|
|
Nhím Hoàng Kim 06-20-2008, 09:02 PM Âm Thanh Trần Gian Và
Âm Thanh Siêu Thế Giới
Thanh Hải Vô Thượng Sư giảng tại Đài Bắc , Formosa
(Nguyên văn tiếng Trung Hoa) Ngày 6 tháng 3 , 1986
Trước hết , chúng ta hãy nói về âm thanh thường của thế giới này , và sau đó sẽ nói đến âm thanh siêu thế giới - âm thanh của Thượng Đế . Từ xưa đến nay , âm thanh giữ một vai trò rất quan trọng trong đời sống của chúng ta . Khó mà tưởng tượng nổi , nếu thế giới này không có âm nhạc thì đời sống của chúng ta sẽ khó chịu như thế nào . Nhạc cổ điển tương đối êm dịu và nhẹ nhàng , khiến người nghe vui vẻ hơn , bình an và hiền hòa . Vì thế thời xưa có nhiều người cao quý và hiền từ . Nhạc tân thời kích động hơn . Những người mà từ nhỏ đã chịu ảnh hưởng loại nhạc này , khi lớn lên sẽ rất khó dạy , vì loại nhạc đó tiêu biểu cho phong độ và cá tính của một con người . Trong dưỡng trí viện , bác sĩ thường cho bệnh nhân nghe nhạc êm dịu , để tâm họ lắng xuống . Khi làm việc mệt mỏi hoặc cảm thấy bực bội , buồn rầu , chúng ta nghe âm nhạc một lúc cũng khiến lòng bình thản lại .
Vạn Vật Trong Vũ Trụ Đều Có Chấn Động Lực
Trong vũ trụ , bất cứ cái gì cũng đều có chấn động lực . Lực chấn động này sẽ biến thành những âm thanh , giống như những làn sóng của các đài phát thanh phát , mà khi qua máy thu thanh tiếp nhận được chuyển thành âm thanh . Vạn vật trong vũ trụ , dù là đá , là cây , hoặc con người , đều có tầng số chấn động riêng của nó . Chính vì sự khác biệt về tầng số chấn động nên khó có sự câu thông giữa động vật và loài người , giữa người và người hoặc giữa vợ chồng .
Có người có chấn động lực thô kệch , khiến ta vừa tiếp xúc đã thấy khó chịu . Ngược lại , có một số người có chấn động lực hoặc lời nói , điển quang hiền hòa hơn , khiến ta vừa thấy đã cảm thấy thoải mái , dễ chịu . Có những nơi mà chấn động lực gần giống chúng ta , vừa bước vào đã cảm thấy dễ chịu , nhưng có những người điển quang không tốt vừa bước vào một nơi nào đó đã khiến người khác cảm thấy sợ sệt , lo âu , vì chấn động lực của họ thấp kém và nặng nề , hoặc có thể nói nghiệp chướng của người đó rất nặng , nhiều ác tâm , nhiều ma chướng . Họ có nhiều âm khí trong khi chúng ta có nhiều dương khí hơn , nên hai bên không thể phối hợp được . Kết quả , chúng ta có cảm giác bất an .
Trên quả địa cầu , không phải nơi nào cũng có chấn động lực như nhau , vì trên trái đất có đủ loại quặng kim loại phân phối không đồng đều . Do đó , có nhiều nơi những người không tu hành thường cảm thấy ở đó bất an . Tuy nhiên đối với người có tu hành đâu đâu cũng là Tịnh thổ , là Thánh địa . Nhưng nói dễ hơn làm . Mấy ai đã đạt đến trình độ này ? Bầu không khí không hòa hợp này , những người tầm thường , không tu hành , cũng nhận rõ , ngoại trừ những người vô minh và vô giác như cỏ cây . Càng tu đến cảnh giới cao thì càng nhậy cảm , nhưng khi đạt được cảnh giới cao nhất thì nơi nào cũng vậy , không có sự khác biệt nữa .
Dù chúng ta gần gũi ai , đều chịu ảnh hưởng bởi chấn động lực của người đó . Nếu điển quang của người đó nhu hòa thì chúng ta cũng sẽ trở nên nhu hòa hơn . Nếu người đó kích động , chúng ta cũng sẽ trở nên kích động . Chúng ta thường nghe nói Phật Bồ Tát thường gánh nghiệp chướng cho chúng sanh , vì Phật có thể bằng cách thu lực chấn động xấu , ảnh hưởng xấu , hoặc gọi là nghiệp chướng từ trên thân thể người đó lên trên người Phật , và đổi cho chấn động lực tốt , và bằng vào lực lượng tu hành , các Ngài có thể tiêu trừ nghiệp chướng này . Vấn đề cần bao nhiêu thời gian để tiêu hóa thì tùy các Ngài thu thập nghiệp chướng nhiều hay ít . Và trước khi có thể rửa sạch nghiệp chướng thì các Ngài sẽ bị ảnh hưởng như bị bệnh , bị phỉ báng , hay thậm chí bị giết hại .
Giống như Chúa Giê-Su Kitô , vì gánh nghiệp cho nhân loại mà bị đóng đinh trên thập tự giá . Chúng ta hình như không hề nghe nói Phật Thích Ca Mâu Ni gánh nghiệp chướng cho ai , nhưng trong kinh điển có ghi như sau : "Có một người đã từng giết 99 người , sau đó lại muốn giết cả Phật , nhưng không thành mà còn được Phật độ cho , sau tu đắc quả A La Hán." Nếu Phật không gánh nghiệp chướng cho , thì nghiệp giết 99 người đi đâu rồi ? Giết bao nhiêu mà còn đắc quả A La Hán , không phải là đi ngược lại với luật nhân quả hay sao ? Không phải thế , bởi vì công đức của Phật Thích Ca rất dày , vô lượng vô biên , dư thừa để trả nghiệp chướng nên không thành vấn đề , chứ không phải người này không bị quả báo , mà vì nghiệp quả đã được Phật gánh giùm .
Cho nên từ xưa tới nay , những ai muốn được giải thoát , trước tiên đều phải tìm Minh Sư . Vì chúng ta mới bắt đầu tu hành , lực lượng còn yếu không đủ để thanh toán quá nhiều nghiệp chướng . Những vị Minh Sư này tu hành lâu đời , phước báu sâu dày , họ có thể vừa chỉ dẫn đường đi nước bước , vừa gánh hành lý giùm cho ta vì họ có lực lượng . Người thường có lực lượng của người thường , người tu hành có lực lượng của người tu hành . Lực lượng này có thể ta không thấy được , nhưng rất vô lượng vô biên , mà lực lượng của thân xác không thể so sánh được . Quý vị có nghe nói rằng theo tôi tu hành thì năm đời sẽ được siêu sanh . Đó là nhờ vào lực lượng tu hành này mà kéo tất cả những người đó đi lên . Cho nên lực lượng tu hành rất quý , bao nhiêu tiền cũng không mua được , quyền thế tới đâu cũng không lấy được .
Đôi khi tôi đi giảng kinh ở một nơi nào đó cảm thấy rất thoải mái , ăn nói trôi chảy . Nhưng cũng có khi thấy nặng nề , mệt mỏi và không nói được . Lúc Tâm Ấn cũng vậy , có khi thì trôi chảy , không hề gì , có khi cảm thấy mình như sắp chết tới nơi . Đó là do bởi những chấn động lực khác nhau của những người tới nghe giảng kinh , hay tới Tâm Ấn . Những chấn động lực cá nhân này được gọi là nghiệp chướng . Những chấn động lực đó do đâu mà thành ? Nó được tạo ra bởi luật nhân quả , liên quan đến nghiệp chướng mà chúng ta đã gây ra trong tiền kiếp .
Chúng ta vốn là những Thánh nhân khai ngộ . Chúa Giê Su Kitô cũng nói rằng chúng ta đều là con của Thượng Đế . Thế thì tại sao có người giàu người nghèo ? Có người rất thông minh , nhưng có người lại ngu đần ? Có người lương thiện , nhưng cũng có người lại hết sức xấu xa . Điều thứ nhất , dù rằng chúng ta đều là Phật , nhưng khi đến thế giới Ta Bà , chúng ta đang hạ đẳng cấp và quên đi phần lớn trí huệ của mình . Điều thứ nhì là chúng ta chịu ảnh hưởng của những hoàn cảnh bên ngoài .
Thế Giới Hữu Hình Và Vô Hình
Thế giới này khác với thế giới trên kia . Thế giới trên kia giúp chúng ta tu hành tiến bộ , giúp chúng ta càng ngày càng thoải mái và càng trở nên cao quý . Nhưng hoàn cảnh ở thế giới này rất dễ khiến chúng ta thoái bộ , trở nên ngu đần và xấu xa . Ở thế giới Cực Lạc , muốn gì có nấy , không phải khổ sở , vất vả . Nhưng ở thế giới này , chúng ta phải phấn đấu với thiên nhiên mới có thể sinh tồn . Dù là Phật Thích Ca Mâu Ni cũng phải đi khất thực , hoặc dùng những vật dụng của thế giới này để sinh tồn , vì đây là thế giới hữu hình , hữu sắc , có sự phân chia . Có nóng , có lạnh , có đẹp , có xấu , có nam , có nữ , không giống như trên kia , không hình , không sắc , không có sự phân biệt gì hết .
Cho nên khi đến đây chúng ta trở thành một chúng sanh hướng về bên ngoài , nhìn thấy thức ăn là có ý niệm muốn ăn , nhìn thấy vật gì là lòng nẩy sinh ý niệm thích hay không thích . Vì đầu óc chúng ta đầy dẫy những điều ta ưa thích , nên chúng ta đã quên mất đại trí huệ của mình . Dần dần chúng ta trở nên xa cách với lực lượng tối thượng của vũ trụ , và trở thành những chúng sanh cô đơn .
Lẽ ra tất cả mọi thứ đều là của chúng ta , nhưng vì chúng ta đặt tâm mình vào một hay hai sự vật mà mình thích , vô tình chúng ta đóng khung mình vào một phạm vi nhỏ hẹp , khiến chúng ta từ một trạng thái không phân biệt trở thành có phân biệt (nơi Cực Lạc ai ai cũng thân màu hoàng kim , không có nam cũng không có nữ). Vì chúng ta dốc toàn lực lượng yêu một hay hai người , hoặc sự vật , khiến ta càng lúc càng cô đơn và bị tách rời khỏi lực lượng vũ trụ , trở thành lực lượng nhỏ bé chỉ mới dùng có một chút là đã hết ngay . Cũng giống như một người ở giữa sông Hằng , xung quanh toàn là nước và xài không hết . Giả thử người này bị lôi cuốn bởi một vật nào đó trên bờ , rời giòng sông theo đuổi vật kia . Khi quá ham thích , anh ta sẽ quên đường trở về chốn cũ ? Rồi khi khát nước , anh có thể tìm nước ở gần bên , và dĩ nhiên là sẽ không đủ .
Rốt cuộc , chúng ta càng lúc càng yếu đuối , càng ngày càng thiếu trí huệ . Trí huệ không đủ thì sẽ sinh ra tham lam . Sự bất an khiến chúng ta muốn nắm giữ thêm nhiều thứ , và từ đó tham , sân , si nổi dậy . Những ý niệm này sẽ tạo thành một từ trường bao quanh chúng ta . Vì hoàn cảnh của mỗi người khác nhau nên từ trường cũng khác . Vì đồng thanh tương ứng , đồng khi tương cầu , những người tham và nóng nảy tự nhiên sẽ thu hút những gì kích động đến với từ trường của mình . Tương tự , người nhu hòa sẽ thu hút những gì nhu hòa . Đây là nguyên nhân của cái gọi là nghiệp chướng .
Chúng ta thấy có những người , bất luận làm điều gì cũng lung tung lộn xộn , vì từ trường của họ chuyên thu hút những lực lượng xấu , hoặc lực lượng của chướng ngại , lực lượng của ma , nên không thu hút được lực lượng của đại trí huệ . Có những người thiên về tính động vật rất mạnh , cũng là bởi từ trường của họ . Hay chúng ta có thể nói thói quen tích lũy đời đời kiếp kiếp của họ chưa sửa đổi được . Khi từ trường của chúng ta cải thiện thì có nghĩa là chúng ta bắt đầu đi lên . Bao lâu mới có thể sửa đổi tốt hơn còn tùy vào tâm đơn thuần của chúng ta . Trong kinh điển và kinh Đạo Đức có nói rằng : Phải tâm đơn thuần như trẻ thơ thì mới trở về Thiên Quốc được .
Muốn sửa đổi từ trường hay tập quán của chúng ta không phải dễ , tuyệt đối không phải nhờ vào đếm hơi thở hay tập Yoga mà sửa đổi được . Vì sự phát triển những thói quen của chúng ta là do đầu óc , nên chúng ta phải thay đổi đầu óc , ngõ hầu cải sửa thói quen của mình . Những phương pháp quán đơn điền , quán xương , quán thủy hay quán hơi thở , đều không đủ , mà phải tu pháp môn Quán Âm mới là cứu cánh .
Phật Âm
Âm thanh này là "Phật Âm", âm thanh bản tánh . Vũ trụ vạn vật trước khi hình thành đã có âm thanh này . Âm thanh này tức là "thắng bỉ thế gian âm", không thể dùng tai phàm phu mà nghe được . Nhưng tất cả chúng sanh đều có thể nghe được , chỉ vì đẳng cấp khác nhau nên nghe âm thanh khác nhau mà thôi . Vạn vật trong vũ trụ đều có chấn động nên đều có âm thanh , cả cục đá cũng có âm thanh , nhưng rất là nhỏ nên tai phàm không nghe được , phải dùng trí huệ mới nghe được . Vì vậy nói "quán âm" mà không nói "nghe âm". Nếu chúng sanh nào cũng có âm thanh , có trí huệ , tại sao không thể quán được âm thanh này ? Bởi vì không có chìa khóa , không biết âm thanh ở đâu , nên phải tìm một vị thầy mở cửa giùm .
Tại sao âm thanh này quan trọng như vậy ? Vì vạn vật trong vũ trụ đều nương vào âm thanh này mà hợp thành . Từ cảnh giới cao cho đến cảnh giới thấp đều nhờ vào âm thanh này mà kết hợp lại với nhau . Vừa rồi chúng ta vừa nói đến có người có chấn động lực không hợp với người khác . Cũng vậy , chấn động lực của chúng ta và động vật khác nhau , nên không thể sống chung với nhau, hoặc ở cùng chỗ với nhau . Nếu có người có thể ở chung được , không có nghĩa là họ hay hơn ta , mà có thể vì lực chấn động của họ quá thấp , hoặc chấn động của họ gần giống của động vật nên họ mới cảm thấy không có gì khác biệt .
Chẳng hạn như heo , ếch , nhái , ở nơi rất dơ , nhưng chúng lại rất thích , điều này cho thấy rõ ràng tại sao có vài người có thể sống một cách sung sướng ở những chỗ không thể chịu được như vậy mà không cảm thấy gì cả . Điển quang của họ thích hợp với những nơi đó , và chấn động lực của chúng ta cao hơn , nhẹ nhàng hơn , không hợp với chấn động lực thấp nên không ở chung được . Không ở chung nổi không có nghĩa là họ giỏi hơn chúng ta . Cho nên người hiền không ở chung được với kẻ ác .
Nếu có người muốn sửa đổi số mệnh , phải dùng âm thanh tối cao này . Hiện nay chúng ta chỉ có một phần rất ít và cũng không phải là chấn động cao . Và vì không cao nên chúng ta mới ở chung với động vật tại thế giới này . Đó gọi là đồng thanh tương ứng , đồng khí tương cầu .
Nhưng có một loại âm thanh vượt lên trên mọi chúng sanh , đó là âm thanh của Thượng Đế , của bản tánh nguyên thủy . Nếu chúng ta tu , âm thanh này sẽ nâng cao chấn động lực và đẳng cấp của chúng ta . Nhìn bề ngoài thì thấy không có gì khác xưa , nhưng thân thể có ánh sáng . Khi giảng kinh mọi người đều thích nghe , độ người cũng dễ , vì chấn động lực của chúng ta đã trở nên nhẹ nhàng hơn , khiến người khác cảm thấy dễ chịu , an lòng , và dẫn dắt họ giải thoát . Chấn động lực của chúng ta sẽ bao trùm chấn động lực của họ . Chúng ta cho họ sức chấn động tốt và tiêu trừ chấn động xấu của họ . Cũng giống như khi máu của người nào đó không tốt , bác sĩ dùng máu tốt thay cho họ . Nước trong thùng dơ , chúng ta cũng phải đổ nước dơ đi mới thay vào nước sạch được . Nhưng nếu chấn động lực của chúng ta không tốt , thì không thể thay chấn động lực xấu của người khác được , hậu quả càng tệ hại hơn . Cho nên muốn độ chúng sanh , trước tiên ta phải tu hành .
Vừa rồi chúng ta nói đến vạn vật trong vũ trụ đều có âm thanh và đều do âm thanh này mà sanh ra . Trong Đạo Đức kinh gọi là "Danh" hay "Đạo". Lão Tử nói : "Đạo khả đạo , phi thường đạo . Danh khả danh , phi thường danh . Vô danh thiên địa chi thủy , hữu danh vạn vật chi mẫu." "Danh" hay "Đạo" đều ám chỉ cái âm thanh , cái chấn động lực này . Có thể cách dùng tiếng Trung Hoa ngày xưa khác nhau , nhưng thực ra đều nói cùng một điều , điều này có lẽ quý vị hiểu .
Hòa Nhập Vào Âm Thanh Siêu Đẳng Hơn
Vạn vật trong vũ trụ đều từ cái "danh" hay cái "âm thanh" này sinh ra ; chúng ta cũng là một phần của nó . Nhưng chúng ta là người , nên chúng ta có thành phần cao nhất của âm thanh , chúng ta có khả năng sở hữu toàn bộ . Động vật không thể có trọn vẹn âm thanh được vì đẳng cấp thấp hơn . Nếu tu âm thanh này , chúng ta có thể tự thăng hoa chính mình , khiến âm thanh của mình càng lúc càng nhiều , càng lúc càng được nâng cao cho đến khi chúng ta hoàn toàn sở hữu cái âm thanh này . Rồi chúng ta có thể hòa hợp với mọi chúng sanh trong vũ trụ . Vì tất cả chúng sanh là một phần của âm thanh mà chúng ta đã có toàn bộ âm thanh này rồi thì đối với chúng ta nơi nào cũng đều là Tịnh Thổ cả , mọi người đều là thánh nhân , tất cả chúng sanh đều có Phật tính . Chỉ khi đó chúng ta mới thực liễu ngộ , nếu không , chỉ "nghe nói" hoặc "nghe" mà không biết hư thực ra sao .
Cho nên đích thân thể nghiệm khác với việc đọc kinh điển hay đọc thể nghiệm của người khác . Chúng ta đọc thể nghiệm của người khác khi đọc các kinh điển . Tu pháp môn Quán Âm , chúng ta sẽ có thể nghiệm bản thân . Chúng ta có thể so sánh với những điều ghi chép trong kinh điển , xem mình có cùng thể nghiệm với người xưa hay không . Đôi khi thể nghiệm của chúng ta còn cao hơn họ , nhưng không có nghĩa là đẳng cấp của chúng ta cao hơn họ , mà thể nghiệm của họ có thể không cao lắm khi họ viết . Cho nên , lúc đó chúng ta có thể cao hơn họ một chút .
Giờ chúng ta cũng nên biết rằng âm thanh đó lợi hại như thế nào . Bất cứ chúng sanh nào cũng đều có cái âm thanh hoặc lực chấn động này , và ảnh hưởng lẫn nhau . Thế giới này khác với thế giới Tây Phương Cực Lạc ở điểm này , chúng ta có động vật , có người tốt , người xấu , có người nóng nảy , có người điềm đạm , có sướng , có khổ , đủ mọi thứ không khí lẫn lộn khiến cho việc tu hành của chúng ta khó mà được sự bình an trong lòng . Lúc nào cũng có những trở ngại , hoặc không khí không tốt đẹp quấy nhiễu chúng ta . Nhưng nếu chúng ta có thể chuyên tâm tu hành thì sẽ tiến bộ rất nhanh .
Cho nên rất nhiều thiên nhân thích đầu thai làm người , vì chỉ có thân người mới có thể tu hành . Chúng ta thường nghĩ rằng cái thân thể này vô dụng , nhưng không có nó thì không tu hành được . Cho nên thân người rất quý . Hãy chăm nom săn sóc nó . Hãy cho nó ăn uống đầy đủ , nhưng đừng tham ăn . Hãy bảo vệ nó khỏi bị lạnh quá , nóng quá , mệt quá hoặc cực quá . Tu khổ hạnh không tốt , đó là tự trừng phạt mình . Trừng phạt mình là một tội lớn . Mình là Phật quá khứ , Phật hiện tại và cũng là Phật vị lai . Chúng ta phải tự kính trọng mình . Tại sao lại tu khổ hạnh để trừng phạt mình ? Dĩ nhiên khi tình trạng không thể tránh được thì lại là một chuyện khác .
Ví dụ quý vị nghe nói khi tôi tu hành tại Hy Mã Lạp Sơn , mỗi ngày chỉ ăn một chút rau cải để sống . Vì nơi đó địa thế cao , không khí rất loãng , khí hậu lạnh , áp suất không khí rất thấp , khó nấu cơm hay luộc rau , nên mới ăn sống cho tiện . Chỉ cần mang ra sông Hằng rửa sơ , rắc chút muối là ăn được , chứ không phải tôi cố ý tu khổ hạnh . Khi tôi bế quan tại một ngôi chùa trên núi Formosa , trong ba tháng hè an cư kiết hạ cũng vậy , mỗi ngày chỉ ăn chút gạo lức muối mè , uống chút nước mà thôi . Vì lúc đó không có ai lo cho , không lẽ ngày nào cũng ra chợ mua rau , thì bế quan làm gì ? Trở thành "bế rau" (mọi người cười). Đây là vì hoàn cảnh , có gì ăn nấy , tuyệt nhiên không phải là tu khổ hạnh . Tu khổ hạnh không thể thành Phật , tu khổ hạnh sẽ thành người rất khổ . Đời mình đã đủ khổ , còn tu khổ hạnh làm chi nữa ?
"Âm Thanh" Là Lực Lượng Cao Nhất Và Trí Huệ Tối Thượng Của Vũ Trụ
Muốn thành Phật hãy tu pháp môn Quán Âm , hãy dùng trí huệ quán âm thanh nguyên bản này . Vì âm thanh này tạo ra vạn vật muôn loài , là lực lượng cao nhất trong vũ trụ , và cũng là trí huệ tối thượng trong vũ trụ . Nếu ta không nương vào đại lực lượng , đại trí huệ mà tu hành thì nương vào cái gì ? Tại sao phải nhờ vào cái điểm nhỏ tối tăm ở bụng (ý chỉ đơn điền), hay hơi thở vô thường mà tu ? Và nếu khi tọa thiền thân thể phải động đậy thì đã sao ? Nếu chúng ta chết rồi , ngừng thở thì làm sao tu được ?
Nhưng nếu nhờ vào đại lực lượng tu hành , cho dù thân thể phải lay động chút ít , hay dù bị thương tích cũng không sao . Vì chủ nhân của bản thân ta đã câu thông với âm thanh này , đã được giải thoát rồi , không còn liên hệ với thân thể này nữa , nên dĩ nhiên là chúng ta vẫn có thể tiếp tục tu hành để chăm sóc cho đời sống mình và giúp mình tiến bộ . Cho nên chúng ta không nên nương nhờ vào bất cứ điều gì khác , ngoại trừ cái âm thanh cao nhất , lớn nhất và nguyên sơ nhất . Cái âm thanh mà khi chúng ta chưa sinh ra , vạn vật chưa sáng tạo nó đã hiện hữu rồi . Và cho dù cả tam giới bị tiêu diệt , nó vẫn tồn tại . Chỉ nhờ vào lực lượng vĩnh hằng này mà tu hành thì mới đạt được trình độ vĩnh hằng . Nếu nhờ vào cái hô hấp vô thường thì chỉ đạt được trình độ vô thường mà thôi .
Trong kinh Lăng Nghiêm , Phật Thích Ca có nói rằng tất cả các pháp môn tu hành khác cũng chỉ là pháp tạm thời mà thôi . Chỉ có pháp Quán Âm mới là pháp môn cứu cánh , chính xác nhấ t, bền vững nhất . Khi tu pháp này rồi chúng ta cũng đồng ý với những gì Ngài nói .
Trong Kinh Thánh đã từng nói : Vũ trụ ban sơ là cái âm thanh này . Âm thanh này ở cùng với Thượng Đế . Âm thanh này tức là Thượng Đế . Vạn vật đều từ âm thanh này mà ra , không có vật nào là không từ âm thanh này mà ra (In the beginning was the Word (sound), and the Word was with God and the Word was God , everything was made by this , and nothing was not made by this). Trong Kinh Đạo Đức cũng nói cùng một đạo lý . Lão Tử nói : "Đạo khả đạo , phi thường đạo . Danh khả danh , phi thường danh . Vô danh thiên địa chi thủy , hữu danh vạn vật chi mẫu." Khi bắt đầu có cái "danh bất khả danh", vạn vật trong vũ trụ mới sinh ra .
Trong kinh Upanishad - đây là bộ kinh nổi tiếng nhất của Ấn Độ , cũng nói cùng một điều như nhau : "In the beginning was the Word". Âm thanh này có từ khi bắt đầu có Tạo hóa . Khi âm thanh này xuất hiện , vạn vật trong vũ trụ cũng xuất hiện . Âm thanh là Thượng Đế , là Tạo hóa . Các ngài đều nói cùng một sự việc , vì Phật Thích Ca , Lão Tử, Kinh Thánh, Hồi giáo, Ấn giáo đều nói cùng một học thuyết . Sau khi tu pháp môn Quán Âm , rồi đi nghiên cứu kinh điển ta sẽ hiểu . Đại khai ngộ rồi sẽ biết , bất cứ kinh điển nào cũng đều nói như nhau .
(In lại từ Bí Quyết Tức Khắc Khai Ngộ , quyển I , bản tiếng Trung Hoa , Thanh Hải Vô Thượng Sư , trang 99-109 , 1998)
Nhím Hoàng Kim 06-21-2008, 10:55 AM Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát
Thanh Hải Vô Thượng Sư giảng tại Đài Bắc , Formosa
Ngày 17 tháng 12 năm 1986 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)
Bồ Tát cũng có nhiều đẳng cấp . Có Sơ Địa Bồ Tát , Nhị Địa Bồ Tát ..., Bát Địa Bồ Tát , Thập Địa Bồ Tát , còn có Ma Ha Tát . Bồ Tát Ma Ha Tát là tối cao trong hàng Bồ Tát .
Nhưng có một hạng Bồ Tát , họ dường như không cứu người , chúng ta gọi họ là "Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát". Các ngài công đức rộng lớn như biển , đã thanh mà lại tịnh nữa , cho nên mới gọi là Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát . Lực lượng của các ngài như nước biển , việc làm của các ngài rất phẳng lặng , như nước trong , không có ai có thể cảm giác được các ngài . Nhưng chúng ta có thể biết được Ngài là hóa thân Bồ Tát . Cho nên Thanh Tịnh Bồ Tát còn cao hơn các vị Ma Ha Tát nữa .
Trong vũ trụ , còn có nhiều đẳng cấp , nhiều địa vị mình cần phải đạt đến . Tu hành còn ít , không có gì đáng hãnh diện , có được một chút thần thông đã nói tung nước miếng , thấy được một ít quá khứ , hiện tại , vị lai có ích gì ? Bây giờ mình có dự đoán ngày mai thế giới này sẽ bị hủy diệt , mình cũng không thể cải biến được gì , ngược lại từ hôm nay cho đến ngày mai , mình lo sợ quá chừng , lại mất ăn mất ngủ nữa . Còn những người không biết ngày mai thế giới sẽ ra sao , họ ngủ rất ngon , ít ra họ có thể hưởng thụ an ninh trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ .
Cho nên biết được quá khứ , hiện tại và tương lai thật không có ích gì hết . Muốn dự định vị lai của mình , thì bắt đầu từ hôm nay , quý vị nên làm một người có đạo đức , trong đời sống hàng ngày nên trì "ngũ giới" cho rõ ràng , không sát sanh , không trộm cướp , không tà dâm , không vọng ngữ , không uống rượu . Trì năm giới cho nghiêm chỉnh là đủ rồi , không cần nói chi đến nhiều giới . Chỉ cần trì năm giới cho rõ ràng , không tin Sư Phụ cũng không sao , không tu Pháp Môn Quán Âm , không muốn liễu thoát sanh tử cũng được . Tuy rằng không tin Sư Phụ , nhưng cũng nên làm một người tốt , trì năm giới cho đàng hoàng , sau này tối thiểu còn có thể trở lại làm người ; còn không thì hết cách .
Sư Phụ không dạy quý vị giáo lý gì xấu , quý vị không tin người thầy này , nhưng nên tin giáo lý của Sư Phụ , Sư Phụ chỉ dạy cho quý vị những giáo lý tốt mà thôi . Muốn làm người cũng dễ , chỉ cần trì năm giới cho rõ ràng , sau này khỏi còn phiền phức , chỉ cần giữ kỹ năm giới , có tu hay không tu Pháp Môn Quán Âm đi nữa thì cũng không sao , còn không thì khó mà được trở lại thân người .
Thân người rất quý báu , không có thân người , thì không có sáu căn , sáu trần , nên không thể tu hành . Chúng ta đều biết sáu căn , sáu trần là chướng ngại đáng ghét nhất , nhưng mình cần chúng để tu hành . Không có chúng thì chúng ta không thể tu hành được , có hiểu không ? Nghe tiếng bên trong vốn không dùng nhĩ căn , nhưng không có tai thì mình làm sao nghe ? Lúc tọa thiền cũng không cần mắt nhìn cảnh giới , nhưng không có thân này , mình cũng không thể thấy cảnh giới Phật , không biết tình trạng thiên đường , địa ngục , thế giới Tây Phương Cực Lạc như thế nào , có đúng không ? Cho nên thân người rất là quý báu .
Không muốn làm người rất dễ , muốn làm người rất khó ; muốn làm Phật Bồ Tát lại càng khó nữa . Làm một vị Bồ Tát đã không dễ , muốn làm Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát thì càng trùng trùng gian khổ . Làm một vị "Thanh Tịnh Bồ Tát", một vị Bồ Tát vô hình , tối cao , cần phải vượt qua những khảo nghiệm nghiêm khắc không thể hình dung tưởng tượng được . Rất khó , rất khó mà làm được . Mình đã luân hồi sanh tử mấy triệu lần , cũng chưa từng nghe qua thứ khảo nghiệm ghê gớm như thế .
Nếu như chúng ta đọc sách , chúng ta sẽ thấy các bậc Đại Sư tu hành thời xưa đã phải chịu nhiều khảo nghiệm và trải qua đau khổ , dù là khảo nghiệm ghê gớm nhất , đau khổ nhất , cũng chưa so nổi với những khảo nghiệm và đau khổ mà Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát phải chịu đựng .
Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát đã gần như là Phật rồi , Phật "thì bất động", còn Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát thì "động", các ngài đi khắp vũ trụ , lo cho trật tự hoàn vũ , trách nhiệm của họ là chăm sóc cái vũ trụ này . Còn Bồ Tát Ma Ha Tát lo cứu linh hồn của con người , dẫn họ về nhà , ai có muốn đi Tây Phương thì theo Bồ Tát Ma Ha Tát mà học , họ hóa thân đến Thế Giới Ta Bà cứu người , dẫn linh hồn trở về cố hương , về Thiên Quốc , về Tây Phương Tịnh Độ .
Thường chúng ta tụng Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát , nhưng không biết các ngài là ai , cho dù họ xuất hiện trước mặt , mình cũng không cách nào biết được . Chỉ có Bồ Tát Ma Ha Tát biết ai là Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát . Người thường không cách nào biết được , bởi vì họ không để lộ đẳng cấp và quyền năng ra ngoài . Nhìn họ rất tầm thường , còn tầm thường hơn người bình thường , không ai biết các ngài là Bồ Tát . Họ tuyệt đối không thi triển thần thông , mà chỉ âm thầm làm việc , phàm phu hoàn toàn không hiểu được , dù các Ngài có ở trước mặt chúng ta cũng không hay .
Công việc của Thanh Tịnh Bồ Tát , khác hẳn với các Bồ Tát Ma Ha Tát khác , không xen vào nhân quả của người ta . Nhưng Bồ Tát Ma Ha Tát có thể xen vào . Ngài có thể cứu người dưới địa ngục đưa lên Thiên Đường , Ngài có thể đưa người có nghiệp chướng nặng đi Tây Phương . Những hoàn cảnh đó , Ngài Thanh Tịnh Bồ Tát chỉ đứng một bên nhìn mà thôi . Công việc của các ngài là coi sóc sự vận chuyển của vũ trụ ; duy trì sự tồn tại của vũ trụ ; các ngài không cứu người , cho dù mình đói chết , hay bị hỏa ngục đốt , họ cũng không lo . Đối với người phàm mà nói , Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát như rất lạnh lùng , thật ra không phải vậy , chỉ vì công việc của các Ngài không như nhau mà thôi .
Làm một vị Thanh Tịnh Bồ Tát không dễ , Sư Phụ nghĩ rằng quý vị sẽ rớt hết . Muốn trở thành Thanh Tịnh Bồ Tát cần phải tiếp nhận hệ thống huấn luyện rất cứng rắn , rất nghiêm khắc , sự đau khổ của phương thức huấn luyện không thể diễn tả bằng ngôn ngữ , người phàm phu chưa từng nghe qua, cũng không thể tưởng tượng được . Cũng như trong quân đội , có các huấn luyện về bộ binh , hải quân , không quân , tình báo , lực lượng đặc biệt , sự huấn luyện của lực lượng đặc biệt là khổ cực nhất , có phải không ?
Làm Bồ Tát cũng như vậy , đẳng cấp khác nhau , nên tiếp nhận sự huấn luyện khác nhau . Muốn thành Thanh Tịnh Bồ Tát , cần phải tu hành rất cực khổ , không phải vì tu hành cực khổ mới thành Thanh Tịnh Bồ Tát , mà là muốn thành Thanh Tịnh Bồ Tát phải trải qua một sự huấn luyện gay go nhất . Thanh Tịnh Bồ Tát đều được đặc biệt chọn lựa , chứ không phải chúng ta muốn là có thể thành Thanh Tịnh Bồ Tát . Người tu hành nếu như chưa vượt qua Tam Giới không thể nào được chọn .
Thanh Tịnh Bồ Tát được chọn từ cảnh giới Thứ Năm . Nếu còn trong Tam Giới không thể làm Thanh Tịnh Bồ Tát . Bởi vì trong Tam Giới , chúng ta còn luân hồi sanh tử , bài vở trên thế giới này chưa học xong nên không được tuyển chọn để tiếp thụ thứ huấn luyện gắt gao nhất . Muốn làm Thanh Tịnh Bồ Tát , trước hết nên trở thành Bồ Tát của cảnh giới Thứ Năm . Nếu thích ứng mới có tư cách được chọn , khi được chọn rồi , còn phải tiếp nhận huấn luyện gắt gao , thứ huấn luyện này còn nghiêm khắc và đau khổ hơn hệ thống của địa ngục .
Tu hành có nhiều đẳng cấp , con đường tu hành rất dài , rất là dài , cho nên mới tu chưa được bao nhiêu đừng có khoe khoang , phóng đại . Sư Phụ bảo quý vị đừng nói thể nghiệm cho người khác nghe , là tốt cho bản thân quý vị , không có quan hệ gì đến Sư Phụ . Quý vị muốn nói cho cả nước nghe cũng được , đối với Sư Phụ không có ảnh hưởng gì , tiết lộ kho tàng quý báu riêng tu của quý vị chỉ hại cho quý vị mà thôi .
Cho nên tu hành nên tu âm thầm , bởi vì chúng ta muốn giữ đẳng cấp của chúng ta , muốn từ từ đi lên , thành Phật , thành Ma Ha Tát hay Bồ Tát cao đẳng . Nếu có người mới tu , có một chút thần thông , nhưng tâm không định , đã ra ngoài đi tuyên truyền . Nên biết thứ người đó không thể tin cậy được . Người tu hành chân chánh nhìn những người đó , biết ngay họ có nhiều chướng ngại , họ bị "bệnh thiền".
Người không mắc bệnh thiền sẽ không ra ngoài khoa trương , nghe hiểu chưa ? Người tu hành nên rất khiêm nhường , tu càng cao càng khiên nhường , càng sợ người ta biết mình tu hành , càng sợ người biết lực lượng của mình như thế nào . Có người lúc mới tu hành còn được lắm , có được một chút đẳng cấp , có được một chút thể nghiệm ; nhưng vì khoa trương nói quá nhiều , rốt cuộc nhiều ma chướng đến , tu càng cao ma chướng càng nhiều .
Cho nên tu hành sợ nhất là nói thể nghiệm , nói nhiều rồi thể nghiệm đều biến chất , không chính xác , còn không thì mất hết thể nghiệm , chỉ có ảo tưởng , bởi vì định lực bị tổn phí , linh khí cũng bị phá vỡ . Khí linh cảm vốn là một bức tường bảo hộ , nhưng vì tự mình thố lộ quá nhiều , bị ma khoét lỗ chui vào . Cho nên tu hành sợ nhất là thái độ khoa trương ngạo mạn , càng kiêu ngạo càng mệt .
Sư Phụ cũng hiểu , muốn người tu hành tin một vị thầy không phải là chuyện dễ , do đó nếu quý vị không tin Sư Phụ cũng không phải là lỗi của quý vị , mà do không khí thời mạt pháp tạo thành , cho nên mới gọi thời này là thời mạt pháp .
Tu hành không dễ , trong Kinh Lăng Nghiêm có nói , trong thời mạt pháp , chỉ cần thành tâm tu hành , dù một chút đỉnh thôi , Phật Bồ Tát cũng đến giúp đỡ rất nhiều . Nhưng ít người có lòng thành và niềm tin muốn tu hành chân chánh ; đa số lựa chọn con đường đơn giản và nhẹ nhàng , không muốn sự gian khổ , và quá nghiêm khắc . Tu Pháp Môn Quán Âm , nhất định phải ăn chay , và mỗi ngày phải toạ thiền hai tiếng rưỡi đồng hồ , ngoài ra , không được sát sanh , không được nói dối , không tà dâm , không trộm cướp , và không uống rượu v.v.... Đối với nhiều người , như vậy quá nghiêm , quá khổ .
Trên thế giới này , có người nếu muốn thành bác sĩ , hay luật sư , muốn có địa vị trên xã hội , đều phải học hành khổ cực , có phải vậy không ? Muốn thành Phật Bồ Tát , muốn được liễu thoát sanh tử , muốn một đời giải thoát , làm sao tránh khỏi sự chịu đựng một chút khổ hạnh ?
Trong thời mạt pháp , chỉ cần chúng ta thành tâm tu hành chút đỉnh , Phật Bồ Tát sẽ giúp đỡ rất nhiều ; như vậy là quá tốt rồi , nếu không quý vị ngồi thiền hai tiếng rưỡi đồng hồ có ích chi , vì không thấm vào đâu cả ! Phật Thích Ca Mâu Ni cũng tọa thiền cả ngày , còn nhiều người toạ thiền mười mấy , hai mươi tiếng đồng hồ , lại không được gì . Nếu không có lực lượng của Phật Bồ Tát giúp đỡ , chúng ta tu hành cũng chẳng đạt kết quả gì .
Thật ra tu hành không cực khổ , nhưng muốn trừ thái độ kiêu ngạo thì hơi khó , muốn kín miệng lại càng không dễ . Thái độ kiêu ngạo và khoa trương là khó sửa nhất . Người tu hành không có nhiều thể nghiệm và đẳng cấp không tiến bộ , bởi vì có thái độ kiêu ngạo , hoặc nói quá nhiều , tu hành không bao nhiêu mà nói quá nhiều .
Phật Thích Ca Mâu Ni cũng cấm đệ tử của Ngài khoa trương . Mục Kiền Liên có thần thông , Phật không cho dùng . Sư Phụ cũng khuyên quý vị như vậy , tu hành nhiều tự nhiên có thần thông , nhưng không được khoa trương . Mình có Tha Tâm Thông cũng đừng cho người ta biết , nếu không người ta sẽ sợ , sợ bị mình hiểu thấu lòng họ , có phải không ?
Có các thứ thần thông khác như Thần Túc Thông , Thiên Nhãn Thông v.v..., cũng nên giữ kín . Người khác biết , chỉ hại cho mình . Có người sẽ đố kỵ , không thích mình cao hơn họ ; nếu mình nói những chuyện họ không thích , họ sẽ tìm cách dùng Hắc Thần Thông hại mình . Cũng như Mục Kiền Liên , vì Ngài dùng thần thông , rốt cuộc bị ngoại đạo dùng Hắc Thần Thông giết hại .
Cho nên Sư Phụ cảnh cáo hoài , đừng có cho người khác biết đẳng cấp của mình . Nhưng vẫn có người không trị được chứng bệnh này , đó là cá tính của họ , rất khó sửa , cho nên gặp nhiều phiền phức . Nếu như mình biết được hững người này , tốt nhất đừng có gần gũi và đừng có nghe lời của họ , nếu không sẽ bị vạ lây như bệnh truyền nhiễm vậy .
Nếu mình sống chung với người có ma chướng , hay thậm chí không sống chung với họ , mà chỉ cần ngồi rất gần , cũng đã bị nhiễm hết một nửa rồi . Đi thăm bệnh nhân , tiếp xúc với họ , một nửa bệnh đã truyền sang mình , mình phải thâu một nửa nghiệp chướng của họ . Nếu không sao Phật Bồ Tát hóa thân đến thế giới này , khi ra đời cũng biến thành phàm phu ? Làm phàm phu trước đã , sau này tu mới thành Phật Bồ Tát , nếu không tu , cũng bị nhiễm trần như thường .
Phật Thích Ca Mâu Ni như quý vị đều rõ , Ngài là Hộ Minh Bồ Tát , từ Cung Trời Đẩu Xuất giáng trần để cứu thế , đó là công việc của Ngài . Nhưng sau khi Ngài ra đời , trong suốt ba mươi năm đầu , không làm gì lợi ích cho chúng sanh . Ngài là một vị hoàng tử , ngày ngày chỉ hưởng thụ thế giới , không biết đến tu hành là gì ?
Lúc Ngài ra đời , có thể đi bảy bước , biết tự thân là ai , Ngài nói : "Thiên thượng địa hạ , duy ngã độc tôn." Nhưng khi Ngài lớn lên , cũng vô minh và còn vô minh hơn người thường nữa ; có nhiều gái đẹp vây quanh , ngày ngày hưởng thụ thế gian , việc gì cũng không nghĩ tới . Bởi vì Ngài bị hoàn cảnh an nhàn bao bọc , được cha mẹ Ngài cưng chìu , thuộc hạ tâng bốc . Những người chung quanh không cho Ngài biết bất cứ điều xấu nào , không cho người khác thức tỉnh Ngài tu hành , cho nên trước ba mươi tuổi , Ngài vẫn là một phàm phu .
Ngài là hóa thân của Đại Bồ Tát . Ngài đã thành Phật từ lâu , nhưng sanh vào thế giới này cũng không khỏi trở thành người phàm . Cho nên thế giới này rất đáng sợ , cho dù là Phật Bồ Tát ra đời , nếu như không tu hành cũng nhất định bị mê lạc . Cho nên bất luận thế nào , nhất định phải tu trở lại .
Quý vị thường hỏi Sư Phụ : "Mỗi người đều có ‘Phật Tánh’ có phải hay không ? Vì sao mọi người vẫn còn là phàm phu ?" Bởi vì khi mọi người đến thế giới này rồi bị phàm phu "truyền nhiễm", bị phàm phu "độ". Thế giới này cũng như khu bệnh truyền nhiễm vậy , ban đầu chỉ có một người mắc bệnh , sau này truyền thành hai ba người , càng truyền càng nhiều , sau cùng toàn khu đều có bệnh ; có lúc toàn thể mọi người , tất cả động vật trong thành đều chết sạch , không còn một con mèo con chó , từ đó mà thấy bệnh truyền nhiễm thật đáng sợ .
Giống như vậy , Phật Bồ Tát đến thế giới này mà không tu hành , cũng biến thành phàm phu . Sư Phụ đã nói : "Mọi người vốn là Phật , đều có Phật Tánh , vậy sao không ai biết , không ai thấy ?" Bởi vì quý vị bị thế giới này độ lâu như vậy , bây giờ mới bắt đầu tu hành , làm sao lập tức nhớ được liền ? Nhưng chỉ cần nỗ lực tu hành , sau này vẫn trở thành Phật Bồ Tát , "tu hành sẽ thành Bồ Tát , không tu hành sẽ thành phàm phu" đó là định lý , không còn gì khác đáng nói nữa .
Quý vị coi , Phật Thích Ca Mâu Ni cũng phải tu hành , sáu năm mới thành Phật . Giê Su Ki Tô tu hành mười mấy năm , sau cùng mới thành vị thầy vĩ đại , có phải không ? Khi Lục Tổ Huệ Năng gặp Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn , Ngài đã khai ngộ , được Ngũ Tổ truyền pháp rồi , Ngài còn phải ẩn tu mười sáu năm . Bồ Đề Đạt Ma xưa kia không thể độ chúng sanh , chắc có lẽ lúc đó còn chưa đủ lực lượng (Sư Phụ cười), giảng kinh người khác không nghe , cho nên giảng cho vách tường nghe chín năm . Nghe nói bởi vì Ngài trường kỳ tọa thiền , khiến hai chân không thể đi , người đời sau thấy trong tranh đều là hình dáng Ngài đi đứng , đó đều là Ngài hóa thân để cho người ta thấy .
Có câu "Gần mực thì đen , gần đèn thì sáng", sống chung với người xấu sẽ trở thành xấu , sống chung với thiện trí thức thì trở thành thiện trí thức , gần gũi với người có học vấn , sẽ học được chút đỉnh , tiếp xúc với người khờ dại sẽ trở thành dốt nát . Người rành tiếng anh , nếu như trong ba mươi năm không nói cũng sẽ bị quên . Ngày ngày cần phải tập nói tiếng Anh . Nếu như lâu ngày tiếp xúc với người không biết nói tiếng Anh , sau này không còn nói được nữa , còn không thì nói không trôi chảy .
Cũng như bây giờ Sư Phụ nói tiếng Âu Lạc cũng không trôi chảy lắm , bởi vì đã không nói tiếng Âu Lạc quá lâu , và nói tiếng Anh cũng có một chút ấp úng (mọi người cười). Nhưng mà qua Mỹ vài ngày thì không còn trở ngại nữa , còn nếu như ngày ngày nói tiếng Trung Hoa như vậy , qua ba mươi năm sau , chắc có lẽ hết biết nói tiếng Anh . Tu hành cũng vậy , theo học người nào thì sau này cũng sẽ giống như họ , cho nên phải lựa "Chân Sư" cho cẩn thận .
Bây giờ quý vị còn muốn trở thành Thanh Tịnh Bồ Tát nữa hay không ? (Có người đáp : Muốn). Nhưng có người bị Sư Phụ la một chút , đã thành mặt ngựa , như vậy mà còn muốn thành Thanh Tịnh Bồ Tát ? (Mọi người cười) Muốn làm loại Bồ Tát này khó lắm , nếu như quý vị phát nguyện muốn trở thành Thanh Tịnh Bồ Tát thì phiền lắm , làm một vị thầy tầm thường đã có nhiều phiền phức như vậy , còn làm Thanh Tịnh Bồ Tát thì sẽ như thế nào ?
Trên vũ trụ này , trừ Phật ra , Thanh Tịnh Bồ Tát có địa vị tối cao , Phật là địa vị tối cao trên vũ trụ , là A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề , Thanh Tịnh Bồ Tát đứng ngôi thứ nhì , nghe hiểu chưa ? Thanh Tịnh Bồ Tát là pháp luật siêu vũ trụ , Ngài lên trời xuống đất như mình đi chợ búa , muốn đi đâu thì đi , làm gì thì làm , không có gì cao hơn Ngài , bởi vì Phật không có động , A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề này là như như bất động , cho nên trên thực tế , Thanh Tịnh Bồ Tát vẫn là tối cao .
Vấn : Xin hỏi Sư Phụ , Phật chỉ có một vị hay sao ?
Sư Phụ : Không phải , Phật là chỉ lực lượng này . Thí dụ ở Anh quốc , địa vị cao nhất là nữ hoàng , nhưng nữ hoàng không xen vào việc nước , chỉ đại diện cho địa vị tối cao mà thôi . Nhưng thủ tướng lại nổi tiếng hơn hết , quốc gia nào cũng biết đến . Mỗi người lên làm thủ tướng đều là xuất danh nhất , còn nổi tiếng hơn nữ hoàng , người nào cũng nể sợ , họ muốn làm gì thì làm .
Đương nhiên địa vị của nữ hoàng là tối cao , nhưng không có quyền lực như thủ tướng , có phải không ? Nữ hoàng không cần tới lui , không cần sửa đổi pháp luật . Nhưng thủ tướng thì việc gì cũng lo , thái độ rất cứng , đôi khi người ta phản đối . Thí dụ bà Thatcher là thủ tướng cứng đầu có tiếng nên người ta tôn là Thiết Nương Tử , bởi vì thái độ của bà rất cứng rắn , có quyền lực lớn , luôn cả nữ hoàng cũng khuyên : "Nhà ngươi nên nhường bước một chút , đừng có cứng rắn quá !" nhưng bà ta không nhường là không nhường , có phải vậy không ?
Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát cũng như thế , Ngài có lực lượng tối cao trong vũ trụ này , nếu như quý vị muốn thành Thanh Tịnh Bồ Tát , thì phải nỗ lực cho nhiều . Nhưng Sư Phụ sợ quý vị chịu không nổi thứ hệ thống huấn luyện nghiêm khắc , cho nên mới để cho từ từ làm Bồ Tát trước rồi mới từ từ leo lên . Nhưng nếu như thành tâm phát nguyện , có một ngày nhất định trở thành Thanh Tịnh Bồ Tát . Chỉ cần mình quyết tâm muốn trở thành quả vị nào đều có thể như nguyện , nhất định như vậy , duy không có thực hiện ngay mà thôi , có lẽ đời sau hay là trải qua vài kiếp sau sẽ được mãn nguyện , chỉ cần mình có ý nguyện , sau cùng có lẽ sẽ thành .
Vấn : Thanh Tịnh Đại Hải Chúng Bồ Tát có đến thế giới này không ?
Sư Phụ : Có chứ ! Sao lại không đến ? Ở nơi nào cũng có Ngài .
Vấn : Ngài đến thế giới Ta Bà cũng có nghiệp chướng hay sao ? Ngài có bị thế giới ô nhiễm hay không ? (Mọi người cười.)
Sư Phụ : Không có , Ngài đến không có đem nghiệp chướng , cũng không có bị thế giới truyền nhiễm .
Vấn : Có phải Ngài dùng hóa thân đến thế giới này không ?
Sư Phụ : Ngài khác với hóa thân của Bồ Tát Ma Ha Tát , tự Ngài là pháp luật , Ngài hoàn toàn có lực lượng riêng , có thần thông , muốn cái gì thành cái đó . Ngài khác với Bồ Tát thường , thần thông , lực lượng , quyền lực của Ngài vĩnh viễn tồn tại .
Vấn : Vậy con cũng muốn làm Thanh Tịnh Bồ Tá t.
Sư Phụ : Sư Phụ biết nhà ngươi muốn làm Thanh Tịnh Bồ Tát (mọi người cười), nhưng không có dễ như vậy , tu đến thế giới Thứ Năm trước đã , rồi mới tính sau .
Vấn : Xin hỏi Sư Phụ , Thanh Tịnh Bồ Tát đến thế giới này , cần quá trình thụ thai trưởng thành hay không ?
Sư Phụ : Không phải lúc nào cũng cần , Ngài khác với vị Bồ Tát thường .
Vấn : Ngài đến thế giới này chỉ vì công việc hay sao ?
Sư Phụ : Đúng , Ngài muốn đến thì đến , muốn đi thì đi . Khi vị Bồ Tát thường muốn đến thế giới này thì phải đầu thai , nhưng Thanh Tịnh Bồ Tát không cần làm như vậy , Ngài muốn biến thành cái gì thì biến thành cái đó . Trong một sát na có thể biến thành ruồi , thành đá , nhưng bên trong con ruồi hay cục đá có lực lượng ; bất cứ Ngài biến hóa thành những gì , Ngài hoàn toàn biết rõ Ngài là Thanh Tịnh Bồ Tát , Ngài muốn biến mất thì biến mất , muốn có thì có , muốn biến thành người thì biến thành người , muốn thành chó thì thành chó , nhưng con chó Ngài biến thành , không phải là chó thường , nó không có nghiệp chướng . Ngài làm người cũng không bị nghiệp chướng của người khác truyền nhiễm , không có bị xã hội nhiễm ô , bất cứ Ngài biến thành thứ gì , ý thức của Ngài hoàn toàn tỉnh táo . Địa vị của Thanh Tịnh Bồ Tát là tối cao , nếu như thật có Thượng Đế tối cao , thì Ngài chỉ thấp hơn có một chút mà thôi , Thượng Đế là cao nhất , Ngài là hạng nhì . Nghe hiểu chứ ?
Vấn : Thanh Tịnh Bồ Tát thụ huấn ở đâu ?
Sư Phụ : Thụ huấn tại cảnh giới cao .
Vấ n: Ngài vĩnh viễn là Thanh Tịnh Bồ Tát ? Hay là sau này Ngài cũng thành Phật ?
Sư Phụ : Vĩnh viễn là Thanh Tịnh Bồ Tát . Ngài muốn thành Phật cũng được , nhưng mà Ngài không cần .
Vấn : Thưa Sư Phụ , Sư Phụ nói Thanh Tịnh Bồ Tát đối với ngoại cảnh tuyệt đối không có động tâm , nếu như có một chúng sanh cầu hóa thân của Ngài Thanh Tịnh Bồ Tát , Ngài có giúp đỡ không ?
Sư Phụ : Ngài không có giúp đỡ .
Vấn : Vì sao như vậy ?
Sư Phụ : Bởi vì có những Bồ Tát khác làm những công việc đó !
Vấn : Nhưng Ngài có thể tiện tay cứu mà !
Sư Phụ : Cứu người đó để làm gì ? Thanh Tịnh Bồ Tát không có quan tâm tới cá nhân nào hết , Ngài quan sát toàn cõi vũ trụ , Ngài không chỉ lo cho một hai người , hay là một hai đoàn thể ; Ngài không giống như Bồ Tát Ma Ha Tát .
Vấn : Nếu như Ngài thấy có người gần chết , Ngài cũng không cứu hay sao ?
Sư Phụ : Làm sao cứu ? Nếu như mình không phải là y sĩ , người ta cầu mình khám bệnh , làm sao mà khám ? Ngài cũng không thể làm thứ công việc đó . Ngài quá bận , Ngài không thể lo chuyện của một hai ngườ i, chuyện của toàn thế giới Ngài cũng không lo đến , Ngài rất bận , rất bận , bận ghê lắm , không có thời gian để lo cho một vài cá nhân .
Vấn : Sư Phụ có cách nào đưa thí dụ , nói rõ Thanh Tịnh Bồ Tát chịu những huấn luyện nghiêm khắc như thế nào ?
Sư Phụ : Điều này không cách nào nói được , bởi vì ở thế giới này còn chưa có thứ hệ thống huấn luyện đó (mọi người cười). Hồi nãy Sư Phụ đã nói rồi , thứ huấn luyện đó còn lợi hại hơn , đau khổ hơn địa ngục nữa , quý vị không thể nào tưởng tượng nổi .
Vấn : Ở cảnh giới cao như thế , sao còn có chuyện xấu đó ?
Sư Phụ : Đó không phải là chuyện xấu , đó là sự huấn luyện cần phải có .
Vấn : Có phải mọi người đều có thể làm Thanh Tịnh Bồ Tát ?
Sư Phụ : Điều đó có sự cao minh tuyển chọn, sau khi được chọn lên rồi , họ sẽ từ từ huấn luyện .
Vấn : Ai lựa chọn ?
Sư Phụ : Thanh Tịnh Bồ Tát chọn . Ngài cần ai thì lựa chọn người đó , mình không thể biết trước , đợi đến khi được chọn rồi , chúng ta sẽ biết được , và sẽ chịu đựng những khảo nghiệm đau khổ gì . Nhưng quý vị còn ở trên thế giới này , không có được tuyển chọn đâu , Sư Phụ bảo đảm điều đó (mọi người cười), quý vị phải đạt đến thế giới Thứ Năm rồi mới nói , thoát qua được Tam Giới rồi mới có thể được lựa chọn .
Nhím Hoàng Kim 06-22-2008, 08:28 AM Pháp Môn Tu Hành
Tình Thương Đại Lượng
Thanh Hải Vô Thượng Sư giảng tại Formosa
Ngày 5 Tháng 7 , 1987 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)
Sau khi thọ Tâm Ấn , chúng ta cảm thấy sống trong cuộc đời này tựa như một giấc mơ vậy . Cảm thấy cha , mẹ , vợ , chồng , con cái , bạn bè dường như là người xa lạ . Dẫu rằng như thế , chúng ta vẫn phải đối xử tử tế với mọi người , cố gắng làm tròn trách nhiệm của mình , bởi vì chúng ta vẫn còn mối liên hệ nhân quả với họ . Mỗi người chúng ta có quan hệ mật thiết với tất cả chúng sinh , dù họ có Tâm Ấn hay không , họ là người tốt hay người xấu , nội đạo hay ngoại đạo , có tín ngưỡng hay không có , họ đều có quan hệ với chúng ta . Tất cả mọi sự buồn vui tốt xấu trên cõi đời này đều có quan hệ với chúng ta .
Những diễn biến đang xảy ra trên thế giới ít nhiều chúng ta đều có trách nhiệm , nguyên nhân vì trong quá khứ chúng ta có rất nhiều ý niệm , những ý niệm xấu và những ý niệm tốt , chúng ta họp cùng với các chúng sinh khác dựng lên thế giới này , dựng lên hoàn cảnh hiện tại , cho nên chúng ta không thể nói rằng : "Người đó xấu lắm , tôi không có quan hệ với họ." Thật sự có quan hệ ! Rất có thể trong quá khứ , chúng ta thường trưởng dưỡng những tư tưởng thấp hèn , những quan niệm xấu xa và phạm phải nhiều lỗi lầm . Những quan niệm xấu xa và những lỗi lầm sai trái ấy , trải qua muôn đời muôn kiếp tích lũy trở lại , để trở thành hoàn cảnh hiện tại . Cho nên chúng ta có nghe nói rằng : "Nhất thiết vi tâm tạo." Chỉ vì tâm của chúng ta mà thế giới này tồn tại và sinh ra sự tốt xấu , cho nên chúng ta cần phải tu hành , sửa đổi những lỗi lầm đã phạm trong quá khứ và những chuyện không hay mà chúng ta đã gây ra .
Chúng ta có trách nhiệm đối với thế giới , bởi vì chúng ta đã tạo ra nhiều nhân xấu trong quá khứ , cho nên những tình trạng xấu hiện nay mới xảy ra , vì thế chúng ta cần sửa đổi những chỗ xấu này . Chúng ta tu hành không phải chỉ vì mình mà thôi , mà còn vì những người thân yêu , vì đất nước , thế giới và vũ trụ của chúng ta nữa , bởi vì tất cả những điều vừa kể đều có quan hệ với chúng ta , dù chúng tốt hay xấu , cũng vì sự hiện hữu của chúng ta mà chúng trở nên như thế . Cho nên tu hành vừa là chuyện bên trong cũng vừa là chuyện bên ngoài , do đó không thể nói : "Bây giờ tôi đã tu hành, tôi muốn bỏ cha , mẹ , chồng , vợ của tôi." Tu hành không phải như thế , hãy đối xử họ như trước vậy . Nếu trong lòng chúng ta tha thiết muốn xuất gia thì là một vấn đề khác . Chúng ta muốn cắt đứt quan hệ với thế gian để giúp cho sự tu hành được dễ dàng , tiến bộ nhanh chóng . Đây là sự lựa chọn của chúng ta , chỉ vì muốn cúng dường bản thân cho Thập Phương Tam Thế Phật và Thập Phương Tam Thế chúng sinh , cho nên mới xuất gia , trường hợp này ngoại lệ .
Nếu chúng ta chưa muốn xuất gia , chúng ta hãy giữ lòng hiếu thảo với cha mẹ , dù cho cha mẹ của chúng ta tốt hay xấu , chúng ta vẫn phải giữ gìn đạo hiếu với họ . Nếu như cha mẹ chúng ta có lỗi lầm , chúng ta hãy dùng điều đạo đức khuyên họ , dùng lời hiếu thảo , dịu dàng , tôn kính nói đạo lý cho họ nghe . Trong trường hợp họ không muốn nghe , hoặc trách cứ chúng ta , hoặc đã trải qua một thời gian lâu , mà họ vẫn không hiểu tư tưởng và đạo lý của chúng ta , chúng ta vẫn không thể trở nên một người con bất hiếu . Đối với chồng vợ chị em cũng vậy , cần phải dùng lời ngọt ngào , dịu dàng và đạo đức để nói chuyện , khuyên bảo và giải thích cho họ nghe , để họ hiểu , không nên ngồi một xó nào đó khóc lóc , rồi trách cứ chồng hoặc vợ chúng ta . Chúng ta không cố gắng tìm cách làm cho họ hiểu , sao có thể trách cứ họ ? Rất có thể những việc chúng ta làm họ không thích , rồi sự hiểu lầm mỗi ngày một sâu , nên họ mới làm phiền chúng ta .
Dùng Tình Thương Cảm Hóa Người Nhà
Thật ra , đây cũng là trách nhiệm của mình , bởi vì chúng ta làm không đúng , nên họ mới hoài nghi , mới cảm thấy bất an , mới trách cứ tôi của chúng ta . Do đó chúng ta không nên trách cứ họ , chỉ tự trách mình không đủ trí huệ , không đủ biện tài vô ngại , không đủ lực lượng để chuyển hóa tâm hồn của người thân chúng ta . Chúng ta hãy hết lòng sám hối , càng tôn kính họ , càng yêu thương họ , càng săn sóc họ , để họ cảm thấy rằng , dù họ có tốt hay xấu , chúng ta vẫn không xa lánh họ , như thế họ mới cảm động , mới tin tưởng chúng ta , nhờ đó chúng ta mới được thanh thản tu hành , mới có thể dần dần độ họ , giúp họ trở về con đường chính đạo . Những việc này đều là trách nhiệm của chúng ta , có như thế mới thật là độ chúng sinh .
Làm người tu hành không nên càng tu càng kỳ cục , như chồng không tu thì mắng chồng , chồng không đồng ý thì cải vã với chồng , hoặc không nói chuyện với họ , không mua đồ cho họ , không quan hệ với họ , càng ngày càng xa lánh họ , như thế đối với ai cũng không có ích lợi gì . Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nói rằng : "Bất kỳ chúng sinh nào cũng là người thân của chúng ta , bất kỳ chúng sinh nào chúng ta cũng phải yêu kính." Chúa Giê-Su cũng nói : "Hãy thương người láng giềng , và cũng hãy thương kẻ thù của ngươi." Tuy Ngài không có nói : "Hãy thương yêu bạn bè của ngươi," nhưng thương yêu bạn bè của mình là một chuyện đương nhiên . Thương một người đối xử tốt với chúng ta là một chuyện rất tự nhiên , ai cũng làm được . Những người đối xử tốt với chúng ta , dĩ nhiên chúng ta rất thích , chúng ta cũng muốn đối xử tốt với họ ; nhưng đối với những người không tốt với chúng ta , chúng ta vẫn một mực yêu kính họ , tha thứ cho họ , đối xử tốt với họ , như vậy chúng ta mới cảm hóa được họ .
Chúng ta không phải vì muốn cảm hóa họ nên mới làm như thế , chúng ta hãy nghĩ rằng : "Người ấy thật đáng thương . Chúng ta thật có phước báu dày , chúng ta có tôi , chúng ta có đạo lý hay , có pháp môn tốt , có phước báo , có trí huệ để tu hành . Họ thật đáng thương , thời gian của họ dường như chưa đến , tâm trí họ nghĩ dường như chưa thông , họ chưa có trí huệ để cùng với chúng ta tu hành , họ thật đáng thương." Chúng ta hãy dùng tình thương , yêu kính họ hơn , bảo vệ họ hơn . Chỉ vì họ không hiểu hay không thể hiểu , đừng giận họ . Làm như thế không phải ! Như thế không đúng với thái độ của người tu hành , không đủ lòng từ bi bác ái .
Chúng ta dù ở nơi nào , đối xử với bất cứ ai , hãy luôn luôn nhẫn nại và khoan dung . Nhưng có những khi tôi không dùng phương cách này để đối đãi với học trò , rất có thể tôi đuổi một người đi , điều này không phải tôi không thương họ . Nếu tôi la rầy một người hoặc là đối xử nghiêm khắc với họ , mục đích chỉ vì muốn họ mau mau sửa đổi khuyết điểm , nhanh chóng tiêu trừ nghiệp chướng , để ngã chấp của họ sớm bị phá vỡ , và lỗi lầm của họ sớm được tẩy sạch , bởi vì tôi biết họ đang làm gì , bản thân họ cũng biết họ đang làm gì , nhưng nếu chúng ta không biết , thì hãy dùng tình thương đối đãi với mọi người là điều an toàn nhất .
Vị Thánh Nhân Đáng Yêu
Trước khi tôi xuất gia , vào khoảng mười mấy tuổi , có người gọi tôi là Phật Sống . Lúc đó tôi không biết Phật sống là gì ? Nhưng trong số bạn bè và những người thân quen , nhiều người đã gọi tôi như thế . Có người gọi tôi là "Thánh Đáng Yêu", hoặc có người gọi "Thánh Tếu", ý của họ muốn nói là một vị thánh nhân ngộ nghĩnh , thật đáng yêu . Còn có người gọi tôi là "Phật Sống", không phải họ thật sự nghĩ rằng tôi là Phật , ý của họ muốn nói cá tính , cử chỉ , thái độ của tôi cư xử với người tốt như một vị Phật sống vậy . Họ nghĩ rằng tôi là người thật dễ mến , thái độ đối đãi và xử thế thật nhẹ nhàng , không quá khô khan , lại rất vui vẻ . Cho nên có người mới gọi tôi là "Thánh Tếu", "Thánh Đáng Yêu", hoặc là "Thánh Vui Vẻ", và cũng có người gọi tôi là "Phật Sống" (một cách nghiêm trang hơn).
Bên Anh người ta cũng gọi tôi là "Phật Sống", ở Đức người ta gọi tôi là vị Thánh hay Bồ Tát đáng yêu , vui vẻ , còn bạn bè Âu Lạc gọi tôi là "Phật Sống". Vì sao lúc đó tôi chưa tu hành pháp môn nào , chưa đọc kinh niệm Phật , mà thái độ tu hành của tôi không cứng rắn khô khan , vẫn bình thường như quý vị vậy . Lúc đó tôi cũng chưa xuất gia , chỉ mới mười mấy tuổi đời , tuổi còn thật trẻ . Từ lúc tiểu học lên đến trung học , thậm chí khi lên đến hai mươi mấy tuổi , tôi đến quốc gia nào , họ cũng đều gọi tôi như thế cả , bởi vì họ xem hành động của tôi , không khác gì một vị Thánh nhân hay Bồ Tát .
Tôi không biết vì sao họ gọi tôi như thế , nhưng họ rất thật tình , họ thật sự nghĩ như thế , không phải chỉ cố tình đùa chơi . Đương nhiên cũng là chuyện vui thôi ! Nhưng là chuyện vui đứng đắn , vì họ thật sự có cảm giác như thế , họ có hàm ý ngợi khen . Một người bình thường đối xử với một người bình thường đã như thế , chúng ta là người tu hành nên đối xử với người tốt hơn thế mới phải , bởi vì bây giờ đã hiểu biết đạo lý nhiều hơn ! Lúc đó tôi không biết đạo lý , cũng không có Minh Sư hướng dẫn , dẫu rằng lúc còn bé có đọc kinh điển , đọc Đạo Đức Kinh , đọc kinh Phật , đọc Thánh Kinh v.v..., nhưng không có Minh Sư chỉ đạo , nên không biết đạo lý gì nhiều . Lúc đó tôi đối xử với mọi người một cách tự nhiên , bây giờ đương nhiên tôi đối xử với mọi người còn tốt hơn thế nữa .
Thương Cho Roi Cho Vọt
Nhưng có những lúc xem hành động tôi dường như tương phản , trước đây tôi không hay la rầy người , bây giờ lại có , tại sao vậy ? Bởi vì đối với những học trò thân cận , tôi cần phải mau mau dạy họ , khiến họ tiến bộ nhanh hơn . Cho nên quý vị đừng thấy tôi la rầy một người nào , là nghĩ rằng tôi không thích người ấy , quý vị lầm rồi ! Bởi vì thương nên mới la rầy họ , nếu tôi không thương thì tôi để mặc họ rồi . Quý vị những người tại gia , có phải hay la rầy con cái của mình không ? Quý vị có đi sang nhà láng giềng la con cái của họ không ? Nếu như con cái của người láng giềng đi ăn cắp , giết người , quý vị cũng đâu có quan tâm tới ! Bởi vì họ không có quan hệ với quý vị , cho nên quý vị không hề có ý lo lắng , rất có thể quý vị không thích họ làm như thế , nhưng quý vị cũng không để tâm đến , trong lòng cũng không muốn đến nhà người ta để trông nom , quan tâm , lo lắng , hoặc đến nhà người ta nói chuyện đạo đức cho họ nghe , hoặc la rầy , xử phạt , bắt họ quỳ , hoặc đánh họ , quý vị có làm như thế không ? (Đại chúng đáp : Không!)
Phần đông cha mẹ đều hy vọng con cái của họ giỏi hơn họ , nếu như quý vị là một nông phu , thì quý vị cũng mơ rằng con cái của mình tương lai sẽ trở thành hạ nghị sĩ hoặc là thượng nghị sĩ , làm tổng thống hoặc có địa vị cao , ví dụ bác sĩ , luật sư , v.v.... Rất nhiều cha mẹ , tuy không có học vấn, không có tiền tài , không có địa vị cao sang , nhưng họ cố gắng làm việc , ngậm đắng nuốt cay chịu muôn vàn gian khổ , sẳn sàng hy sinh tiền bạc , hy sinh thời gian của mình , để cho con cái của họ có được đời sống sung túc , hưởng địa vị cao , tiếp nhận một nền giáo dục tốt .
Cha mẹ nào cũng muốn con cái của mình có cuộc sống sung túc hơn , cao sang hơn , giàu có hơn và hữu ích hơn . Tôi cũng vậy , nếu tôi la rầy một người nào , hoặc la rầy một người học trò nào , hoặc đối với người ấy nghiêm khắc như thế nào , đều là vì mong người đó trở thành một người tốt hơn tôi . Ví dụ tôi không đủ lòng khiêm tốn , nhưng tôi kỳ vọng đệ tử của tôi khiêm tốn hơn tôi , không cao ngạo như tôi . Ví dụ tôi không đủ trí huệ , nhưng tôi kỳ vọng đệ tử của tôi càng có trí huệ hơn tôi . Ví dụ đẳng cấp của tôi không đủ cao , tôi vẫn kỳ vọng đẳng cấp của quý vị cao hơn , tốt hơn tôi . Lực lượng của tôi trông không có bao nhiêu , nhưng tôi vẫn kỳ vọng lực lượng của đệ tử tôi nhiều hơn tôi .
Nếu như đẳng cấp của tôi chỉ mới vừa phát khởi tâm bồ đề mà thôi , chỉ mới vừa phát tâm thôi , chưa được gọi là Thánh Nhân , ý nghĩa của "phát tâm" là bây giờ bắt đầu học hỏi để trở thành Thánh Nhân ; tuy như vậy tôi vẫn kỳ vọng đệ tử của tôi nhanh chóng trở thành Thập Địa Bồ Tát , đẳng cấp cao nhất của Thánh Nhân . Chỉ vì tôi kỳ vọng học trò của tôi tài giỏi hơn tôi , có lực lượng hơn tôi , tu hành nhanh hơn tôi , dù ở trong lãnh vực nào , phương diện nào cũng giỏi hơn tôi , cho nên tôi mới nghiêm khắc với học trò . Và cũng vì phần lớn quý vị đều hiểu cá tính của tôi , hiểu cách dạy của tôi , hiểu tình thương siêu thế giới mà tôi ban cho quý vị , không giống như thứ tình cảm ủy mỵ của nhân loại , cho nên tôi mới có thể nghiêm khắc đối với quý vị . Bởi vì tôi biết công việc của tôi là gì , cho nên tôi làm công việc của tôi .
Khiêm Tốn Dịu Dàng Là Phương Pháp Tốt Nhất Để Giao Thiệp Với Người Khác
Nếu như người thân của chúng ta vẫn chưa hiểu rõ đạo đức , chưa thông cảm được tư tưởng của chúng ta , đẳng cấp của chúng ta , hoặc là phương pháp tu hành của chúng ta , chúng ta hãy tỏ lòng khoan dung hơn đối với họ , không nên trách mắng họ , không nên đánh họ , không nên ép buộc họ tin tưởng chúng ta . Chúng ta cần phải thông minh hơn một chút , cho dù trong lúc truyền đạo hoặc truyền pháp , cũng không nên để cho họ cảm thấy dường như chúng ta đang giáo dục họ . Hãy dịu dàng , nói chuyện như lúc bình thường vậy , giống như ngồi uống cà phê , tâm sự với nhau , đừng để cho họ ngửi thấy mùi , làm cho họ cảm thấy như chúng ta muốn biến họ thành đệ tử của tôi , như thế sẽ làm hư chuyện , làm họ sợ hãi . Quý vị không thể nói : "Quý vị phải nghe theo lời của tôi , quý vị có biết lực lượng của Sư Phụ tôi như thế nào không ? Quý vị phải biết , còn không quý vị sẽ xuống địa ngục . Nếu quý vị không tin Sư Phụ chúng tôi , thì quý vị là người tệ nhất . Quý vị thật là ngu , quý vị không biết Sư Phụ chúng tôi là vị Minh Sư cao nhất sao ? Quý vị không biết vị Thánh sống đang ở đây sao ? Quý vị không biết pháp môn của chúng tôi là cao nhất sao ? Quý vị thật là đáng thương , đáng tội nghiệp , quý vị không có trí huệ gì cả." Không được nói như vậy , không ai thích nghe những lời như thế . Vì phần đông những người không có tu hành , lòng tự tôn của họ rất cao , ngã chấp rất lớn , chấp trước rất nặng . Họ nghĩ rằng tư tưởng của họ hay nhất , sự hiểu biết của họ cao nhất , tôn giáo của họ đúng nhất , sự suy nghĩ của họ hợp lý nhất , nếu như chúng ta làm thương hại đến lòng tự tôn của họ , thì chúng ta tự rước phiền toái đến cho mình .
Cho nên đừng để cho họ ngửi thấy mùi , cho rằng chúng ta muốn dạy bảo họ , muốn họ trở thành đồng tu của chúng ta , muốn họ trở thành tín đồ Phật giáo . Cũng không nên nói chuyện tôn giáo với họ , họ tin điều gì thì hãy để họ giữ niềm tin của họ . Họ tin vào Lão giáo (Đạo giáo), hãy giúp họ trở thành một tín đồ Lão giáo tốt , nói chuyện Lão giáo cho họ nghe . Bởi vì những chuyện này tôi đã giảng qua rồi ! Đạo Đức Kinh tôi cũng có giảng qua một số , quý vị nói với họ : "Đạo Đức Kinh rất hay ! Nhưng có một vài chỗ dường như không hiểu." Đừng có nói : "'Ngươi' không hiểu," mà hãy nói rằng : "'Chúng ta' không hiểu , biết đâu 'chúng ta' có thể giúp đỡ lẫn nhau , trao đổi câu chuyện và tham khảo với nhau." Lúc đó quý vị mới nói ra những điều hiểu biết trong đẳng cấp của mình , những tư tưởng và ý kiến hiểu biết của mình . Trăm ngàn vạn lần cũng không nên bài bác ý kiến của họ .
Quý vị có thể nói : "Sự suy nghĩ của quý vị rất hữu lý , nhưng tôi cũng có chút ý nghĩ riêng , xin quý vị nán lòng nghe tôi nói , xem thử có lý không." Đừng vội vàng nói : "Lối suy nghĩ của quý vị không đúng ! Quý vị lầm rồi ! Quý vị thật là ngu ! Không nên nói như vậy !" Hãy tiếp nhận ý kiến của họ trước , bởi vì họ cũng có ý kiến của họ , cũng có quyền tự do tư tưởng riêng của họ , họ muốn nghĩ gì thì họ nghĩ , họ muốn hiểu ra sao thì hiểu , đó là quyền của họ . Chúng ta không có quyền bài bác họ , như vậy mới có thể câu thông với họ được . Chúng ta cũng nên đứng trên lập trường của họ mà suy nghĩ thử , như vậy mới có thể hiểu biết lẫn nhau , câu thông với nhau , và như thế mới cứu được người .
Khoan Dung Như Đấng Tạo Hóa
Tu hành càng nhiều , càng dễ dàng thấu hiểu và rộng lượng khoan dung người khác , vì thế nên dễ dàng tiếp nhận ý kiến và đẳng cấp hiểu biết của họ , tôn trọng quyền tự do tư tưởng của họ , bởi vì vũ trụ này rất tự do ! Tạo Hóa tạo muôn vật : Có cây cổ thụ , có ngọn cỏ con , còn có voi , có dán , có ếch nhái v.v..., Ngài bao dung tất cả , tại sao chúng ta không thể bao dung người thân của chúng ta , bè bạn của chúng ta , và tư tưởng của những người chúng ta quen biết ? Chúng ta hãy bao dung như Đấng Tạo Hóa vậy . Tạo Hóa có thể bao dung vạn vật vũ trụ , chúng ta cũng có thể bao dung vạn vật vũ trụ , như thế mới có thể trở thành Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác , mới có thể trở thành cảnh giới cao nhất , đẳng cấp cao nhất . Rất có thể bây giờ chúng ta vẫn chưa hiểu biết , chưa đạt đến đẳng cấp này , nhưng chúng ta cần phải học , cần phải từ từ giả tưởng rằng : Chúng ta hay nhất , cao nhất . Rồi một ngày nào đó , chúng ta nhất định trở thành một người cao nhất , khoan dung nhất , có ái lực nhất , có lòng nhẫn nại nhất , như thế mới là người tu hành chân chánh .
Người tu hành không nên càng tu càng kỳ cục , càng tu càng không có quan hệ với người khác ; khi nói đến không quan hệ là nói đến sự việc bên trong , còn bên ngoài vẫn như xưa ; không thể nói : "Tôi với họ không có quan hệ." Bởi vì "chúng sinh vô biên thề nguyện độ", nếu như chỉ mới hai ba người mà không độ được , thì chúng sinh vô biên bao giờ mới được độ ? Cho nên hãy có thêm tình thương , có thêm lòng nhẫn nại , có thêm lòng bao dung , đó là mục đích tu hành của chúng ta , cũng chính là pháp môn tu hành của chúng ta , không phải chỉ có ngồi xếp bằng hoặc tu Pháp Môn Quán Âm mới là tu hành . Đương nhiên đó cũng là tu hành ! Nhưng bên ngoài vẫn còn nhiều pháp môn tu hành khác .
"Tình Thương" cũng là pháp môn tu hành , "Lòng Bao Dung" cũng là pháp môn tu hành , để cho người ta được tự do cũng là pháp môn tu hành của chúng ta , nếu không chúng ta tự ràng buộc mình vào trong Tam Giới , không được tự tại , bởi vì chúng ta xen vào hệ thống sống còn tự nhiên của vũ trụ , chúng ta muốn biến con dán thành con voi , chúng ta muốn cưỡng ép côn trùng thành bươm bướm , đều là những chuyện đáng buồn cười cả , không được làm như thế ! Lão tử nói : "Thiên hạ vốn vô sự." Chúng ta vốn không cần gì cả , cũng không có gì để làm . Nếu như có người cùng với chúng ta tu hành , có cùng lý tưởng như chúng ta , chúng ta mới giúp đỡ họ , đừng vội vàng (chuyển hóa họ) làm chi .
Làm Một Vị Thánh Sống
Nếu như có thể ép chúng sinh tu hành , thì thế giới này đã trải qua mấy trăm ngàn tỷ năm rồi , mà sao tất cả chúng sinh vẫn không thành Phật ? Nhất định có lý do riêng ! Cho nên nếu người ta không tin chúng ta , chúng ta cũng không nên hối hả gì , cũng không nên ghét bỏ người ta . Họ có thể thù hận chúng ta , chúng ta cho phép họ thù hận , nhưng chúng ta không cho phép mình thù hận họ . Lòng từ bi , bác ái là pháp môn tu hành của chúng ta , từ trong nội tâm chiếu sáng ra bên ngoài , để người ta nhận thấy , để người ta cảm thấy chúng ta là một vị Phật Sống , để người ta cảm thấy chúng ta là một vị "Thánh Đáng Yêu", để người ta cảm thấy chúng ta dường như đúng là một vị Bồ Tát sống tại thế thật sự vậy .
Tôi hy vọng quý vị sẽ thực hiện được , và tôi cũng tin tưởng quý vị sẽ rất nhanh chóng thực hiện được , mỗi ngày đều có thể làm được . Nhưng quý vị cũng cần phải phối hợp với tôi , nếu quý vị đem đầu óc đóng lại , không cho tôi vào , tôi cũng không thể dạy quý vị , không câu thông được quý vị , tôi chỉ còn đợi khi quý vị ngủ mới có thể dạy quý vị , bởi vì lúc đó đầu óc quý vị thảnh thơi hơn , nó quá mệt rồi ! Cho nên nó không còn gắng chống cự , thân thể cũng quá mệt mỏi rồi , không còn cố gắng đề kháng , cho nên tôi mới dạy quý vị dễ hơn . Có nhiều học trò tuy tọa thiền rất ít , vẫn thường mơ thấy vị Sư Phụ đến dạy bảo họ một số việc , hoặc trả lời những câu hỏi của họ , hoặc giúp đỡ họ , bởi vì lúc đó đầu óc của họ uyển chuyển hơn . Quý vị đã thọ Tâm Ấn , giấc ngủ cũng khác với người bình thường , cho nên giấc mơ cũng là thể nghiệm , đừng có nói cho người khác nghe . Nếu như nhất định muốn nói , có thể nói cho tôi nghe , hoặc là viết nhật ký , đợi đến khi hoàn cảnh thực tế xảy ra , lúc đó sẽ biết giấc mộng chính là điềm thật . Lúc đó sẽ biết được giấc mộng này chính là thể nghiệm tu hành , là do vị Sư Phụ đến báo tin trước , hoặc là đưa quý vị đến "trường học buổi tối" để tu hành và học hỏi.
Nhím Hoàng Kim 06-23-2008, 05:00 PM Chúng Ta Có Thể
Khám Phá Cả Vũ Trụ
Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị tại Đài Nam , Formosa
Ngày 7 tháng 7, 1988 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)
Nhiều người ở thế giới chúng ta đã phát minh ra rất nhiều các công cụ tuyệt diệu như là máy điện tử , máy bay , phi thuyền , có thể đưa chúng ta lên mặt trăng hay lên Hỏa Tinh . Mặc dù đó là nhờ khả năng bên trong của những người này , nhưng họ cũng chỉ mới dùng có một phần rất nhỏ của nó . Trước khi chế tạo ra những đồ vật này , họ phải suy nghĩ kỹ càng , hướng vào trong để lấy năng lực tối cao này . Nếu biết nhiều về nó , chúng ta sẽ khám phá ra rất nhiều , rất nhiều thứ , chứ không phải chỉ có một số ít máy móc , phi thuyền , hay máy điện tử . Chúng ta sẽ có thể tìm tòi , khám phá cả vũ trụ ; sẽ biết từng tinh cầu , mặt trăng và tinh tú ; sẽ hiểu ngôn ngữ của loài kiến , loài chim ; sẽ đọc được tâm trạng của bất kỳ chúng sinh nào . Chúng ta chỉ có thể cứu họ khi biết được tâm trạng của họ . Nếu không , không thể biết những con kiến , con chim kia cần cái gì , nói chi tới đọc được đầu óc con người . Tuy nhiên , trí huệ này ngoài sức diễn tả . Tôi chỉ có thể nói : Biết nhưng không biết , đó là một sự hiểu biết thật sự .
Để tôi giải thích một cách ngắn gọn . Trong đa số trường hợp , hầu hết tất cả chúng ta đều "biết" một cái gì đó , nghĩa là cái đầu của mình biết . Giả sử tôi để hai cái hoa này với hai cái hoa kia , thành bốn cái hoa . Tôi biết rất rõ bởi vì đầu óc tôi biết làm tính cộng theo sự hiểu biết của tôi . Tuy nhiên , có những cái ngoài thế giới hiểu biế t, tưởng tượng của đầu óc , nhưng vẫn biết tất cả mọi thứ và có thể làm , phát minh bất kỳ cái gì . Chúng ta có thể đi tới bất cứ nơi nào mà không cần phải dùng máy bay hay phi thuyền .
Phi thuyền hay nhất mà các nhà bác học ngày nay đã phát minh chỉ có thể bay giỏi lắm là tới mặt trăng hay Hỏa Tinh . Khi tới nơi , cũng không làm gì được bao nhiêu . Khoa học gia không thể làm quen hoặc nói chuyện được với những chúng sinh tại đó bởi vì những chúng sinh này vô hình . Họ nhận thấy nhiệt độ trên Hỏa Tinh rất là nóng . Trên mặt trăng , họ không làm được gì nhiều ngoại trừ đem đá về nghiên cứu hoặc để làm kỷ niệm . Họ bỏ ra rất nhiều tiền của , công lao , chỉ để đem về vài cục đá thử nghiệm ! Mấy hòn đá này không giúp được gì mấy , bởi vì đá mặt trăng cũng tương tự như đá ở đây . Bụi trên cung Trăng và trên Trái Đất cũng không khác nhau gì cho lắm .
Tu Pháp Quán Âm chúng ta có thể du lịch lên Hỏa Tinh mà không cần phi thuyền , nếu thật sự muốn đi . Ở đó , chúng ta có thể làm được rất nhiều thứ , chứ không phải chạy trên mặt đất nóng hổi của Hỏa Tinh rồi vội vã chạy về vì không có chuyện gì làm ở đó . Một khi mắt trí huệ , cánh cửa trí huệ của mình đã mở , chúng ta biết tất cả và có thể làm bất cứ cái gì . Nhưng trí óc chúng ta không cần phải biết những chuyện này ; nó không được phép biết . Đôi khi có thể nó biết , nhưng nó hoàn toàn không biết tại sao chuyện lại xảy ra như vậy . Nó chỉ có thể hưởng thụ thể nghiệm mà không hiểu tại sao . Nó không thể tính toán như hai cộng hai là bốn . Nó không thể giải thích . Tôi cũng vậy , nhưng tôi biết những chuyện này có thật . Các đồng tu chúng ta cũng biết . Không phải chỉ một , hai ngườ i, mà là hàng trăm , hàng ngàn , hàng vạn , hàng tỷ người biết .
Bầu Không Khí Trái Đất Sẽ Cải Biến Nếu Thêm Nhiều Người Tu Pháp Quán Âm
Ngày nay có nhiều người tu Pháp Quán Âm . Tin này là đáng mừng nhất . Tại sao ? Bởi vì càng nhiều người tu Pháp Quán Âm thì bầu không khí của Trái Đất sẽ càng khá ra . Nếu không , chắc chúng ta không sống nổi . Bầu không khí hiện giờ rất là khủng khiếp . Nhiều quốc gia hùng mạnh đang thi nhau làm vũ khí nguyên tử . Một người ấn nút một cái thôi là có thể tan tành cả Quả Đấ t. Không cần phải đợi có chiến tranh . Giả sử một người một ngày nào đó quyết định không muốn sống nữa và muốn đem tất cả chúng ta lên "thiên đàng" của họ . Nếu người đó có quyền điều khiển cái nút ấy thì chúng ta bị tai biến trầm trọng ! Những người điều khiển mấy cái nút này là những người bình thường , không phải là Thánh Thần hay Thượng Đế . Cho nên , có khi thân thể họ khỏe , có khi không . Họ có thể vừa mới uống rượu , hút thuốc phiện hay cãi lộn với vợ , với chồng . Những hoàn cảnh không vui có thể ảnh hưởng tới quyết định của họ , từ đầu óc tạo ra . Những chuyện này vô cùng nguy hiểm , không còn cách nào ngoài lực lượng tối cao bên trong bảo hộ cho cuộc sống chúng ta .
Nếu biết lực lượng tối cao này ở đâu , đương nhiên chúng ta sẽ lấy được . Giống như khi biết mỏ vàng ở đâu , chúng ta có thể đào lên xài . Nếu biết nhà băng của mình ở chỗ nào , có bao nhiêu tiền trong nhà băng , làm cách nào để rút tiền ra , thì chúng ta có thể lấy tiền nhà băng ra mỗi ngày . Rất là giản dị . Pháp Quán Âm không hẳn là một phương pháp . Nó chỉ cho chúng ta cách khám phá ra lực lượng tối cao của mình . Lúc nào mình cũng có , nhưng không biết dùng bởi vì mình không nhận ra nó . Lúc truyền Tâm Ấn , tôi sẽ chỉ quý vị cách dùng năng lực tối cao của quý vị ; nó rất đơn giản . Bây giờ tôi đang cầm miếng giấy này , nhưng vì bận nhìn người khác , nên tôi không biết tới nó . Tuy nhiên , nếu có người nào bảo rằng : "Ê , nó đây nè !" Tôi nhìn và khám phá ra ! Rất đơn giản .
Lực lượng vạn năng này luôn luôn ở trong chúng ta . Chúng ta không phải đi mua hay lấy từ người nào . Không ai điều khiển năng lực tối cao này của mình , không ai có thể dấu nó đi . Lúc nào nó cũng công khai ở đó , sẵn sàng phục vụ và cho chúng ta xử dụng bất cứ lúc nào . Nếu không dùng thì thật tiếc . Chỉ vì lúc nào sức chú ý của chúng ta cũng bị kéo ra ngoài. Chúng ta nhìn ra ngoài , thờ phụng các thánh nhân bên ngoài , tìm kiếm quyền lục hành bên ngoài . Chúng ta thờ cúng quỷ , thần , sông , núi , hài cốt thánh nhân , tức là xương dưới một hình thức khác . Chúng ta muốn thành thánh xương hay sao ? Bởi vậy Đức Phật Thích Ca mới nói rằng : Các con không thể đạt được trạng thái Thượng Đế (Như Lai , không đi không đến , vô sở bất tại) bằng cách tìm qua những ngôn ngữ thế giới hay những hình dáng nhục thể mà là vì nhận thức âm thanh và hình ảnh bên ngoài không như âm thanh bên trong vô hình , vô tướng và vô sở bất tại . Chỉ như vậy mới là Như Lai thực sự , có nghĩa là chúng ta không cần phải nhấc một ngón tay nó cũng đã có đó rồi ! Chúng ta không phải tìm nó , nhưng nó ở đó ! Đó là trạng thái Như Lai .
Muốn tìm trạng thái này rất dễ , nhưng phải biết nó ở đâu . Nhìn thì sẽ biết . Giống như khi người nào nhắc tôi biết rằng tôi đang cầm miếng giấy này trong tay , thì tôi chỉ cần nhìn là biết , bởi vì nó luôn luôn có đó ! Thành ra , Chúa Giê Su mới nói : "Thiên Quốc ngự trong con . Các con là ngôi đền vĩ đại , là thánh đường rộng lớn của Thượng Đế , và Thượng Đế ngự trong các con." ý nghĩa của Ngài nói là như vậy . Bởi thế Ngài mới tìm thấy Thượng Đế một cách dễ dàng và làm Con của Thượng Đế . Các đệ tử của Ngài kiếm ra lực lượng Thánh Thần này cũng không khó . Phật Thích Ca nói rằng : "Phật tại tâm". Đúng như vậy , bởi vì trong tâm là nơi Ngài tìm thấy một cách dễ dàng . Nếu không , nếu nó không có ở đó , Ngài đã không thể tìm thấy sau 6 năm , 60 năm , sáu 600 , 6,000 năm , sáu tỷ hay sáu tỷ tỷ năm .
Tâm Tịnh Quốc Độ Tịnh
Khi nói Thượng Đế trong tim không có nghĩa là quả tim thịt này , mà có nghĩa là ở bên trong chúng ta . Bởi khái niệm này không thể nói được bằng lời , tôi tạm nói là nó ở trong chúng ta . Tôi dùng chữ "bên trong" là để phân biệt với "bên ngoài". "Ngoài" chỉ những trường hợp thờ phượng Phật gỗ . Xin lỗi , nhưng thật sự đó là tượng bằng gỗ ! Nếu không thì là gì ? Phật đá cũng giống vậy thôi . Chúng ta có thể đi hành hương tới những rặng núi hay con sông . Nếu Phật ở trong núi , tức là Ngài có tâm phân biệt . Hoặc nếu Ngài sống trong chùa , tức là Ngài có tâm phân biệt . Nếu Thượng Đế chỉ ngự ở trong nhà thờ thôi , tức là Ngài cũng còn phân biệt . Nhưng thật ra Ngài là vô sở bất tại . Thay vì ngự trong tim của chúng ta , Ngài ngự trong tim của tất cả mọi người , từng đóa hoa , cục đá , mỗi một hạt cát , sợi tóc của chúng ta . Trong tất cả mọi thứ đều có Thượng Đế , có Phật Tính , có Chân Lý . Chúng ta không cần phải kiếm Chân Lý nơi nào khác , mà kiếm ngay đây . Chúng ta đang biến thế giới này trở thành Tịnh Thổ . Vì vậy Phật Thích Ca mới hứa với chúng ta rằng : "Tâm tịnh thì quốc độ tịnh." [Vỗ tay]
Mới hồi nãy , chúng ta nghe thấy mấy đồng tu có thể nghiệm tuyệt vời dù họ ở bất cứ nơi nào . Nhưng có người được nhiều hơn , có người được ít hơn . Bởi vì có người tinh tấn , có người không ; có người trí tập trung mạnh hơn , có người không , nhưng họ vẫn có một chút . Bởi vì Phật Tính này lúc nào cũng đang đợi chúng ta ; chúng ta đã có rồi , ở bên trong . Giống như miếng giấy luôn luôn nằm đó , đợi tôi trông thấy nó rồi nhận ra nó . Rất đơn giản . Khai ngộ đơn giản như vậy thôi .
Khai ngộ là gì ? Giây phút ngộ ra lực lượng vạn năng của mình , chúng ta sẽ thấy một chút cảnh giới huy hoàng lộng lẫy của lực lượng này , nhưng đó chỉ mới là một phần của nó . Không bao giờ chúng ta có thể khám phá được hết vũ trụ , mà sẽ tiếp tục học hỏi sau khi trở thành Minh Sư khai ngộ . Nếu ngừng học sau khi thành Minh Sư khai ngộ thì chán quá ! Trong thế giới bên ngoài , lấy thí dụ , sau khi được cái bằng thạc sĩ hoặc học xong khóa sư phạm , chúng ta vẫn tiếp tục học . Ngay thế giới này mà học còn không hết , huống chi là tất cả những gì trong vũ trụ . Tôi không thể nói một đẳng cấp cao nhất đang chờ đón quý vị ; không có !
Tu pháp Quán Âm , chúng ta có thể ra khỏi tam giới , và khi ra khỏi rồi , đó mới là lúc sự học bắt đầu . Không phải học pháp Quán Âm để lên khỏi tam giới rồi ngưng lại ngay đó . Trường hợp này không phải như vậy . Ngoài tam giới là nơi chúng ta bắt đầu học Chân Lý . Nếu không tại sao Phật Thích Ca ngồi thiền mỗi ngày ? Ngài nhập định trong lúc ngồi thiền và khi xuất định , Ngài nói chỉ vài lời .
Một số cảnh giới không có sinh , tử , hủy , diệt , nhưng ở Địa Cầu chúng ta có tất cả những cái này . Có nhiều cảnh giới không sinh , không hủy , không nhiễm và không tịnh . Những nơi này vĩnh viễn hiện hữu . Đạt tới những cảnh giới này chúng ta mới có thể đạt được sự bất tử , mà ở thế giới này không thể nào có . Nhiều người hỏi tại sao chúng ta không tu để thân thể mạnh khỏe hơn . Họ nghĩ thay vì tu để thăng hóa tâm hồn , một người trước tiên nên tu luyện thân thể để được sống lâu . Họ hiểu lầm pháp môn của Lão Tử , của Đạo Giáo . Họ nghe nói những người tu Đạo Giáo có thể được trường sinh bất tử . Tuy nhiên , chúng ta biết rằng tất cả những Đạo sĩ thời xưa đều đã ra đi ; không có ai ở lại bao giờ . Nếu trường sinh bất tử , thì họ đâu ? Đừng có mơ mộng ! [Vỗ tay]
Con Đường Đưa Đến Sự Bất Tử
Có một con đường đưa đến sự bất tử . Tôi có thể cho quý vị biết ở cảnh giới nào có thể được trường sinh bất tử . Những cảnh giới đó không bao giờ bị hủy diệt , cho nên chúng ta có thể ở đó vĩnh viễn . Dù tôi có nói hết tất cả mọi chi tiết và chúng ta tìm ra được cách bất tử ở nơi đây , thế giới này vẫn không bất tử . Cho nên đừng có hỏi mấy câu như vầy ! [cười] Quý vị phải tỉnh dậy , xử dụng trí huệ của mình để quyết định xem con đường nào là cứu cánh , nơi nào là nhà vĩnh cửu của mình . Đừng có xây nhà trên nước hay trên cát .
Có lần đi Đài Nam thuyết pháp , chúng tôi dựng lều bên cạnh một con sông . Một hôm , mưa to , chúng tôi dọn lẹ đi chỗ khác . Nửa tiếng sau , nước sông dâng cao . Nếu lều còn ở đó thì cả người lẫn xe đã bị cuốn đi rồi . Chúng ta không nên xây nhà ở những nơi như vậy . Bởi dù nhà có chắc chắn như thế nào đi nữa , một ngày nào đó cũng sẽ bị nước cuốn đi .
Thành ra , đừng có kiếm trường sanh bất tử ở đây . Thay vào đó , chúng ta nên tìm cách ra khỏi thế giới này đến một thế giới khác , nơi mà hoàn cảnh , môi trường thuận lợi cho sự sống bất tử . Chỉ những chỗ đó mới có thể sống vĩnh viễn được . Thế giới này , chưa kể cuộc đời mỏng manh , có thể tiêu tan trong tích tắc . Do đó , tôi rất là ngạc nhiên khi thấy con người tin tưởng vào chuyện tu để mà đạt được trường sinh bất tử . Quý vị nên nhìn rõ vào sự thật và tu pháp nào hợp lý để có những kết quả hợp lý . Vẫn có những người đi lung tung nói với mọi người rằng họ đang tu để được bất tử , làm người ta tưởng họ giỏi lắm . Tôi không biết họ và cũng không muốn biết họ . Khi nghe tới những người này , tôi thấy tức cười . Chuyện đó đúng là xây lầu đài trên cát !
Nhiều người hỏi tại sao chúng tôi tu pháp Quán Âm mà không phải những pháp khác . Đó là vì đây là pháp mà chúng ta đáng lẽ phải tu ngay từ lúc ban đầu . Chúng ta tu những pháp kia chỉ vì không biết chánh pháp này . Chúng ta đoán bừa , thử đủ thứ cho đến khi tìm thấy chánh pháp này , rồi mới nhận ra rằng : "Ồ , mình đã uổng phí biết bao nhiêu thời giờ một cách vô ích !" Giả sử có một vài lối vào hội trường này ở đây . Nếu quý vị không đi vào qua mấy lối này , mà lại nói rằng : "Tất cả các lối đều giống nhau . Hãy đi qua bất cứ lối nào !" Có thể tất cả đều là lối , nhưng chúng dẫn đường tới những chỗ khác . Chúng ta muốn rời bỏ thế giới vô thường này , vượt qua tam giới và đạt được một đời sống bất tử . Cho nên cần phải tu pháp môn bất tử . Chỉ khi nào tìm được và tới được cảnh giới bất tử , ước mơ của chúng ta mới thành sự thật .
Chúng ta biết những cảnh giới ấy có thật bởi vì nhiều người trước kia đã tới đó và đã kể lại cho chúng ta . Chúa Giê Su , Phật Thích Ca , Mohammed và những người khác đã kể lại cho chúng ta biết về sự hiện hữu của những thế giới vĩnh hằng , hạnh phúc hơn , huy hoàng hơn là thế giới này . Có thể quý vị không tin lời của người xưa bởi vì không chắc những điều này có phải là chuyện hoang đường hay không . Chúng ta không có cách nào để mà hỏi Chúa Giê Su coi những lời trong Kinh Thánh có thật là những lời Ngài nói hay không , hay chỉ là do người khác sau này thêm vào . Chúng ta không thể hỏi Đức Thích Ca Ngài thật sự đã đến Tây Phương Cực Lạc và nó có thật hay không . Vì vậy có lẽ chúng ta nghi ngờ . Tuy nhiên , chúng ta không nên nghi ngờ là : Đã có những người thời nay đi tới đó được . [Vỗ tay]
Ngày nay chúng ta có thể đi ; tôi có thể bảo đảm chuyện đó . Đồng tu chúng tôi đi được . Mọi người ai cũng đi được . Ông thầy giáo ở đây hôm qua cũng đi được . Một trong những đồng tu tài xế taxi đi được , và quý vị cũng đi được . Vừa mới đây , người thạc sĩ kia có thể nghiệm rất tốt , và quý vị cũng có thể được thể nghiệm tốt . Chức thạc sĩ không quan trọng . Chúng ta nên khám phá trí huệ bên trong vĩ đại nhất , vượt hơn cả trí thông minh trần gian , ra ngoài bất kỳ sự tưởng tượng nào . Càng nói nhiều , tôi càng lười nói , càng thấy khó nói . Ngày nào tôi cũng cảm thấy bực vì không biết làm sao diễn tả một sự đẹp nhất , quan trọng nhất bằng lời lẽ vô thường của thế gian để giới thiệu tới những người chưa bao giờ thể nghiệm thấy . Giả sử chúng ta ăn thử bánh và biết nó ngon ngọt , thơm tho như thế nào . Nhưng có người không bao giờ ăn bánh đó thì làm sao chia xẻ được với họ thể nghiệm của mình để thuyết phục họ , làm cho họ tin mà mua bánh ?
Pháp Quán Âm Đo Lường Chính Xác Đẳng Cấp Tu Hành
Sự tu hành không phải chỉ có bắt đầu từ lúc được truyền Tâm Ấn . Hôm qua , tôi có kể quý vị nghe câu chuyện về Sư Phụ Kong Hai . Ông đã học bí pháp trong vòng 3 tháng thay vì người bình thường phải cần 20 năm . Sư Phụ ông nói với ông : "Con đã học xong rồi , không cần học nữa." Tôi cũng kể quý vị nghe hôm qua chuyện của nhà sư thuộc giáo phái Tendai (Phật giáo). Ông năn nỉ Sư Phụ Kong Hai nhận ông làm đệ tử và dạy cho ông bí pháp . Nhưng ông cũng muốn học xong trong vòng 3 tháng , vì ông nghĩ rằng mình cũng làm được như vậy . Sư Phụ Kong Hai trả lời : "Không , ngươi không thể học xong trong 3 tháng." Bởi vì thầy Kong Hai đã bắt đầu tu từ hồi còn nhỏ . Trước khi đến Trung Hoa , ông đã khát khao Chân Lý ; ông đã biết mật pháp rồi . "Biết" không có nghĩa là đã học , mà đó là do ông giác ngộ ở bên trong . Nhờ tấm lòng khát khao Chân Lý khôn cùng mà ông đã đạt được một số bí pháp . Cho nên , khi tới Trung Hoa , ông chỉ cần học nước cuối cùng trong vòng 3 tháng .
Nhờ vậy mà nhiều người có những thể nghiệm ở cảnh giới cao khi họ vừa mới được truyền Tâm Ấn . Đó là vì họ đã tu trước đó . Có người có ít thể nghiệm hơn vì họ tập trung ít hơn và tin tưởng ít hơn . Tôi không muốn nói là họ cố tình làm vậy ; thường thường nó có liên quan tới sự tu hành trong kiếp trước . Tuy nhiên , chúng ta nên coi và biết đẳng cấp của mình . Pháp môn Quán Âm có thể đo lường một cách chính xác trình độ tâm linh của mình ; không thể dấu diếm được ai . Giả dụ có người tới nói với tôi rằng họ đã tu hành mấy chục năm , nhưng tới khi thọ Tâm Ấn , chúng ta có thể biết được trình độ thật sự của họ tới đâu . Có người trước kia chưa bao giờ tu và có lẽ không có một tín ngưỡng nào cả , nhưng sau khi nghe tôi giảng pháp , họ tin . Nỗi khao khát Chân Lý bên trong họ bắt đầu nổi dậy , và họ quyết định tu hành . Khi tới thọ pháp , họ có những thể nghiệm rất hay , bởi vì họ đã tu trong quá khứ , hoặc bởi những khát vọng trong lòng .
Trước khi tìm được pháp môn Quán Âm , tôi du hành rất nhiều nơi , đến thăm các am thiền , nhà thờ , chùa chiền , tụng kinh , cúng bái . Tôi ao ước vô cùng muốn ngộ ra Chân Lý . Tôi hay đến những thánh đường , vào ban hợp ca của họ , nhưng có lúc không cảm thấy muốn ca hát gì . Tôi chỉ thích cầu nguyện Thượng Đế một mình trong nhà thờ . Tôi chỉ cầu một thứ : "Thượng Đế , nếu Ngài thật sự hiện hữu thì xin cho con được biết Ngài." Tôi cầu như vậy , lần nào cũng như vậy . Tôi nghĩ đó là lời cầu nguyện cao nhất , bởi tất cả những thứ khác đều là vô thường . Những thứ nhỏ nhặt như là quyền lực , chữa bệnh , bảo trì sức khỏe , được tài sản giàu có , đều không đáng cho chúng ta chú ý .
Giả sử một vị vua cho dân tất cả nữ trang , bảo vật của ông ; rồi nam nữ tới chọn trong số vàng , ngọc , nữ trang , đồ cổ , và những báu vật khác . Tuy nhiên , mấy cái này chỉ là một phần tài sản của nhà vua . Một người đàn bà đi băng qua tất cả những thứ này và không chọn cái gì cả ; cô đi tuốt xuống cuối phòng xin được gặp vua . Cô ta chỉ muốn gặp vua bởi vì cô ta thích người đó và trước kia chưa bao giờ thấy ông . Nhà vua sung sướng cưới cô nàng . Bây giờ, tất cả tài sản của ông là của cô ta ! (Cười và vỗ tay) Cho nên , trong Kinh Thánh có nói : "Tìm Thiên Quốc trong con trước , rồi mọi thứ con sẽ được." Tôi hy vọng tất cả quý vị hãy mau mau kiếm Thiên Quốc và Trái Tim Thiên Đàng này bên trong , rồi tất cả mọi thứ sẽ thuộc về quý vị ! [Vỗ tay]
Nhím Hoàng Kim 06-24-2008, 07:55 PM Thiền Thật Sự
Lúc tọa thiền tất cả quý vị đều chấp vào thể nghiệm ánh sáng , cho đó là thể nghiệm tu hành thật sự , còn những thể nghiệm thấy bên ngoài lúc không tọa thiền là không tính . Nhưng thật ra , lúc đó quý vị thật sự thiền , bởi vì "thiền ở trong mọi sự." Thiền không phải chỉ có ngồi yên một chỗ chỉnh đốn chính mình . Cách đó không đúng bởi vì lúc ấy chúng ta thiền với cái ngã , cho nên mới không có thể nghiệm . Chúng ta nên thiền một cách tự nhiên để chứng ngộ .
Nếu quý vị ngồi thiền thanh thản , tự nhiên giống như là nhìn tôi , đó là thiền thật sự . Chúng ta có nghe một câu chuyện nói về một người kia trở nên khai ngộ trong khi bửa củi , và một trường hợp khác về một người nữa được khai ngộ sau khi nghe vài lời nói từ một vị Minh Sư đắc đạo . Vậy thôi . Tại sao quý vị không có thể nghiệm sau hàng giờ ngồi thiền bực bội ? Đó là vì quý vị thiền với cái ngã , với đầu óc . Quý vị chú ý quá mức ; thúc đẩy mình quá nhiều , cho nên bị vướng mắc , lo âu . Thành thử quý vị không có thể nghiệm . Đó không phải là thiền thật sự , mà chỉ là một thứ tập luyện mà thôi .
Thiền thật sự , nó xảy ra bất cứ lúc nào . Bởi vậy cho nên có người được thể nghiệm tốt trong lúc ngủ hoặc trong lúc chăm chú nhìn tôi . Đó là thiền , vì lúc đó quý vị trụ tâm . Quý vị tập trung bởi vì đang sung sướng được gặp tôi , hay được nghe tôi nói , và trong lúc đó quý vị bỏ những thiên kiến qua một bên . Đó có phải là lúc quý vị thiền không ? Đó là lúc quý vị có được một thể nghiệm bình thường .
Giả sử quý vị ngồi đó , cặp lông mày đan lại , nghĩ rằng : "Ta muốn thiền . Ồ ! tại sao mình không có thể nghiệm ? Sao nó chưa tới ? Ồ ! chừng nào nó tới ?" (Khán giả cười). Quý vị dục dã chính mình , vội vã muốn thể nghiệm khai ngộ . Nhưng những thể nghiệm này không bao giờ gấp gáp . Khi nào nó đến thì đến , khi nó muốn đi thì đi . Nó không ràng buộc vào một cái gì ; như kinh Kim Cang có nói : "Khai ngộ tới khi chúng ta không chấp vào một cái gì cả". Chúng ta nên theo mẫu mực này để đạt được khai ngộ .
Khi quý vị chăm chú nhìn tôi trong một tâm trạng rất đơn thuần trong trắng không một chút xao động , quý vị sẽ có tất cả những thể nghiệm mà quý vị nên có . Một số quý vị , trong lúc nghe tôi thuyết pháp , trông thấy hội trường biến thành một thế giới đầy ánh sáng vô cùng rực rỡ . Đó là Tịnh Thổ . Đó là ý nghĩa của câu nói : "Tịnh Thổ ở ngay trước mặt chúng ta." Thế giới này là vật chất , nhưng khi tập trung về tâm linh , nó trở thành Tịnh Thổ ngay lập tức , và ma quỷ có thể thành thánh nhân theo con mắt chúng ta .
Một số quý vị than phiền với tôi rằng sau khi cộng tu quý vị không có thể nghiệm tốt . Thật ra , đó là bởi vì cái ngã của quý vị đi ra và tình thương của quý vị giảm xuống . Đồng tu không ảnh hưởng tới quý vị . Không nên trách người , mà phải tự xét mình . Bởi vậy cho nên tôi không thích những người than phiền ; tôi không nói ra đấy thôi . Những người này muốn tôi trách người khác , nhưng tôi sẽ không thiên vị .
Một số quý vị lúc nhìn tôi , đầu óc đủ mọi thứ chuyện . Nhìn giống như không nhìn . Như vậy đừng nhìn thì hơn . Mặc dầu quý vị nhìn tôi nhưng nhiều chuyện xảy ra trong đầu quý vị . Quý vị thắc mắc không biết có nên niệm Hồng Danh không , giống như muốn đuổi tôi vậy . (Khán giả cười). Nếu nhớ niệm lúc nhìn tôi tức là quý vị muốn đuổi tôi cho lẹ ; làm tôi khó chịu . Quý vị nên nhìn tôi như một đứa trẻ đã lâu không được gặp cha mẹ , như vậy quý vị sẽ có thể nghiệm bên trong , những cái tốt nhất mà quý vị có thể được .
Không nên nghĩ rằng chúng ta chỉ thiền lúc nhắm mắt , ngồi đó bất động , cặp lông mày đan lại . Không , không ! Đó chỉ là tập thôi . Chúng ta ngồi yên lặng để bày tỏ lòng thành . Mặc dầu đôi khi ngồi không được bình yên , nhưng chúng ta vẫn cứ tiếp tục . Chúng ta đợi Thượng Đế trong lúc thiền . Có khi những lúc thành tâm chúng ta thấy thể nghiệm , nhưng có khi chúng ta không tập trung được và nói rằng : "À ! thành tâm hay không thành tâm thì bây giờ mình cũng chỉ làm được có bấy nhiêu đó thôi . Xin Thượng Đế hãy giúp con."
Thành ra chúng ta nên thiền mỗi ngày , coi đó như là một bổn phận , giống như ăn lúc mình không muốn ăn . Chúng ta nên tập thói quen nghĩ tới Thượng Đế ngay khi ngủ dậy ban sáng và nghĩ tới Thượng Đế nữa sau khi xong việc và về nhà ban tối . Bởi vì mỗi ngày bận rộn không thể nghĩ tới Thượng Đế một cách thành khẩn , thành ra , nên thiền lúc sáng sớm sau khi ngủ dậy , rồi một lần nữa buổi tối sau khi về nhà . Nhưng nói như vậy không có nghĩa là chúng ta có thể hoàn toàn nghĩ tới Thượng Đế , mà chỉ làm hết sức mình mà thôi . Chúng ta cũng làm như thế trong khi làm việc .
Cho nên , nghe một Minh Sư Khai Ngộ thuyết pháp là một sự gia trì , một phước báu vĩ đại nhất . Bởi vì chúng ta được nhìn Minh Sư liên tục hai hay ba tiếng đồng hồ , được chấn động lực của Ngài nâng cao , hoặc nghiệp xấu của chúng ta được gội rửa một phần nào bởi Hào Quang của họ , rồi sau đó chúng ta sẽ có thể nghiệm bên trong . Như khi quý vị tới , không được nhìn tôi liên tục hai , ba tiếng đồng hồ , nên không được nhiều gia trì như trong một buổi giảng pháp . Được nhìn một vị Minh Sư Khai Ngộ một lúc hai , ba giờ đồng hồ là một phước báu vô cùng lớn lao ! Không phải người nào cũng có cơ hội này . Một thoáng nhìn trong hàng hà sa số năm cũng đủ , huống chi là hai tới ba tiếng đồng hồ ! Chúng sinh ở những tinh cầu khác không bao giờ được thấy hay được nghe một Minh Sư Khai Ngộ . Họ không có sự tiếp xúc nào với một Minh Sư . Thành thử , quý vị nên nắm lấy cơ hội gặp gỡ Chân Sư trong đôi ba giờ . Nhiều người , đồng tu hay không phải đồng tu , có thể nghiệm khai ngộ trong những buổi thuyết giảng của tôi .
Cho nên , thiền không phải chỉ có ngồi . Thiền là khi chúng ta tập trung với tất cả lòng thành . Bởi vậy nên quý vị có thể nghiệm khi đang làm việc . Đôi khi trong lúc thiền chúng ta không có thể nghiệm và cảm thấy thất vọng , vì chúng ta thiền với cái ngã . Đó không phải là cách thiền tự nhiên . Nhưng không sao . Quý vị vẫn được phước báu . Chỉ cần thiền thành tâm . Kết quả không quan trọng .
Nói quý vị nghe tại sao trong lúc thiền quý vị không có thể nghiệm bên trong . Bởi vì lúc đó quý vị không hoàn toàn thoát khỏi những ràng buộc , chấp nhứt và quý vị không thật sự tập trung . Chúng ta tưởng chúng ta có tập trung , và chúng ta cau mày , thắc mắc : "Tại sao hóa thân Sư Phụ không đến ?" Lòng thành tâm , sự mong mỏi khác với ràng buộc , chấp nhứt . Tuy nhiên cũng khó cho những người mới phân biệt được sự khác nhau giữa hai cái . Không sao , chỉ cần làm hết sức mình . Miễn cố tình ngồi thiền và nghĩ tới Minh Sư là được tính điểm , dù quý vị thiền giỏi hay không , bị phân tâm hay không . Nỗ lực của quý vị sẽ được ghi xuống và quý vị sẽ được nâng cao , dù thế nào đi nữa . (Mọi người vỗ tay)
Thí dụ như quý vị làm việc cho người bán quần áo . Đôi khi không có khách hàng , quý vị ngồi đó ngủ gật . Nhưng ông chủ vẫn trả lương thời gian quý vị ở đó . Lúc khác quý vị bận cả ngày , ông chủ cũng trả lương bấy nhiêu . Miễn sao đến tiệm là được lãnh lương mỗi tháng . Thiền cũng giống như vậy . Quý vị nên tọa thiền , bất kể thể nghiệm . Nỗ lực của quý vị sẽ được ghi xuống và tôi sẽ "trả lương" quý vị một ngày nào đó , cho quý vị có tiền trả "vé" đi Thiên Đàng . (Khán giả vỗ tay.)
Nhím Hoàng Kim 06-28-2008, 09:44 AM Tình Thương Thật Sự
Tôi nóng giận hay không quý vị cũng không nên phiền lòng . Giận dữ phát sinh từ sự phân biệt của con người . Cái "giận" của tôi không phải là giận thật . Sự "thương" của tôi cũng không phải là thương bình thường . Đó chỉ là cái mà quý vị tạo ra bởi đầu óc phân biệt của quý vị . Tâm trí quý vị có sự chấp nhứt , nên mới nói rằng có xấu và có tốt , người hiền lành , dịu dàng . Thật ra trong vũ trụ không có gì nghiêm trọng cả . Nếu tôi thật sự nóng giận thì tại sao quý vị có thể nghiệm tốt khi bị tôi rầy ?
Khi một người thật tình giận dữ , người đó sẽ làm cho kẻ khác thấy sợ , tức , và lo lắng , bất an cả ngày . Khi quý vị cãi nhau với người chồng hay vợ , hoặc khi họ tức giận , quý vị không thấy bất an , khó chịu sao ? (Khán giả : Dạ) Khi tôi giận quý vị thì sự việc không như vậy , quý vị được thể nghiệm tốt . Thế có nghĩa đó không phải là giận thật sự . Sau khi tôi giận , nhiều quý vị được thể nghiệm tốt . Cho nên "tức giận" chắc là có trong tám vạn bốn ngàn pháp môn. (Khán giả cười.)
Thành ra , quý vị đừng quan tâm tới sự tức giận của tôi . Khi nào phải giận thì tôi giận . Đó là một phương pháp đúng được sử dụng trong thời điểm đúng . Nếu không , quý vị lệ thuộc vào "tấm lòng yêu thương" của tôi rồi bị ràng buộc vào đấy , khi tọa thiền , ngồi mà đầu óc ngổn ngang , tu hành biếng nhác , như vậy tu cái gì ? Nhưng ngay sau khi tôi la , tâm trí quý vị lắng xuống , âm thầm sám hối , trong lòng xin tôi giúp đỡ . Lúc đó tâm quý vị mới ổn . Thành ra , không nên buồn mỗi khi tôi rầy la quý vị . Đó là một trong những pháp môn mà tôi phải dùng thôi .
Nhiều khi tôi không muốn tức giận bởi vì tôi sợ quý vị không chịu nổi . Cho nên mỗi lần tôi đều cầu Thượng Đế , Bồ Tát , cầu Sư Phụ bên trong : "Nếu họ không tu hành tốt , hãy để tất cả nghiệp chướng lên người con . Đừng để họ bị khiển trách , dù chỉ một lời la mắng . Xin đừng để họ chịu khổ đau." Nhưng vẫn không hiệu nghiệm . Thượng Đế muốn tôi dùng "pháp môn giận dữ". Tôi không thể làm gì khác hơn .
Tôi không muốn quý vị nghe một lời quở trách nào , cho quý vị tu hành với tâm hồn bình thản , hưởng thụ thể nghiệm bên trong mà không bị la rầy hay đánh đập . Đó là kỳ vọng của tôi , nhưng không được . Ngày nào tôi cũng cầu . Chỉ cầu chuyện này thôi . Mỗi khi thấy quý vị khổ là tôi cầu : "Hãy đem tất cả nghiệp chướng của họ cho con và để họ thanh thản tâm hồn . Cho họ những thể nghiệm tốt dù con phải chịu đau đớn nhiều thế nào đi nữa." Tuy nhiên , lời ước đó không bao giờ trở thành sự thật bởi vì chúng ta vẫn sống trong thế giới này , và sự việc không xảy ra như vậy . Một người không thể chịu tất cả nghiệp chướng của người khác ở trần gian .
Tôi không muốn quý vị đau khổ . Nhưng quý vị nên hiểu rằng theo đuổi việc tu hành ở thế giới ta bà này tốt hơn cho chúng ta . Nơi đây có hỷ , nộ , ái , ố làm cho chúng ta hăng say , hứng thú . Chúng tôi nghe nói trên một số Thiên Đàng chúng ta không thể tiến bộ nhanh chóng , nơi đó chỉ có hạnh phúc mà thôi . Khi tôi không la quý vị hoặc không tức giận , quý vị thấy như Thiên Đàng , sự tu hành của quý vị trở nên hời hợt . Nó trở thành không đáng chú ý , một chuyện thường nhật , không lý thú . Do đó quý vị không tu giỏi . Nhưng nó sẽ khác nếu quý vị bị thả vào thế giới A-tu-la hay thế giới ta bà , và bị la rầy . Lúc đó quý vị sẽ tiến bộ lẹ hơn .
Trên Thiên Đàng không có sự la mắng , đánh đập , trong khi thế giới này có hỷ , nộ , ái , ố . Nhưng như vậy không có nghĩa là chúng ta chỉ được thể nghiệm thế giới ta bà vì đang sống ở đây . Không ! Đôi khi quý vị thấy những cảnh giới khác hoặc Thiên Đàng , hoặc thấy Tịnh Thổ ở hội trường thuyết pháp . Đó là sự nhận thức bên trong , thể nghiệm bên trong . Không phải là quý vị đi bằng thể xác tới một nơi nào đó cao hơn . Cảnh giới Thiên Đàng ở trong tâm , khi quý vị vui sướng và không bị ai la mắng , cấm đoán hay phản đối . Đó là Thiên Đàng . Cho nên , không thể tu hành tốt ở Thiên Đàng được . Tôi phải tạo nên một cảnh giới vật chất cho quý vị . Sau khi sự nóng giận của tôi không còn nữa , tất cả quý vị được thể nghiệm tốt . Tôi là người duy nhất mệt mỏi . Khi la quý vị , tôi phải rơi xuống cùng một cảnh giới như quý vị -- thế giới vật chất , để có thể nâng quý vị lên .
Cho nên không phải lúc quý vị chết tôi mới đến nâng quý vị lên . Không ! Bất cứ giờ phút nào cũng có mọi cảnh giới : Địa Cầu , Tịnh Thổ và Thiên Đàng . Tùy bên trong chúng ta cảm thấy thế nào . Khi thấy ánh sáng tức là quý vị đang ở Tịnh Thổ . Nhưng khi đẳng cấp quý vị rơi xuống , hoặc bị tôi la , quý vị trở về cảnh giới vật chất . Khi quý vị ra khỏi thân thể đi Tịnh Thổ vĩnh hằng thì không cần phải la rầy quý vị ; nhưng quý vị nên tu hành đàng hoàng bây giờ thì mới được đến Tịnh Thổ vĩnh hằng .
Giả sử tôi chết đư |