Advertising|Mobile Phone|Bad Credit Mortgages|Bad Credit Mortgages|Secured Loans
Các bà 'quý tộc' tiêu ti�n [Archive] - DongNhim

Các bà 'quý tộc' tiêu ti�n

cogia
05-31-2005, 06:11 PM
[align=justify:d2b8001661]Sáng nào cÅ©ng vậy, khoảng 10h, bá»™ tứ quý bà Hằng, Cúc, Thu, Vinh xuất hiện tại nhà hàng trên đưá»?ng Ä?ồng Khởi, quận 1, TP HCM trên những chiếc xe hÆ¡i sang trá»?ng. Bữa Ä‘iểm tâm cá»§a bốn bà chỉ gồm mấy ly cam vắt cùng vài cái bánh quả dâu bé tí. Ấy thế mà cÅ©ng tốn gần 200.000 đồng!

Những ai thư�ng xuyên đi ăn uống ở nhà hàng này hẳn đã không ít lần nhìn thấy bộ tứ này. Một tuần có 7 ngày thì 5 ngày h� đ�u đến đây vào lúc 10h. Bao gi� cũng thế, bà Hằng là ngư�i xuất hiện đầu tiên trên chiếc “mẹc" màu xám bạc, rồi tới bà Thu với chiếc Camry “3 chấm� đen bóng. Năm, mư�i phút sau đó, là bà Vinh, bà Cúc đi chung chiếc Lexus.

Chồng của bà “quý tộc� Hằng là một đại gia trong ngành kinh doanh thuốc tây, sở hữu bốn hiệu thuốc ở quận 1, quận 3, quận 5, lại thêm một đại lý bán sỉ nên vì thế, việc t� gia nội trợ, từ chuyện nh� đến chuyện lớn, bà chẳng phải động móng tay vào. Tương tự, chồng bà Thu chuyên v� xây dựng, dưới trướng có năm, sáu đội thi công, xe ủi, máy xúc hàng hàng lớp lớp. Chồng bà Vinh thì khiêm tốn hơn, chỉ là giám đốc một công ty trách nhiệm hữu hạn, nhưng liên tục “trúng� những hợp đồng xuất khẩu; còn chồng bà Cúc thì đang ở nước ngoài.

Nghe kể má»™t bữa, phu quân bà Hằng “vôâ€? má»™t cú thuốc tây, lá»?i gần 300 triệu đồng. Vậy là bà Hằng “ngắtâ€? cá»§a đức ông chồng 50 triệu, rồi rá»§ 3 bà kia ra Nha Trang để... tắm bùn. Ä?úng hẹn, 4 bà ra Tân SÆ¡n Nhất, đáp máy bay Ä‘i Nha Trang.

Một ngày trước đó, tài xế lái chiếc Camry của bà Thu đã được lệnh lên đư�ng, để đón 4 bà “quý tộc� tại sân bay Cam Ranh. Vào tới thành phố Nha Trang, bà Hằng thuê luôn 4 phòng khách sạn, được coi là sang tr�ng nhất nằm trên đư�ng Trần Phú, mỗi phòng có giá 200 USD một ngày đêm, để “mạnh ai nấy ở cho thoải mái�. Tắm suối nước nóng, tắm bùn suốt hai bữa, 4 bà leo lên máy bay; còn anh tài xế, mắt nhắm mắt mở, hộc tốc phi vào cho kịp gi� đón các bà ở Sài Gòn.

Nửa tháng sau, đáp lễ, bà Vinh m�i cả hội đi Singapore, trước là đi chơi, sau là “mua tặng mấy chị vài bộ quần áo�.

Ä?ây chỉ là má»™t trong số những “há»™i quý tá»™câ€? Ä‘ang hiện diện ở TP HCM và từng ngày, há»? vẫn cố chứng tá»? “đẳng cấpâ€? cá»§a mình vá»›i xã há»™i bằng chiếc xe há»? Ä‘i, quần áo há»? mặc, trang sức há»? mang trên ngưá»?i. Tuy nhiên, tất cả những bà trong các “há»™iâ€? ấy Ä‘á»?u sống dá»±a vào các đức ông chồng, hoặc nếu có làm, thì cÅ©ng chỉ làm theo kiểu “cưỡi ngá»±a xem hoaâ€?.

Bà “quý tộc� Xuân chẳng hạn, chồng là giám đốc một công ty may xuất khẩu với gần 600 công nhân, hai đứa con thì bà đẩy hết sang New Zealand h�c... tiếng Anh cho bằng chị bằng em, còn công việc của bà là... ăn, ngủ, chăm sóc nhan sắc và tiêu ti�n. Hàng tuần, ít nhất ba buổi tối, bà Xuân cùng mấy bà trong “hội�, kéo nhau đi ăn ở khách sạn nằm bên hông Nhà hát Thành phố. Tại đó, một phần ăn tự ch�n có giá 35 USD nhưng mỗi bà chỉ lấy mấy c�ng xà lách, một ly nước khoáng, một mẩu bánh mì cùng một lát cá bé tí. “Ăn uống bao nhiêu...�, bà “quý tộc� nói: “Chủ yếu là có dịp gặp gỡ bạn bè�.

Thừa ti�n, lắm của nhưng chẳng phải động tay động chân, nên cái mà các bà “quý tộc� quan tâm nhất là nhan sắc. Bà Dung nghe bạn bè chê mũi mình hơi thấp nên một bữa, bà đến “viện thẩm mỹ� của một bác sĩ có những chức danh kêu như... súng liên thanh. Chẳng hiểu tay bác sĩ tính toán thế nào, mà ba tháng sau khi độn miếng silicon tạo hình vào sống mũi, cứ hễ đụng mạnh là nguyên cả cái mũi của bà “quý tộc� Dung lại lệch hẳn sang một bên.

Có lần, nhân viên phục vụ tại nhà hàng trên đư�ng Nguyễn Huệ đã trố mắt nhìn bà như nhìn ngư�i ngoài hành tinh, khi thấy bà đẩy cửa bước vào với chiếc mũi méo xẹo. Chả là khi xuống xe, bà đeo kính mát và vô tình, chiếc kính mát đã làm lệch mũi bà. Tới chừng phát hiện ra, bà lấy khăn tay che mũi như ngư�i đang... sổ mũi, rồi vào toilet sửa lại! Bà “quý tộc� Nhung cũng thế. Hồi chồng bà mới giàu, bà lấy ti�n đi thẩm mỹ viện, làm hai cái lúm đồng ti�n cho nó... thêm duyên. Bây gi�, các cơ mặt bà đã bắt đầu lão hóa nên chẳng cần cư�i, hai bên má bà lúc nào cũng “thư�ng trú� hai cái lỗ sâu hoắm.

Ở ngoài nhìn vào, ai cũng thấy các bà “quý tộc� sung sướng lắm nhưng đi sâu vào cuộc đ�i từng ngư�i, mới biết trong chăn có rận. Bà Phương chẳng hạn, được hai đứa con, một trai một gái. Mất gần chục triệu bạc, bà Phương chạy cho cậu cả vào trư�ng “điểm�. Chỉ h�c lớp 10 nhưng Tuấn Anh đã được mẹ tậu cho một chiếc Dylan màu đ� tươi để bằng anh bằng em. Hôm nào tr�i mưa, sợ con sổ mũi nhức đầu, bà Phương bắt tài xế đưa cậu quý tử đến trư�ng trên chiếc Ford Laser. Cứ mỗi sáng trước khi đến trư�ng, bà phát cho con trai 100 nghìn đồng ti�n... tiêu vặt.

Cậu quý tá»­ tập tành hút thuốc lá, rồi ăn nhậu vá»›i mấy “sư huynhâ€? tình cá»? quen biết trong má»™t lần vào vÅ© trưá»?ng. Dần dà, 100 nghìn má»™t ngày không đủ xài, cậu quý tá»­ lén mẹ, mở tá»§ “chôm chỉaâ€?, lần thì 1 triệu, lần 2 triệu. Ä?ể có thêm đồng minh, Ä‘á»? phòng những lúc không thể lấy được tiá»?n, cậu ta rá»§ luôn em gái mình cùng... chÆ¡i.

Thoạt đầu, đứa em gái Tuấn Anh ho sặc sụa khi hút điếu thuốc lá, có trộn “hàng trắng� nhưng chỉ vài lần sau đó, nó cũng nghiện. Lúc Tuấn Anh bị mẹ phát hiện, rồi cấm vận, đứa em gái dùng ti�n riêng của mình, đến địa chỉ mà anh trai hướng dẫn để mua “hàng�. Nửa tháng, ti�n hết, nó bắt chước anh trai, mở tủ lấy cắp ti�n.

Nói ra thì xấu hổ với bạn bè, bà Phương thuê hẳn một bác sĩ v� cai nghiện nhưng chỉ cắt cơn được vài ngày, bác sĩ không đến kiểm tra thư�ng xuyên nữa thì cả hai lại tái nghiện. Thế là vợ chồng hục hặc, chồng đổ lỗi cho vợ, vợ trút trách nhiệm cho chồng. Hiện tại, ngày nào cũng thế, bà “quý tộc� Phương phải chi cho hai đứa con 300 nghìn đồng để chúng nó hít vì cả bốn lần cai thì cả bốn đ�u thất bại. Giải thích với bạn bè vì sao con cái tự nhiên nghỉ h�c, Phương vẫn cố thản nhiên: “Mình chuẩn bị cho tụi nó đi Australia, nên thuê thầy v� kèm riêng tiếng Anh tại nhà�.

Tương tá»± như bà Phương, nhưng số phận cá»§a bà “quý tá»™câ€? tên Mai thì bi đát hÆ¡n. Là má»™t đại gia trong ngành thá»±c phẩm ăn liá»?n, thừa tiá»?n, hai vợ chồng mặc sức tiêu khiển theo sở thích cá»§a mình. Má»™t thá»?i gian, chồng bà có “bồ nhíâ€?, trẻ hÆ¡n chục tuổi. Sau nhiá»?u ngày theo dõi, má»™t bữa, bà Mai xông vào khách sạn, nÆ¡i chồng và cô nhân tình Ä‘ang hú hí. Chưa kịp đánh ghen, chồng Mai đã chỉ thẳng vào mặt, quát như sấm: “Má»™t là cô cút vá»?. Hai là từ nay không tiá»?n không bạc gì nữa, tá»± kiếm lấy mà ăn, mà diệnâ€?. Tức tím mặt, nhưng Mai đành phải rút lui sau khi gầm lên: “Ä?ồ khốn nạn! Rồi bà sẽ cho mày biết tay!â€?.

Sở dÄ© “quý tá»™câ€? Mai phải nghiến răng chịu nhục là vì tất cả các bà Ä‘á»?u sống nhá»? vào đức ông chồng nên há»? rất sợ bị "bao vây" kinh tế. Ä?ể trả thù, chỉ má»™t thá»?i gian sau, Mai cặp vá»›i má»™t thanh niên, cÅ©ng trẻ hÆ¡n mình chục tuổi, rồi bao nhiêu tiá»?n bạc có được, Mai Ä‘em nuôi gã “tầm gá»­iâ€? ấy. Thằng con trai bà Mai, má»›i vừa 16 tuổi, lúc thấy bố mẹ mình mạnh ai nấy sống, nó cÅ©ng sống theo cách cá»§a nó, nghÄ©a là bá»? nhà Ä‘i “bụiâ€?, khi năm bữa, lúc ná»­a tháng.

Một tối, anh công an khu vực đến nhà, thông báo cho bà biết, rằng cậu quý tử vừa bị bắt vì tội giật dây chuy�n của ngư�i đi đư�ng. Bà Mai gào lên: “Tr�i ơi! Tui có để cho nó thiếu thốn cái gì đâu mà nó đi ăn cướp!�. Nỗi đau này chưa ngấm, đã đến nỗi đau khác: Chồng bà bắt bà phải ký vào đơn ly dị.

Bây giá»?, ngày ngày tại quán cà phê trên đưá»?ng Ngô Ä?ức Kế, “há»™i các bà quý tá»™câ€? đã vắng hẳn bóng Mai. Nghe nói sau khi ly dị, Mai được thừa hưởng cả căn nhà trị giá hÆ¡n nghìn cây vàng. Nhưng vô nghá»? nghiệp, chẳng hiểu rồi đây, Mai sẽ sống ra sao khi mà ngồi không, ăn mãi thì núi cÅ©ng lở.

Theo Công An Nhân Dân, n�n kinh tế thị trư�ng đã đẻ ra một lớp ngư�i mà như xã hội vẫn g�i là giới “quý tộc nửa mùa�, và lối sống của h� là một lối sống hoàn toàn xa lạ. Lúc này, các bà “quý tộc nửa mùa� vẫn ngày ngày tụ tập tại những nhà hàng sang tr�ng, để ăn, để uống, để khoe khoang với nhau những gì mình đang có. Và mặc cho miệng đ�i phê phán, h� vẫn cứ thản nhiên bởi lẽ: “Ti�n tui, tui xài, mắc mớ đến ai�.[/align:d2b8001661]

Linux
06-01-2005, 12:37 AM
Xã hội VN là thế nghe mà buồn thêm thôi...