viết theo lá»?i kể cá»§a ông Nguyá»…n Tạo và má»™t số lá»?i nói cá»§a ông VÅ© Ä?ình Huỳnh, nguyên bí thư riêng cá»§a ông Hồ (ông Huỳnh còn là thân phụ ông VÅ© Thư Hiên). Như vậy, có thể nói câu chuyện chỉ là má»™t giai thoại, như hàng ngàn giai thoại khác, bởi vì câu chuyện nguyên thá»§y chỉ là những lá»?i kể chuyện, lưu truyá»?n gián tiếp trong những ngưá»?i quen. Bởi vì không ai xác định được tác giả là ai, nên không ai biết chắc má»™t cách chính xác câu chuyện xuất phát từ đâu, mục đích cá»§a nó là gì, những giả định trong câu chuyện là gì, và nhất là hoàn toàn không có má»™t bằng chứng nào nhất quán vá»›i quan Ä‘iểm hay nhận xét cá»§a hai ông VÅ© Thư Hiên và Nguyá»…n Minh Cần.



Ngoài ra, trong cuốn hồi kí ngắn, “Dá»?c đưá»?ng gió bụi,â€? ông Trần Trá»?ng Kim viết rằng ông Hồ còn có quan hệ tình cảm và có con vá»›i má»™t ngưá»?i tên là Ä?á»— Thị Lạc. Tuy nhiên, Trần Trá»?ng Kim cÅ©ng không đưa má»™t bằng chứng nào để ngưá»?i Ä‘á»?c có thể đánh giá sá»± chính xác cá»§a lá»?i phát biểu.



Vài hàng nhận xét





Theo ngưá»?i viết bài này, ngưá»?i viết sá»­ có ba mục tiêu cao quí: ghi lại những gì đã xảy ra trong quá khứ; xây dá»±ng má»™t hệ thống tri thức vá»? quá khứ; và nghiên cứu quá khứ bằng các phương pháp khoa há»?c khách quan. Cuốn “Ho Chi Minhâ€? cá»§a Tác giả William Duiker hoàn thành những mục tiêu này má»™t cách xuất sắc. Qua cuốn sách này, Duiker đã làm sống lại cuá»™c Ä‘á»?i hoạt động cá»§a Hồ Chí Minh má»™t cách trung thá»±c, trung thá»±c hÆ¡n bất cứ cuốn sách nào vá»? ông mà ngưá»?i viết đã từng Ä‘á»?c qua. Cuốn sách đã được các nhà nghiên cứu sá»­ đánh giá cao. Trong phần Ä‘iểm sách cá»§a Tạp chí Kirkus Review, má»™t tác giả viết, “Ä?ây là má»™t công trình xuất sắc, má»™t cuốn tiểu sá»­ công bằng vá»? má»™t lãnh tụ cá»™ng sản. Những ai nghiên cứu vá»? thế ká»· 20 cần phải Ä‘á»?c cuốn sách này để hiểu bằng cách nào mà má»™t cá nhân có thể làm gương và khai sinh má»™t quốc gia.â€?



Ä?á»?c qua cuốn sách này, ngưá»?i ta thấy được má»™t Ä‘iá»?u nổi bật là tính chuyên môn cao và đạo đức nghá»? nghiệp cá»§a soạn giả được biểu hiện qua sá»± thận trá»?ng trong việc dùng và đánh giá tài liệu. Cái phong cách nghiên cứu sá»­ cá»§a ông Duiker đáng để cho những ngưá»?i viết vá»? ông Hồ há»?c theo. Ông Duiker cẩn thận ghi chép và kiểm tra sá»± chính xác cá»§a sá»­ liệu, ông không dùng loại sá»­ liệu hạng hai (tức chỉ nghe lại) để phán xét. Tuy thế, cuốn sách cá»§a William Duiker không phải hoàn hảo (vì có má»™t số chi tiết, tên cá»§a vài nhân vật, cấp bậc quân đội, v.v… trong sách không đúng), nhưng may mắn thay, những nhầm lẫn này không ảnh hưởng đến những nhận xét và sá»± thật quan trá»?ng trong sách.



Ä?á»?c xong cuốn sách cá»§a Duiker, ngưá»?i viết cảm thấy thất vá»?ng đối vá»›i giá»›i viết sá»­ gốc Việt ở hải ngoại, những ngưá»?i được giá»›i thiệu như là những “há»?c giảâ€?. Hình như phần đông những “há»?c giảâ€? này chưa (hay không) được huấn luyện có hệ thống vá»? sá»­ há»?c, hay có được huấn luyện nhưng ở trình độ thấp, nên há»? thiếu khả năng nghiên cứu và suy luận. Ngoài ra, do vấn Ä‘á»? thiếu thốn tài liệu, hay do tính lưá»?i biếng tri thức, nên há»? thưá»?ng dùng tài liệu mà chính há»? cÅ©ng không kiểm tra được. Cá»™ng vào đó là vấn Ä‘á»? để cho cảm tính chi phối trong việc viết lách, và hậu quả là phần đông các “há»?c giảâ€? loại này Ä‘á»?u bị rÆ¡i vào cạm bẫy cá»§a ngụy biện, mà có khi chính há»? cÅ©ng không biết.



Mức độ khác nhau v� lý trí giữa ngư�i đ�c không cao, nhưng sự khác biệt v� nhận định của h� bị chi phối một phần lớn ở dữ kiện được trình bày trước h�. Và có lẽ đây là một đóng góp lớn của ông William Duiker và cũng là một bài h�c cho giới báo chí Việt ngữ hải ngoại. Ông Duiker, trong trư�ng hợp ông không rút ra được kết luận, ông cẩn thận trình bày dữ kiện để ngư�i đ�c tự đánh giá lấy, mà không tìm cách ảnh hưởng cảm nhận của ngư�i đ�c. Ngược lại, nhìn qua cách tiếp nhận và phân phối thông tin trong báo chí Việt ngữ ở hải ngoại, ngư�i ta có thể nói rằng mục đích chính của báo chí Việt ngữ hải ngoại là chỉ cung cấp thông tin sao cho cộng đồng ngư�i Việt có một thái độ chống ông Hồ, chống cộng sản, chứ không phải cung cấp thông tin đầy đủ để cho ngư�i đ�c am hiểu sự việc và xây dựng được những ý kiến đứng đắn.



Tóm lại, cuốn “Ho Chi Minh� là một cuốn sách đứng đắn nhất và nghiêm túc nhất v� Hồ Chí Minh, một nhân vật lịch sử quan tr�ng không những của Việt Nam mà còn của thế giới. Cuốn sách rất xứng đáng có mặt trong tủ sách của những ngư�i nào quan tâm đến, hay những ngư�i nào muốn tìm hiểu v�, một giai đoạn quan tr�ng trong lịch sử Việt Nam cận đại, và một nhân vật đóng vai trò then chốt trong giai đoạn lịch sử đó: Hồ Chí Minh.



Chú thích:



[1] Theo sá»­ gia Trần Quốc Vượng, ngưá»?i dân làng Kim Liên đồn rằng: Nguyá»…n Sinh Sắc (còn có tên là Nguyá»…n Sinh Huy) không phải là thuá»™c dòng máu má»§ cá»§a dòng há»? Nguyá»…n Sinh làng này; mà là con cá»§a má»™t ngưá»?i khác, đó là ông đồ nho, cá»­ nhân Hồ SÄ© Tạo. Ông Hồ SÄ© Tạo thuá»™c dòng há»? Hồ nổi tiếng ở làng Quỳnh Ä?ôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An (cÅ©ng là quê gốc cá»§a Hồ Quí Ly, nhân vật lịch sá»­ cuối thế ká»· 14, đầu thế ká»· 15, và cÅ©ng là quê gốc cá»§a anh em Tây SÆ¡n, vốn há»? Hồ, thuá»™c thế ká»· 18).

Nhà há»? Hà có má»™t cô con gái xinh đẹp, có tài múa hát tên là Hà Thị Hy, tuy đã ba mươi tuổi mà vẫn chưa chồng. Trong nhà lại có má»™t văn nhân, đó là ông Hồ SÄ© Tạo, là ngưá»?i đã có vợ. Trai tài gái sắc gặp nhau, và "lá»­a gần rÆ¡m, lâu ngày cÅ©ng bén": cô Hà Thị Hy bá»—ng dưng có bầu. Ä?ể tránh ná»—i nhục cho con gái và giữ uy tín cho ông cá»­, cả nhà há»? Hà phải suy tính ...

Lúc bấy gi� ở làng Sen cùng xã, có ông Nguyễn Sinh Nhậm, dân cầy, tuổi đã cao mà chưa góa vợ (vợ trước của ông đã qua đ�i, và để lại cho ông một ngư�i con trai tên là Nguyễn Sinh Thuyết cũng đã có gia đình). Nhà h� Hà bèn cho g�i ông Nguyễn Sinh Nhậm đến đi�u đình và cho cô Hy làm vợ kế ông này. Sau đó, lễ cưới diễn ra, và cô Hà Thị Hy mang bụng v� nhà chồng, nhưng khóc thầm vì bẽ bàng, h�n duyên tủi phận. Ông Nguyễn Sinh Nhậm cũng cắn răng chịu ăn "của thừa".

Vài tháng sau, bà Hà Thị Hy hạ sinh một ngư�i con trai, và đặt tên là Nguyễn Sinh Sắc, tức lấy h� ông. Năm Nguyễn Sinh Sắc lên bốn thì cụ Nguyễn Sinh Nhậm qua đ�i. �t lâu sau, bà Hà Thị Hy cũng mất. Nguyễn Sinh Sắc phải v� sống chung với gia đình của ngư�i anh vừa khác cha vừa khác mẹ là Nguyễn Sinh Thuyết. Nguyễn Sinh Sắc luôn luôn bị khổ tâm v� tinh thần lẫn vật chất trong một gia đình chẳng có chút tình thương nào dành cho cậu bé ở cảnh ngang trái.

May có ông Tú đồ nho Hoàng Xuân Ä?ưá»?ng gần đó thương sót và đưa Nguyá»…n Sinh Sắc vá»? sống chung vá»›i gia đình ông. Nguyá»…n Xuân Sắc há»?c chữ nho từ nhà cụ tú này, và tá»? ra là má»™t há»?c trò thông minh. Năm Nguyá»…n Sinh Sắc lên 18 tuổi, ông bà Hoàng Xuân Ä?ưá»?ng gã cô con gái đầu lòng má»›i 13 tuổi, Hoàng Thị Loan, cho Nguyá»…n Sinh Sắc. Ông bà tú còn xây má»™t căn nhà ba gian cho hai vợ chồng Sắc-Loan ở riêng. Tuy nhiên, khi ông tú Hoàng Xuân Ä?ưá»?ng qua Ä‘á»?i, vợ chồng Nguyá»…n Sinh Sắc và Hoàng Thị Loan lại dá»?n vá»? sống chung vá»›i bà tú.

[2] Theo tập tục địa phương, khi mới sinh ra đứa bé được đặt tên sữa, và khi trưởng thành có thể lấy một tên khác.

[3] Phạm Ng�c Th� là cha của Phạm Ng�c Thạch, ngư�i sau này trở thành bác sĩ và bộ trưởng Y tế dưới chính phủ của ông Hồ Chí Minh.

[4] Toàn văn bản di chúc của ông Hồ Chí Minh có thể xem tại địa chỉ sau đây: http://www.cpv.org.vn/hochiminh/dichuc/index.htm. Ở đây, chỉ xin trích một đoạn di chúc viết như sau:

“Sau khi tôi qua đ�i, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để kh�i lãng phí thì gi� và ti�n bạc của nhân dân.

Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là “hoả táng�. Tôi mong rằng cách h�a táng sau này sẽ được phổ biến. Và như thế đối với ngư�i sống đã tốt v� mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng. Khi ta có nhi�u điện, thì “diện táng� cũng tốt hơn.

Tro thì chia làm 3 phần, b� vào 3 cái hộp sành, một hộp cho mi�n Bắc, một hộp cho mi�n Trung, một hộp cho mi�n Nam.

Ä?ồng bào má»—i miá»?n nên chá»?n 1 quả đồi mà chôn há»™p tro đó. Trên mả không nên có bia đá, tượng đồng, mà nên xây má»™t ngôi nhà giản đơn, rá»™ng rải, chắc chắn, mát mẻ, để những ngưá»?i đến thăm viếng có chá»— nghỉ ngÆ¡i.â€?