PDA

View Full Version : OƠ - Ơn cứu độ chứa chan nơi Chúa



Dan Lee
03-25-2009, 08:03 PM
CHÚA NHẬT LỄ LÁ, năm B

Ơn cứu độ chứa chan nơi Chúa

Mc 11, 1-10

Cứ mỗi năm khi cử hành lễ lá mỗi người chúng ta đều có những suy nghĩ, đều có những cảm nghiệm thật đẹp, thật lạ lùng.Lễ Lá là ngày lễ vui bởi vì mỗi người sẽ được phát một cành lá để cầm ta, để rước Chúa vào thành thánh như trẻ Do thái lúc xưa, nhưng đồng thời chúng ta cũng tưởng niệm lại cuộc thương khó của Chúa Giêsu.

HAI ĐÁM RƯỚC, HAI HÌNH ẢNH TRÁI NGƯỢC NHAU: Lễ Lá dân Do Thái, đặc biệt các trẻ em náo nức, tay cầm cành vạn tuế, trải áo trên đường, đón rước Chúa Giêsu vào thành thánh Giêrusalem như một vị cứu tinh, một vị anh hùng, một Đấng Mêsia lẫm liệt, oai phong ngồi trên mình con lừa. Dân và trẻ con hát hò, tung hô vang lừng để đón chào Đấng Mêsia như một vị vua chiến thắng. Hình ảnh vui mừng, hình ảnh tung hô Vua Giêsu trong ngày lễ lá hoàn toàn trái ngược với vài ngày sau đó, Chúa Giêsu mặt mũi tả tơi, máu me bê bết, vác cây thập giá tiến lên đồi Golgotha, không trống không kèn, không tiếng hát hò du dương, không có những cành cây xanh, không có những nhánh cây vạn tuế, mà chỉ có những lời xỉ vả, nhiếc mắng và những lời kết án hầm hồ. Thay vì những nhánh cây xanh tươi, chúng ta chỉ thấy mỗi cây thập giá nặng nề đè trên vai Chúa. Đây là hai hình ảnh, hai đám rước hoàn toàn trái ngược nhau.Có suy nghĩ kỹ về hai đám rước này, chúng ta mới cảm nghiệm được thân phận làm người của Chúa và mới nhận ra được Con-Người-Chúa-Của-Chúa.

NỖI CƠ ĐƠN CỦA CHÚA NÀO AI THẤU ?: Ngày Chúa Nhật Lễ Lá thường người ta có cảm tưởng phải nghe bài Tin Mừng khá dài và có người thấy mệt mỏi khi phải nghe các bài Tin Mừng này. Tuy nhiên, chúng ta cần phải công bằng để nghe chậm rãi bài Tin Mừng của các thánh sử tường thuật về cuộc thương khó của Chúa Giêsu. Chúng ta phải dừng lại từng đọan, từng chặng để suy đi nghĩ lại về cuộc khổ hình diễm phúc của Chúa Giêsu. Chúng ta phải cảm thông với nỗi cô đơn của Chúa trong giây phút đau khổ này. Phêrô, Giacôbê và Gioan là ba môn đệ thân tín nhất của Chúa cũng đã bỏ rơi Chúa. Các ông ngủ khì mặc cho Thầy đang phải trằn trọc, đau buồn đổ mồ hôi máu.Giuđa chỉ điểm cho quan quân tới bắt Chúa bằng một nụ hôn. Tất cả các môn đệ đều sợ hãi, đều nhát đảm bỏ Chúa mà chạy trốn. Phêrô yếu nhược đến chối Thầy trước lời nói của một cô tớ gái. Chúa Giêsu bị đám đông cuồng nhiệt la ó xin tha Baraba và giết Chúa Giêsu. Thật Chúa Giêsu đang trong tình trạng cô đơn đến tột cùng. Ngài có cảm tưởng như Cha Ngài cũng bỏ Ngài: ” Lạy Cha, sao Cha lỡ bỏ con ?”. Vâng phải dừng lại, chiêm ngắm Con-Người-Chúa-Của-Chúa trong thân phận làm người, chúng ta mới hiểu được thế nào là con người đau khổ, con người tan nát của Chúa. Ngài không còn hình tượng người khi người ta đối xử hết sức tàn nhẫn đối với Chúa. Chúng ta cảm nhận làm sao khi danh dự và phẩm giá của Chúa Giêsu bị chà đạp, họ quấy nhiễu bêu diếu chúa như thế nào; đầu bị đội mão gai thay cho mũ triều thiên, thay cho vương miện vua của Ngài. Ngài bị lột áo, chỉ còn một chút che thân mà thôi. Chúa đau khổ và cô đơn đến tột cùng.

ÁP DỤNG VÀO THỰC TẾ : Cuộc thương khó của Chúa Giêsu vẫn còn kéo dài cho tới ngày tận cùng thế giới. Chúa yêu thương con người, loài người và từng người. Ngài chấp nhận nỗi cô đơn cay đắng, đau khổ tột cùng để mang lại niềm vui và hạnh phúc cho mỗi người cho từng người.

Thập giá là nỗi khổ nhục nhưng lại là sự vinh quang cho con người. Xưa dân Do Thái đi trong sa mạc bị rắn độc cắn, khi họ nhìn lên con rắn đồng thì được cứu thoát, ngày nay với lòng tin sâu thẳm mỗi lần nhìn lên thập giá, chúng ta sẽ nhận ra lòng thương xót của Chúa và đón nhận được ơn cứu độ. Chỉ có ơn cứu độ nơi thập giá của Chúa Giêsu mà thôi bởi vì ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết chấp nhận vác thập giá mà theo chân Chúa. Amen.

Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT