|
|
nguyenanhthi 05-26-2005, 07:58 AM Ngư?i Tình Tuyệt V?i - Nguyễn Thảo Uyên Ly
----
1.
Ngạc cao lớn, thông minh, không đẹp nhưng quyến rũ. Khi gặp Vy, chàng 23 tuổI hơn Vy 5 tuổI. Và h?c năm thứ tư ban kinh tế trư?ng Luật Saigon.
Ngạc h? Nguyễn, không có chữ “Văn? hay bất cứ chữ đệm nào ở giữa. Tên chàng nghe cộc lốc và nặng n?: Nguyễn Ngạc, đủ làm trĩu nặng tâm hồn Vy và đánh nhẹ vào tim nàng 2 cái. Chàng biến Vy thành cái chuông, cái chuông của những buổi chi?u kỷ niệm trên tháp cao nhạt nắng, chỉ cần nghĩ đến Ngạc, dù thiết tha hay lơ đãng, nàng cũng rung lên liên hồI, nàng như đêm Giáng Sinh mà chàng là Chúa ra đ?i. Nghĩa là không có Ngạc, nàng chỉ là 1 đêm bình thư?ng, lặng lẽ, câm nín và không sống thực sự.
Ngạc biến Vy thành ý nghĩa, ngay cả tên nàng, chàng g?i 1 cách thân mật “Ty Vy, Ty Vy, Tôi Yêu Vy?.
Cũng như Vy, Ngạc thích đ?c sách, nghe nhạc, bơi lội, khiêu vũ và “đá bóng bằng miệng?. Có 1 đi?u là Ngạc rất ghét thi ca, trong khi Vy lại biết làm thơ chút ít …
Em yêu ngư?i
Vì trái tim muốn yêu
Vì môi muốn hôn
Vì linh hồn đã gặp
Vòng tay ôm không r?i…
Vy còn biết vẽ nữa, nàng có thể vẽ khuôn mặt với cái nhìn và nụ cư?i của Ngạc 1 cách dễ dàng. ?i?u đó khiến Ngạc thích thú và kiêu hãnh lắm. Vì ngoài chàng ra, Vy không vẽ được ai khác kể cả vẽ chính nàng.
Vào mùa mưa năm 19… Vy vừa thi đỗ Tú Tài 2 và ghi tên vào ?ại H?c Luật Khoa. ?ối với 1 sinh viên “mầm non? như Vy mà quen được 1 “tên? năm thứ tư Kinh Tế cũng là “hách? lắm. Nhưng không phải vì hách mà nàng yêu Ngạc đâu, tất cả chỉ vì “nó? là Nguyễn Ngạc.
Vy còn nhớ, nhớ 1 cách say mê, cái hôm đầu tiên nói chuyện với Ngạc, trong lúc chen lấn để đóng ti?n ghi danh thì vô tình – nhưng đó là định mệnh – gót giày của Ngạc dẫm lên giày Vy. Chỉ hơi khó chịu 1 tí, nhưng Vy la lên:
- ?, ai đó, dẫm chân tôi
Ngạc hết hồn, nhấc gót giày ra quay lại, hơi mỉm cư?i, chàng nói:
- Xin lỗi, tôi không cố ý, cô có đau không ?
Vy thấy Ngạc xấu 1 cách rất dễ thương, tuy nhiên cái mỉm cư?i “5 đồng? của Ngạc làm cho Vy giận, nàng lầm bầm:
- Còn h?i đau không nữa …
Từ lúc đó, Vy bị những ngư?i phía sau đẩy lên sát ngư?i Ngạc, nàng cảm thấy Ngạc kỳ lạ có thể là hôm ấy. Ngạc h?i 1 cách kỳ lạ. Lần này Ngạc mỉm cư?i dịu dàng hơn, chàng bảo Vy:
- Cô chen ra đi, đưa đây tôi “đóng? cho
Vy đưa t? thu ngân và ti?n cho Ngạc rồi lách ra ngoài, nàng đến ngồi đợi Ngạc trên 1 bực th?m gần đấy, nàng nghĩ là khi ra Ngạc sẽ dẹp như t? bánh tráng hoặc m?m nhũn như sợi bún và nàng thắc mắc không hiểu tại sao ngư?i ta không lập 2 cái phòng thu ngân cho sinh viên đỡ khổ phải không ? Hơn 1 tiếng đồng hồ sau Vy mới thấy Ngạc rẽ được 1 kẽ hở để thoát ra ngoài. Mồ hôi ướt trên trán và áo, Ngạc th?a thê cầm 2 cái biên lai và hơi mỉm cư?i. (V? sau Vy mới biết là những cái cơ xung quanh miệng Ngạc cấu tạo hơi hỗn loạn, thành thử lúc bình thư?ng Ngạc, trông cũng như sắp sửa cư?i, đó cũng là cái duyên hiếm có của Ngạc). Vy đoán là Ngạc sẽ nhìn thấy mình, nàng đứng lên đợi, nhưng thật là “khùng?, Ngạc không những chẳng nhìn thấy, chàng còn không buồn đưa mắt tìm kiếm, Ngạc “tỉnh bơ? quẹo trái và đi luôn ra cổng, Vy chạy theo, vì không biết tên, nàng g?i
to:
- Ê ! Anh
- Như sực nhớ ra, Ngạc giật mình quay lại cư?i thật tươi (lúc này không phải cơ miệng kéo hỗn loạn)
-
- Tôi không có tên là “Ế
Ngạc đáo để như vậy và Vy đáp lại:
- Tôi không cần biết tên anh, tôi muốn lấy cái biên lai
Ngạc gật gù:
- Ừ, ừ.. tôi quên, xin lỗi, nhưng cô không biết cách nói chuyện
Ngạc đưa biên lai cho Vy, nàng h?i:
- Cách nào ?
Ngạc hơi nhún vai:
- Cách nào không phải cách này
Vy cư?i:
- Ờ, tại anh không biết hưởng
- Hưởng cái gì ?
- 1 cách nói chuyện đặc biệt
Ngạc th? ơ:
- Thế à, có lẽ cô phải nói tôi không thích hưởng thì đúng hơn
- Anh dại ghê
Với cái nhìn thật kỳ quái, Ngạc cư?i nhẹ:
- Cô sẽ dại hơn tôi
- Nghĩa là sao ?
- Cô bị đánh lừa
- Ai ?
Vy nheo mắt, nàng h?i gặn lại:
- Ai đánh lừa ?
Ngạc cư?i:
- Tôi
1 lần nữa, Ngạc nhìn Vy 1 cách kỳ quái, nàng cảm thấy hơi “đau? đáp:
- Tôi cho phép đấy
Ngạc lắc đầu:
- Cô đã biết tôi lừa cô cái gì mà cô cho phép ?
- Không sao, đó cũng là 1 cách trả ơn anh
- Ơn gì ?
- ?óng ti?n hộ
Ngạc mỉm cư?i, chàng hơi nghiêng đầu:
- Ờ, không, nếu không dẫm phải chân cô thì đừng hòng
Vy nhìn đi chỗ khác, nàng nói:
- Tôi biết anh sẽ nói câu đó
- Tôi có l?i khen cô
- Không sao mà
Và Vy bước đi, Ngạc bước theo, ra đến cổng trư?ng, Ngạc nhắc:
- Cô đã bị tôi lừa... kể cũng hay
Nàng nguýt Ngạc:
- Anh tưởng như thế là hay lắm ?
- Có thể, vì tôi lừa được 1 ngư?i thông minh như cô
- Nhưng lừa cái gì ?
- Bắt cô phải chạy theo tôi để lấy biên lai
Vy kêu lên thích thú:
- ?au cho anh
Ngạc ngạc nhiên:
- Hả ?
- Tôi nói, thật đau cho anh
- Sao ?
- Tôi chạy theo chỉ vì cái biên lai
Ngạc ngước lên tr?i cư?i khoái chí, chàng rên:
- Chẳng lẽ vì tôi sao !
Vy khinh khỉnh đáp:
- Vì anh thế nào được !
- Thì thế.... sao cô bảo tôi “đau?
- ?t ra cũng đau, vì anh tưởng là đánh lừa được tôi chạy theo anh
Ngạc lại nhìn trên tr?i, chàng đùa 1 cách thiết tha:
- Chỉ biết có cô chạy theo là đủ
- ?ừng có nham nhở, có phải anh quên rồi anh nói chữa không ?
Nói rồi Vy b? đi thật nhanh, Ngạc g?i:
- Cô, cô chưa h?i tên tôi mà
Vy không đứng lại, Ngạc không chịu thua li?n đi theo sau và nói, đúng ra chàng đang tán Vy 1 cách “thẳng thừng?.
- Tôi sẽ h?i địa chỉ của cô, nếu cô h?i tên tôi
Vy bực mình đáp:
- Cám ơn
- Tôi chưa thấy ghét gì bằng 2 tiếng “cám ơn?
- Thế à, vô ơn, anh có biết như thế là vô ơn không ?
Ngạc đi ngang với Vy, và đáp:
- Không, cô giảng đi
Vy gắt nhưng nàng muốn phì cư?i:
- Tôi không đùa đâu
- Tôi cũng vậy
- Tôi không có thì gi? ngồi không
- Cô cho tôi địa chỉ đi, tôi sẽ đến để nghe cô giảng thế nào là vô ơn
- Tôi không rảnh mà
- Tôi sẽ đến lúc cô gội đầu xong, ngồi hong tóc, cô sẽ rảnh
Ngạc lém lỉnh đến nỗi làm cho Vy nhức đầu, nàng nghĩ là phải “hạ? chàng “ngã? xuống
- Tôi không hông tóc, sấy tóc 5 phút là xong, còn làm cả nghìn việc
- Tôi sẽ giúp cô, cô bằng lòng không ?
Vy quay qua nhìn Ngạc mỉm cư?i, đi?u chàng vừa nói có 1 sự dễ thương ghê lắm.
- Tôi nghĩ tướng anh chẳng giúp được gì đâu !
- Có chứ
- Gì ?
- Tôi đóng ti?n hộ cô đấy
- Ừ nhỉ, tôi quên, nhưng anh lại làm tôi phi?n quá cứ nói nhi?u...
- Vậy, chào cô nhé
- Vâng, cám ơn anh
Rồi Ngạc đi nhanh hơn v? phía trước, được 1 quảng ngắn chàng đứng lại
- Cô chưa biết tên tôi, cô không công bằng
- ?ược rồi, tên anh là gì ?
- Ngạc
- Gì ? Nhạc ?
- Không, Nguyễn Ngạc
- Nguyễn Ngạc
Chàng gật đầu:
- Còn địa chỉ của cô ?
- Nếu còn gặp anh nữa, tôi sẽ cho
- Nếu không ?
- Thì thôi
Ngạc cư?i:
- ?ược.... còn tên cô
- Vy..
- A, tôi đ?c lúc nãy rồi Nguyễn Kim Vy phải không ?
Vy gật đầu, nàng mỉm cư?i, Ngạc đã biết tên nàng ở trên t? biên lai, Ngạc nói:
- Tôi với cô cùng h?
- Ừ, Nguyễn
Ngạc h?i:
- Bây gi? cô v? chưa ?
- Chưa, tôi còn nộp đơn nữa
- Cô không biết nộp đơn phải qua 2 giai đoạn, giai đoạn 2 tức là nộp biên lai thu ti?n và h?c bạ chỉ nhận vào những ngày 5,6,7, hôm nay thứ 2 ngư?i ta đâu có nhận
- Tôi phải mang v? sao ?
- Ừ, cô đi?n chi tiết vào h?c bạ này rồi kèm biên lai thứ 5 cô nộp lại cho trư?ng, hôm sau nữa lại đến nhận biên lai thay thế tạm thẻ sinh viên là xong
- Cám ơn anh nhé
Ngạc cư?i thật tươi, có 1 tí âu yếm:
- Cô mà “cám ơn? nữa, tôi không đưa cô v? đâu
Vy bướng bỉnh không kém:
- Tôi không nh? mà
- Thì đó là lỗi tại cô
- Dĩ nhiên, tôi muốn thế
- Cô có “lối đá? thật hay
Ngạc nói thật kỳ cục và Vy sững sốt:
- Gì ? Anh nói “hay? cái gì ?
- Cô có lối “đá bóng bằng miệng? thật hay, hợp với lối đá của tôi hết sức
Vy cư?i mỉa mai:
- Anh h?c được ở đâu câu đó
- Trong 1 phim ciné
- Anh bắt chước cũng ngh? lắm
- ?ó là cái “khiếu?, nhưng cô có vẻ thấm mệt
- Sao lại mệt ?
- Vì đá bóng bằng miệng
- À, nhưng anh nhắc đến cái mệt trước tôi
- Cô hay thật
- Tôi không đùa nữa đâu, nhàm quá
- Thôi vậy, tôi muốn đưa cô v? hết sức
- Thế à, nhưng tôi có ngư?i đón rồi
- Tài xế hay...
Vy nghiêm mặt:
- Bồ tôi
Ngạc tỉnh bơ, chàng nói:
- Tôi biết cô nói dối, tôi v? trước nhé
Vy cư?i đáp:
- M?i anh ở lại “xơi cơm?
Ngạc quay lại:
- Cám ơn cô, để khi khác nhé
Vy gật đầu, nhìn theo Ngạc đi lại chiếc xe Lambretta màu xám dựng ở cổng trư?ng. Chỉ vài phút, chàng đã phóng v? phía Phan ?ình Phùng rồi biến mất.
Ngồi xuống 1 bực th?m trong sân trư?ng, Vy còn phân vân trước khuôn mặt và lối nói chuyện đầy cá tính của Ngạc. Chàng trẻ trung, vô tư 1 cách quý quá.
Nhìn đồng hồ đã 10 gi?, còn hơn nửa tiếng nữa bố mới đi ngang cổng trư?ng để đón Vy v?. Vy yên trí nghĩ đến cái dáng của Ngạc, trông chàng thật dễ thương, Vy thắc mắc sao Ngạc không ở lại ít phút nữa nói chuyện với nàng? Vy không đủ hấp lực giữ chàng 1 tí hay sao? Sau cùng Vy tự an ủi là Ngạc chắc đang bận việc gì đó
Sân trư?ng tấp nập, phần đông là tân sinh viên đến ghi danh, h? có đầy vẻ trẻ trung và tươi đẹp nhất. Trong số đó Vy nhận ra các bạn ngày xưa cùng h?c với mình ở Trưng Vương, Vy chạy lại, Hi?n thấy Vy trước tiên li?n h?i:
- Ê ! Vy, mày xong chưa ?
Vy lắc đầu:
- Chưa
Thảo quay lại, nhăn nhó:
- Vy đó hả, cái điệu này phải quen biết h?a may mới nộp đơn được mày ạ
Vy an ủi Thảo:
- Nước mình mà, cái gì rồi cũng phải “quen? mới l?t vào được
Khanh từ xa chạy lại than:
- ?ừ quá mày ơi, còn hơn mua đư?ng, mua sữa cho con
Thủy cư?i h?i:
- Con mày thế nào rồi ?
- Nó không thèm nhận bố nó, mày ơi
Cả đám bạn Vy cư?i ầm lên, Thảo tiếp:
- Nhưng có đúng là bố nó không ?
Chỉ trừ Khanh là “?? lên 1 tiếng, còn tất cả đ?u vỗ tay, thấy Vy hi?n nhất, Khanh phân trần:
- Vy, mày có thấy nó là 1 con bạn mất dạy kiểu từ thành đến tỉnh không ?
Vy gật đầu, nàng cư?i:
- Nhưng mày phải giải thích vì sao nó không nhận bố nó chứ
Khanh gắt:
- Tụi mày là 1 lũ ngu, bố nó đi lính cả năm không v? thì nó phải ngơ ngác chứ
Thủy reo lên:
- À ra thế, “thiếu phụ Nam Xương? !
Thảo h?i:
- Nói đã biết tán mày chưa ?
Khanh h?i lại:
- Mày muốn h?i chồng hay con ?
- Cả 2
- Con thì đã, chồng vẫn thế
Cả b?n cùng cư?i, Thủy chêm vào:
- Ai bảo mày lấy
Khanh cư?i:
- Con tao
Hi?n tát giỡn cái “bốp? lên má Khanh:
- Sao mày còn than ?
Khanh sừng sộ:
- Ai than hồi nào, tao muốn cho chúng mày thấy là nó không biết tán mà tao vẫn yêu nó đấy
Hi?n vỗ tay khen:
- Hay
Thủy xua tay:
- Chúng mày đừng làm ồn ào, ngoài con Khanh ra chưa đứa nào có chồng, vậy phải dịu dàng tử tế 1 chút cho ngư?i ta còn nhìn vào
Hi?n ấm ức h?i:
- Vào đâu ?
Cả b?n cư?i hắc ám, Thủy mắng:
- ?ồ ngu, vào cái con ngư?i mày để h?a may còn có cái “xe bông? nào đi qua từ tâm nhón mày lên làm vợ
Hi?n chẳng vừa:
- Mày hãy lo cho thân mày
Nghe 2 ngư?i cãi nhau mà buồn cư?i, Thảo quát:
- Thôi im đi, càng khuyên bảo càng mất dạy
Hi?n cư?i:
- Thua mày
Thảo trợn mắt:
- ?, tao đánh mày như đánh trống bây gi?
- Ai chẳng biết mày có thằng bồ trong ban nhạc, nó đã đánh mày như thế bao gi? chưa ?
- Nó chơi organ chứ chơi trống bao gi?
- Thì thế mới không nương tay
Vy xen vào:
- Chúng mày định giết nhau hả ?
Khanh nói:
- Hi?n, Thảo mà dữ như chằng
Thủy phụ h?a:
- Ờ
Vy cư?i:
- Nói chuyện khác đi, định h?c ở đây hết cả sao ?
- Ừ, h?c đông cho vui
Bỗng Thảo reo lên, vỗ 2 tay vào nhau:
- A, tao quên, hồi nãy con Vy đứng nói chuyện với thằng nào đấy ?
Hi?n đập vai Vy:
- Mới lên ?ại H?c mà khá đấy
Thủy nói:
- Mau lên, đừng “bồ côi bồ cút? nữa
Vy nhăn mặt, nhưng nàng mỉm cư?i:
- Giỡn hoài
Khanh hích Vy:
- Sao mày dóc quá vậy ?
Vy cư?i thành tiếng:
- Thật mà, số tao không có bồ đâu
Cả b?n cư?i vui vẻ, 1 ngư?i nói và từng ngư?i thay phiên nhau:
- Số gì mà bết thế ?
- Mày tuổi con gì vậy ?
- Con gì mà cô độc thế ?
- Con gì mà vô duyên thế ?
Vy cư?i, đáp:
- Con gái
- Không phải, con gì cũng có bồ hết, kể cả con mắt, đã có ai 1 mắt chưa ?
Vy gật đầu:
- Rồi, Moshe Dayan, của Do Thái (Bộ trưởng quốc phòng Do Thái)
- ?ồ ngu, đó là 1 mắt bị h?ng, đó là 1 mắt ngư?i tình đã chết
Thảo khen:
- Có lý, hãy nhẫn nại nghe chúng mày
Rồi Thảo reo lên:
- Vy, cái thằng Trần Văn Trạch của mày trở lại
Vy hơi bối rối, nàng h?i rất thừa:
- Sao mày g?i nó tên đó
- Tóc nó dài
Thủy nói:
- Mày phải ví nó giống Les Beattles con Vy nó khoái hơn
Thảo cư?i:
- Ai biết nó v?ng ngoại như thế
Vy can:
- Thôi im đi, nó vào kìa, đừng để nó nghe thấy mình bàn tán v? nó
Ngạc đi vào sân trư?ng, cái vẻ của chàng thật từ tốn, khi qua chỗ Vy đứng, Ngạc cư?i riêng với Vy rồi đi thẳng v? phía giảng đư?ng 4. Tự nhiên Vy cảm thấy hơi buồn. Các bạn Vy, đưa mắt nhìn nhau, Hi?n nói:
- Nó thuộc loại...
Thủy tiếp:
- Trần Văn Trạch
Khanh cư?i:
- Không, J.P. Belmondo
Thảo gật đầu:
- Nếu mặt nó ngắn đi 1 tí thì h?ng
Vy lặng thinh, nàng nghĩ rằng các bạn của nàng đã có những nhận xét rất đúng
nguyenanhthi 05-26-2005, 07:59 AM Sáng thứ 5 Vy trở lại trư?ng nộp đơn hoàn tất thủ tục ghi danh. Tr?i đẹp như tr?i ?à Lạt, Vy mặc chiếc áo dài có nhi?u ô vuông vàng xanh lẫn lộn, nàng đi bộ đến trư?ng. ?ư?ng Duy Tân buổi sáng sớm thơm ngát nh? cơn mưa đêm qua, trong Vy, có 1 tí tình cảm xôn xao như những lá xanh trên ng?c cây cao vút, Vy mơ ước được gặp Ngạc hôm nay tại trư?ng, nàng thích nói chuyện với Ngạc lắm
Cổng trư?ng Luật lúc nào cũng đông, sinh viên đứng lan ra cả ngoài đư?ng chuyện trò vui vẻ, gây nên 1 quanh cảnh kẹt xe thật tàn bạo. Vy lách đám đông bước vào trư?ng, trước đó Vy đã để ý tìm Ngạc nhưng không thấy, vì thế nàng cảm thấy buồn và hoài công 1 buổi sáng mơ mộng. Xếp lại hồ sơ trong tay, Vy ngồi xuống 1 th?m gạch trong sân trư?ng, con gái ở đây khá đẹp trong khi con trai thư?ng có “khuynh hướng lùn? - trừ Ngạc – nhưng cũng thành thật 1 tí là Ngạc không cao nhất đâu
Ngồi trơ tr?i như thế 15 phút, Vy vừa định đứng dậy chen vào nộp đơn thì bỗng dưng Ngạc hiện ra trên những bật th?m đối diện phía bên kia sân trư?ng. Rồi Ngạc nhảy xuống những bậc đó, chàng đi lại phía Vy, Ngạc cư?i và Vy cũng cư?i. Vy cảm thấy 15 phút đã chấm dứt 1 cách vinh quang.
Vy nhích sang 1 bên như?ng chỗ cho Ngạc ngồi xuống, chàng vẫn giữ nụ cư?i trên môi và h?i:
- ?ến lâu chưa ?
- 15 phút rồi
- Sao không g?i tôi
- Ai biết anh ở đâu
- Tôi đứng kia đợi mãi chẳng thấy cô đoái hoài nên đành bò lại
- Thế à, tôi không nhìn thấy đấy chứ
Ngạc nheo mắt lại, chàng chậm rãi nói:
- Mắt đẹp thư?ng không nhìn thấy xa
- Ai bảo đấy ?
Ngạc cư?i nhẹ:
- Cô cho tôi kinh nghiệm như vậy
Vy chối:
- Nhưng mắt tôi đâu có đẹp
Ngạc quay sang, chàng nhìn mắt Vy rồi gật đầu:
- ?ẹp hơn mắt tôi
Vy phì cư?i, muốn bĩu môi và nhún vai mấy cái:
- Mắt anh...thì kể làm gì
1 cách rất trẻ con, Ngạc đáp:
- Tại cô không biết ngắm đấy thôi
Vy liếc nhìn, nhưng Ngạc nhắm ngay mắt lại, chàng hơi ngước lên. Vy thấy trên mí Ngạc như có 1 chút màu xanh phớt qua, hàng mi hơi rung, dài nhưng không cong, rất xinh. Ngạc tự hào v? đôi mắt kể cũng phải, Vy g?i:
- Mở mắt ra đi
Ngạc theo l?i Vy, chàng cư?i, Vy h?i:
- Nhắm mắt làm gì vậy ?
- Chẳng lẽ để cô nhìn mắt tôi
- Anh cũng biết mắc cỡ nữa à ?
- Không phải thế, tôi sợ cô ngượng
- Sao ?
- Vì 4 mắt nhìn nhau
- Có sao đâu
- Có chứ
- Sao ?
- Tôi nhìn không được ngoan...
- À !
Ngạc cư?i, chàng h?i thật dịu dàng:
- Cô thấy tôi điệu không ?
- ?iệu, như cải lương
- Cô đừng chê cải lương, có nhi?u cái phải diễn tả bằng cải lương mới “tới? được
- Anh ví dụ đi
Bằng gi?ng thật ấm, chàng hứa:
- Khi nào có dịp, tôi sẽ cho cô 1 thí dụ rõ ràng
- Chắc bây gi? thí dụ chưa có ?
- Cô nói đúng đấy, “có? mà chưa nói ra cũng là chưa có...nhưng chỉ đúng với cô là “ngư?i nghe thí dụ? thôi đấy nhé
- ?ược mà
2 ngư?i im lặng giây phút, Ngạc h?i:
- Cô nộp đơn xong chưa
- Chưa
- ?ưa đây tôi
Vy đưa hồ sơ cho Ngạc, nàng có 1 chút cảm động:
- Cám ơn anh trước nhé
Ngạc cư?i tinh quái, chàng lắc đầu:
- Không cần cám ơn, chỉ cần...
Ngạc b? lững câu nói ở đó, Vy không hiểu chàng muốn nói “cần? gì ? Nhưng không h?i, Vy nhìn Ngạc mỉm cư?i, Ngạc tiếp, chàng hơi cúi xuống:
- Chỉ cần cô đi ăn kem với tôi
Vy chưa thấy trên đ?i này ai “tàn bạo? bằng Ngạc? Ai “nhẫn tâm? bằng Ngạc? Và ai dễ thương bằng Ngạc? Vy sung sướng trả l?i:
- Tôi cũng “cần? đi ăn kem
Dư?ng như m?i được Vy là đi?u bất ng? lý thú, mắt Ngạc long lanh, môi Ngạc hồng xinh tươi.... Và toàn thể 2 ngư?i có 1 tí rối rít khó tả
- Cô đợi tôi 5 phút nhé
Vy mặc cả, nàng dơ 5 ngón tay:
-
- 5 ly kem !
Ngạc cư?i:
- Không sao, 6 ly mới sợ hết ti?n
Nói xong, Ngạc đi v? phía phòng nộp đơn, rất mau không đầy 5 phút chàng đã trở lại:
- Xong cả rồi, bao gi? có biên lai tôi đem đến cho cô
Vy ngây thơ h?i:
- Biên lai gì ?
- Biên lai thay thế tạm thẻ sinh viên
- Bao gi? có thẻ sinh viên
- Vài tháng nữa
- Nh? anh nộp đơn có lẽ cuối năm tôi thi đỗ
Ngạc nhái lại:
- Nh? nộp đơn cho cô có lẽ cuối năm tôi cũng thi đỗ
Vy cư?i, khoe:
- Tôi hên lắm
Ngạc gật đầu, đùa 1 cách tỉnh bơ:
- Dính vào cô là tôi biết hên rồi
Vy nói lảng, nàng sợ cái bạo ăn bạo nói của Ngạc:
- Anh giống tập nói quá đi, cứ bắt chước lập lại không à
- Tôi cảm thấy như được cô dạy bảo
Chàng ngước nhìn tr?i cư?i thích thú, Vy chẳng biết “nó? thuộc loại gì? Ngạc có thể cùng 1 lúc đ? cao Vy ở câu nói nhưng đ? cao chính chàng ở điệu bộ và ngược lại. Vy đáp:
- Vậy tôi dạy anh đừng nên như thế
- ??i không phải là 1 chuỗi “nên? hay “không? mà còn “có thích?, “có muốn? không nữa chứ
- Nghĩa là sao ?
- Nghĩa là tôi thích như thế, thích được cô dạy bảo, còn nên hay không tôi... đâu có để ý
Vy ra đi?u kiện:
- Anh còn nói “tôi dạy bảo? thì xin phép không đi ăn kem nữa
- ?ược, tôi không nói nữa, cô cũng khó tính như tôi vậy
Vy phì cư?i:
- Nói chuyện với anh tôi chỉ muốn thở dài
- Thở dài tốt lắm
- Có lẽ, vì nó làm nguôi giận
Ngạc mỉm cư?i:
- Trái lại, khi gặp cô tôi luôn luôn thở ngắn
Vy im lặng, nàng t? ý không muốn h?i thêm những cái vớ vẩn đó, nhưng Ngạc nói tiếp:
- Không biết vì sao, ngư?i khác như vậy là h? đang cảm động đấy
Vy trêu Ngạc:
- Chắc là anh đang hấp hối
Ngạc gật đầu:
- Cô nói đúng đấy, từ lúc gặp cô tôi hấp hối dai dẳng
Vy cư?i:
- Cái gì anh cũng đùa được
- Tôi nói thật đấy chứ
- Ừ, thật
Vy theo Ngạc ra cổng trư?ng, lấy xe xong, Ngạc chở Vy v? hướng Saigon
- Cô thích ăn kem ở đâu ?
- ?âu cũng được, hiệu nào văng vắng...
Ngạc cư?i:
- Mua v? nhà ăn thì văng vắng
Vy giỗi:
- Ai bảo anh h?i ý kiến tôi rồi anh còn...
- ?âu có, tôi mách kế cho cô đấy
- Tôi sợ anh
- Cô thì tôi không sợ, nhưng sợ cái thông minh của cô
- Cám ơn, tôi không thích thông minh
- Cô yên tâm đi, tôi với cô cùng thông minh ngang nhau, chỉ sợ lỡ sơ hở cô vượt tôi
- Tôi ngồi sau xe anh muốn vượt cũng không được
Ngạc cư?i thật ròn:
- Cô vượt tôi rồi đấy, cô nói thật hay
Vy làm bộ ngây thơ:
- Tôi vẫn ở sau lưng anh mà
Ngạc có vẻ yêu những cái quỷ quái lồng trong từng câu đối thoại giản dị, Ngạc nói:
- Tôi cản đư?ng cô đấy
- Hèn gì
- Sao ?
- Lưng anh như có đèn đ?, anh là ông cảnh sát
- Cô...
- ?ừng g?i thế giống “h?c trò g?i cô giáo? quá
- Vy, Kim Vy
- Vy... thôi, được rồi
- Tôi không biết tại sao tôi lại g?i Vy bằng cô nhỉ
- Tại anh muốn trêu tôi
- Không, tại tôi thất Vy dễ thương
- Ờ !
- Vy “?? ngon quá
- Không biết là anh khen có thật không nên tôi “?? cho vui thôi...
- Vy dễ thương cũng như...
- Như Ngạc phải không
- ?úng đấy, tôi đang tìm cái gì so sánh nhưng không ra
- Như anh... tôi không ham lắm
- Tại sao ?
- Vì anh giống...
- Ai ?
- Trần Văn Trạch
Ngạc cư?i, chàng vừa nói vừa gật gù:
- Mẹ tôi cũng bảo vậy
- Nhưng...anh đừng lo
- Gì cơ ?
- Anh đẹp hơn
- Tôi biết lâu rồi, tôi thấy tôi trong mắt Vy mà
- Xạo quá
- Không quá đâu
Vừa lúc đó đến Saigon, Ngạc cho xe ngừng bên l? đư?ng Nguyễn Huệ, gửi xe xong, chàng h?i:
- Ăn kem Hoàng Tử nhé, Vy ?
Vy kịp nghĩ ngay đến hiệu kem Prince của ngư?i Tàu nằm cạnh Taxi, nàng cư?i đáp:
- Hoàng Tử Tàu... đúng không ?
Ngạc gật đầu:
- Tôi có quen 1 Hoàng Tử ở đó
Vy đùa thật trẻ con:
- Giới thiệu cho tôi đi
Ngạc lắc đầu:
- Nó có công chúa rồi
Vy buông 1 câu:
- Uổng ghê
Nó khiến cho Ngạc nhăn mặt, chàng ngó Vy, nhưng Vy l? đi tỉnh bơ
Bước vào hiệu kem, hơi lạnh ùa đến mát rượi, buổi sáng chỉ có lưa thưa vài ngư?i khách. Ngạc ch?n cái bàn cuối cùng, khuất sau 1 cột gỗ hình vuông, Vy với chàng ngồi cạnh nhau thay vì đối diện, chẳng ai ng? là 2 ngư?i mới chỉ quen biết sơ sơ còn “thân thế và sự nghiệp? của nhau vẫn còn là 1 đi?u bí mật. 1 “hoàng tử? tiến đến, Ngạc h?i:
- Vy ăn kem gì ?
- Kem hoàng tử
Ngạc cư?i:
- Hoàng tử gì ?
Vy đáp:
- Dừa
Ngạc khen:
- Gi?i lắm
Và chàng nói với “hoàng tử?:
- 1 cái moka, 1 cái dừa
Vy g?i Ngạc:
- Ai gi?i lắm?
- Vy
- Tôi à ?
- Sao lại gi?i ?
- Vì gi?i
- Thích ghê nhỉ
Cả 2 cùng cư?i, có 1 sự tương đồng, Ngạc nói bâng quơ:
- Còn giả bộ h?i nữa
Chàng “thẳng thừng? như thế và nàng đáp lại:
- Tại không có chuyện gì nói
- Sao lại không, nói chuyện kem đi
Mở to mắt, Vy gật đầu, h?i:
- Thích ăn kem không?
- Thích mới ngồi đây chứ ?
Và Ngạc trầm ngâm nói tiếp:
- Kem là 1 món giải khát không uống mà ăn
Vy cư?i, chàng nói hay ho đấy chứ:
- Ai dạy anh định nghĩa kem kiểu đó ?
- Việt Cộng
Vy kêu, nàng không ng? Ngạc trả l?i như vậy:
- ? !
Ngạc cư?i, để 1 ngón tay lên cánh tay Vy:
- ?ừng sợ, Vy không nghe 1 tên hồi chánh định nghĩa bột ng?t là gì sao ?
Vy lắc đầu, nàng cư?i đáp:
- Không !
- Nó nói... “bột ng?t là 1 thứ bột “nừa? dối miệng “nưỡi? con ngư?i?
Nghe Ngạc bắt chước gi?ng của Việt Cộng Vy rũ ra cư?i, nàng h?i Ngạc:
- Nghe hồi nào vậy ?
- Trong 1 cuộc ph?ng vấn trên TV mới đây
Vy nói, nàng chợt nghĩ như thế:
- Kể ra cũng đúng, nhưng có vẻ xúc phạm đến...ngư?i dùng bột ng?t, tôi ghét cái kiểu đó, ghét m?i sự định nghĩa
- Vy phóng khoáng lắm
- Tôi ghét cả sự phóng khoáng...
Khoanh 2 tay trên bàn, Ngạc mơ màng h?i:
- Vy yêu cái gì ?
- Yêu thì nhi?u lắm
- Ghét cái gì ?
- Ghét những danh từ ngư?i ta dùng để xưng tựng, gây ảnh hưởng và có thể là cai trị nhau
- Tại sao ?
- Tự nhiên ghét
?ẩy ly kem vừa đến v? phía Vy, Ngạc tủm tỉm cư?i và chậm rãi, chàng nói:
- Có lẽ Vy cũng đang dùng những danh từ đó
Vy gật đầu, nàng nhấc cái thìa ra kh?i ly kem, nhịp nhè nhẹ:
- Ờ, đúng đấy, tôi rất buồn vì không sao dứt b? được nên ngư?i ta mới thấy “ghét?. Anh có nhân ra thế không ?
- Hơi hơi
Vy bắt đầu ăn kem, nàng gật đầu nhẹ:
- Thế là đủ, tôi chỉ muốn nói những l?i giản dị nhất nhưng hàm xúc...
Ngạc nhắc:
- 2 chữ “hàm xúc? cũng kêu lắm đấy
- Có lẽ, anh thông cảm tôi. ?ó là “nỗi ghét không r?i? giống như Duy Lam viết “Nỗi chết không r?i?...anh đ?c chưa ?
- Hình như chưa... tôi không rõ lắm
...
Ở hiệu kem đến 11 gi? 30, 2 ngư?i ra v?, Ngạc đ? nghị:
- Tôi đưa Vy v? nhé
- Anh tốt quá
- Tôi luôn luôn tốt đấy chứ
Vy cư?i, vu vơ:
- Thế à ?
nguyenanhthi 05-26-2005, 07:59 AM Tuần nào Ngạc cũng đến thăm Vy, thư?ng là vào buổi chi?u thứ 5 hay tối thứ 7. Nếu không chàng cũng g?i điện thoại cho Vy
Tuy bố mẹ để Ngạc đến Vy tự do nhưng hình như ông bà không muốn cho Vy đi chơi riêng với Ngạc. Mẹ luôn luôn nói “nhỡ h? hàng trông thấy, nhỡ có sự thân mật quá trớn?, còn nhi?u “cái nhỡ? khác rất buồn cư?i và bực bội. Nhưng hình như sự cấm đoán chỉ là 1 hình thức, không khác, và bố mẹ có lẽ cũng đoán được là Ngạc có thể đón Vy ở trư?ng rất dễ dàng.
Vào 1 buổi sáng, bố mẹ và Vy đang sửa soạn ăn điểm tâm thì mẹ h?i:
- Thằng Ngạc nó để ý con phải không?
Vy quay lại nhìn mẹ,thế nào là “để ý?? Tại sao nàng và Ngạc chưa h? nói 1 l?i âu yếm hay 1 cử chỉ thầm kín nào. Có phải tình yêu nở ra như 1 đóa hoa, không dấu được hương sắc, có phải thế không? Vy mỉm cư?i:
- Con để ý nó, chứ
Mẹ ngẩng đầu lên, từ nãy đến gi? bà lúi húi pha café cho bố:
- ?ã đi chơi với nhau lần nào chưa ?
Vy liếc vào trong gương, nàng vuốt khẽ mái tóc và muốn kể cho mẹ nghe những lần đi chơi vui vẻ của 2 ngư?i. Nhưng Vy mỉm cư?i, nàng nói dối:
- Chưa, mẹ
Mẹ b? đư?ng vào café và ngoáy cho tan, tiếng thìa chạm vào ly nghe lanh canh và tiếng mẹ hình như theo nhịp đó:
- Mẹ mong cho chúng mày chỉ chơi với tư cách bạn bè thôi
Tự dưng Vy chạnh lòng, cái tình bạn đó đôi khi thật mơ hồ và giả tạo nhưng đôi khi cũng thật đúng nghĩa, nó “hợp thức hóa? sự liên lạc giữa Vy và Ngạc. Vy đi lại gần mẹ, nàng nh? nhẹ h?i:
- Sao mẹ lại mong thế ?
- Mẹ thấy nó chỉ có thể là bạn của con thôi
- Cái “có thể? là làm sao, Mẹ ?
Mẹ yên lặng giây phút, bà mở tủ lấy hộp bánh rồi h?i:
- Nó có thể đợi con được không?
Vy ngơ ngác, nàng chẳng hiểu mẹ muốn nói gì, đánh nhẽ câu đó phải đặt ra cho nàng vì Ngạc còn trong tuổi lính và cuối năm nay dù đậu hay trượt chàng cũng phải “lên đư?ng?, th?i buổi này cái viễn ảnh chàng được giải ngũ để đi làm có 1 đồng lương khá hơn, để có thể cưới nàng làm vợ thật là quá xa xôi. Vy bình tỉnh h?i mẹ:
- Tại sao Ngạc phải đợi con ?
Mẹ bưng café ra bàn cho bố, bà ngồi xuống 1 cái ghế đối diện bố, và nói:
- Bố mẹ cũng định h?i ý kiến con...
Vy đi lại gần, bố r?i những t? báo buổi sáng và mỉm cư?i nói với Vy:
- Chú Diễm con viết thư v? nói bố mẹ cho Vy qua đó h?c v? beauté
Vy bàng hoàng tin đó như 1 tin “đùa vui? đối với nàng, “qua đó? tức là qua Mỹ nơi chú Diễm – em bố nàng – đã ở từ 10 năm nay, chú làm kỹ sư cho 1 hãng xe hơi, có vợ 2 con, đ?i sống rất sung túc nên chú mới nảy ra cái “tin vui? đó
Thấy Vy lặng thinh, mẹ nhắc:
- Con nghĩ sao ?
Vy mỉm cư?i, nàng không hiểu cái tri giác v? 1 tình yêu đang tới có xác thực không? Nhưng đối với nàng hiện tại, sự xa r?i Ngạc là đi?u nàng chưa h? nghĩ tới. Chẳng có cái gì có thể đặt vấn đ? đó ra cho nàng ngay cả cái tin du h?c mà Vy chẳng h? bao gi? ôm mộng. Dĩ nhiên nàng cũng mơ đi du lịch ở ngoại quốc trong 1 th?i gian vài 3 tháng nhưng bảo sống ở đó hàng năm tr?i dù là để h?c Vy cũng không tưởng tượng nỗi. Do đó Vy trả l?i:
- Con không thích đi Mỹ đâu
Bố gật đầu:
- Bố cũng muốn con đi Nhật, h?c beauté ở Nhật có lẽ hay hơn
Mẹ nói:
- Qua Mỹ thì đỡ tốn hơn, có chú Diễm lo hết
Bố nói với mẹ:
- Mình chỉ có Vy là gái, thằng Nghi đã lớn lại sắp cưới vợ, còn đứa nào phải nuôi nữa đâu mà bà lo tốn
- Không, ấy là nói thế, nh? chú Diễm bao gi? cũng hơn, chú ấy trông nom săn sóc nó
- Ở bên Nhật mình cũng có ngư?i quen, ông bà Hoàng Văn Vinh đấy, bà quên à ?
- Quên thế nào được, bà Vinh mới v? VN tết vừa rồi chứ gì ?
Vy mặc cho bố mẹ bàn chuyện, nàng đi lấy cho mình 1 ly nước cam rồi trở lại bàn, ăn xong 1 miếng bánh mì nướng, nàng nói:
- Bố mẹ đừng bàn mất công, con cũng không đi Nhật đâu
Bố dịu dàng, h?i:
- Con muốn đi nước nào ?
Không muốn nhìn nét mặt hớn hở của bố, Vy đáp:
- Con ở nhà h?c Luật
Bố hơi nhìn xuống ly café, mẹ liếc Vy nhưng không nói gì, 1 lát thật lâu bố ăn xong bữa điểm tâm rồi nói, gi?ng ông khít khao, cái tật của ông là vậy, bình thư?ng rất dễ dãi nuông chìu con cái nhưng khi đã có đi?u gì phật ý, ông t? ý khó chịu hơn bất cứ ngư?i cha nào:
- Vy suy nghĩ kỹ đi, tương lai của con không phải là 1 chuyện đùa đâu
Vỹ cãi:
- Con thành thật muốn ở nhà h?c Luật, con không chết đói đâu bố đừng lo
Bố “sì? 1 tiếng thật mạnh:
- Con cái nhà này không bao gi? nghe bố mẹ nói
Vy thấy khó thở, nàng muốn thoát kh?i sự k?m chế ít ra là trong lúc này, Vy nói:
- Con vẫn nghe bố mẹ nhưng bố đừng bắt con h?c cái ngành không thích hợp với con chút nào
- Mày thích ngành gì ?
- Con không thích ngành gì cả
Bố gắt:
- Thế tại sao mày ghi danh vào Luật? À! Có phải cái thằng chết tiệt nó vẫn đến đây phải không?
Dù không tự ái chút nào trước l?i bố mắng, nhưng Vy cảm thấy không thể chấp nhận thái độ của bố, Vy buồn phi?n, nàng h?i:
- Tại sao bố lại nhắc đến Ngạc?
- Vì nó mà mày không chịu đi ngoại quốc h?c phải không?
- Con mới quen Ngạc có 4,5 tháng con nghĩ là không có chuyện đó
Mẹ xen vào:
- Ông sao mà cứ hay nóng nảy, để từ từ xem sao, việc đột ngột như thế mà ông bảo nó bằng lòng ngay được à ?
- Nó phải bằng lòng, h?i đứa nào có hoàn cảnh may mắn hơn nó nữa chứ ?
Vy muốn khóc nàng thầm cám ơn mẹ, đối với bố chỉ có sự chấp nhận không có sự lựa ch?n. Và sở dĩ nó mãnh liệt bởi vì đó là quan niệm “tình thương? dành cho con cái của riêng ông. Có tiếng chuông điện thoại reo. Vy lo sợ, nhỡ Ngạc g?i cho nàng lúc này thì thật khó xử. Bố đi lại cầm ống nghe rồi đưa cho Vy, Vy lạnh toát cả ngư?i, bố nói:
- Thằng Ngạc nó g?i
- Bố nói con đi vắng
- Ra mà nói với nó
Vy đỡ lấy ống nghe, bố vẫn giữ nguyên nét mặt nặng n? bước ra kh?i phòng, Vy thở phào, nàng biết bố ra xe để đến sở làm việc, Vy áp ống nghe lên tai, nàng g?i nh?:
- Ngạc đó hả ?
- Ừ
- Tại sao g?i sớm thế, không sợ bố em la sao ?
- Hồi nãy nghe gi?ng bố anh đã định gác rồi nhưng đành li?u 1 phen
- Bố vừa nói anh là “thằng chết tiệt?
- Tại sao ?
- Bố nói vì Ngạc mà em không chịu đi ngoại quốc h?c
- Nước nào ?
- Mỹ hay Nhật gì đó
- H?c cái gì ?
- V? beauté
- Em nói sao ?
- Em nói em thích h?c Luật, thực sự em không thể sống ở ngoại quốc lâu được
- Th?i gian h?c bao lâu ?
- Tối thiểu cũng phải 4 năm
Gi?ng Ngạc trầm xuống:
- 4 năm thật ngắn Vy ạ
- Em có bảo với anh là dài đâu. Nhưng sao anh lại nói thế ?
- Vì tương lai của em, em hãy suy nghĩ đi
- Ở đây không có tương lai à? Em không đi đâu hết
- Vy, anh không muốn nói thế, dĩ nhiên nếu em đi chúng ta phải tạm biệt 1 th?i gian
- Thế tại sao anh còn xúi em ?
- Anh thấy đó cũng là 1 ngành h?c rất hay
- Mai mốt sẽ có nhi?u ti?n ?
- Nếu Vy nghĩ như thế thì cũng đúng
- Ngạc
- Gì ? Vy
- B? chuyện đó đi. Em hết tuổi h?c rồi
Ngạc cư?i:
- Anh cũng vậy
- Chẳng hiểu h?c để làm gì ? Em chỉ muốn đi chơi
- Vy
- Dạ
- Vy ngoan quá, Vy đang làm gì đó ?
- Ăn sáng
- Có 1 phim mới đổi ở Rex, Vy đi không ?
- Phim gì ?
- La valse dans l’ombre
- Ờ, em cũng định đi xem phim đó, anh dễ thương ghê
- Nhưng anh đón Vy ở đâu ?
- Ừ nhỉ !
- Sáng nay Vy có gi? h?c không ?
- Không
- Cách nào hở Vy
- Anh chịu khó đứng ở đầu phố nhé, em sửa soạn sẵn, anh đến em chạy ra li?n
- Làm sao Vy thấy anh ?
- Em leo lên sân thượng sẽ nhìn thấy anh
- ?ược rồi, chi?u nay nhé Vy, 4 gi?
- Bái bai anh
?ặt ống nghe xuống, Vy quay lại bàn ăn, mẹ h?i:
- Chuyện gì mà lắm thế ?
- Ngạc khuyên con nên đi ngoại quốc
- Thế à, chưa chi bố mà đã đổ lỗi cho nó
- Nhưng con nhất quyết không đi đâu
- Mày phản đối cái gì ?
- ?âu có gì, mẹ, nhưng tự nhiên con không thích
- Hay là h?c ngành khác
- Thôi mẹ, con hết muốn h?c rồi
- Nói hay nhỉ ? Không h?c thì làm cái gì ?
- Nói thế chứ, vẫn phải h?c, mẹ cứ để con từ từ
Mẹ buồn rầu nhìn Vy:
- Mày có nhi?u cái chẳng ra làm sao cả
Vy chớp mắt, nàng dịu dàng nói:
- ?i?u con ước muốn thật giản dị, đi?u con suy nghĩ cũng rất giản dị
Mẹ da diết:
- Tao biết rồi, mà với thằng Nghi là như nhau mà, đứa nào cũng tưởng chỉ cần mỗi tháng mấy ngàn đồng lương là đủ sống. Rồi đau ốm, chuyện này chuyện kia, như thằng Nghi bây gi? mới mở mắt ra, h?i nó sắp sửa lấy vợ thì ai b? ti?n ra ?
Vy biết là bố mẹ muốn giữ nàng ở mãi lãnh vực giàu có sung túc này, những cố gắng trong việc làm ăn của bố cũng chỉ có mục đích đó. Vy biết ơn bố mẹ nhưng nàng luôn th? ơ với những đi?u đó. Nàng không đặt vấn đ? đ?i sống vật chất hay tinh thần, ti?n, danh v?ng, sự nghèo đói, khốn khổ đối với nàng cũng có thể gây nên những đau đớn tương tự. Nàng hiểu rõ đ?i sống có nhi?u khuôn mặt, thay đổi và quay tròn, nếu nàng đứng lại, khoai thai và vững lòng bên cái giòng đảo điên đó, m?i sự sẽ vang dội muôn ngàn tiếng cư?i của 1 trò đùa thẳng tay mà kẻ chủ mưu thật mãnh liệt, thật vô hình ẩn náu trong từng mạch sống. Nàng chẳng coi tr?ng đi?u gì, chẳng coi khinh đi?u gì, những cái đó không nằm trong óc nàng, nàng sống thật giản dị theo tiếng g?i của chính lòng mình, những lúc đó tâm hồn và trí óc nàng hòa hợp nhau, tình c? nhưng đồng điệu. Nàng nói:
- ?áng lẽ mẹ phải mừng cho chúng con, quan niệm như thế thật là dễ sống
- Dễ sống, đấy thằng anh của mày đấy, bảo phải lo làm, lo ăn, lo ngoại giao để còn quen biết ngư?i này, ngư?i n?... lúc nào cũng như trẻ con, chỉ tếu suốt ngày
Vy bênh anh, nàng bào chữa:
- Mẹ nói, anh Nghi cũng tốt nghiệp ?ại H?c, cũng đi làm như m?i ngư?i vậy, tại anh ấy thích sống bình thản
- Bình thản cái gì, miễn là đừng bon chen lừa l?c thì thôi chứ cũng phải biết tháo vát xoay xở chạy đầu này đầu kia với ngư?i ta
- Anh ấy không thấy hứng thú khi làm như thế thì sao mẹ ?
- Thế mới có chuyện, rõ chán, tao với bố mày không biết ăn cái gì mà con cái thật khó dạy, bố mẹ đầu tắt mặt tối làm ăn, con thì cứ ngơ ngơ như mới 3,4 tuổi
Vy phì cư?i, nàng ôm vai mẹ:
- Con có hư gì đâu ?
- Hừ, có hư gì đâu, mày mà còn ăn chay nữa bố mày “ổng? đập hết xì dầu với muối lạc cho mà xem
Vy chán nản áp đầu vào tóc mẹ, nàng muốn bố mẹ ghét nàng đi 1 tí thì có lẽ
Vy được tự do hơn.
- Hết tuần này con không ăn chay nừa
Mẹ đẩy Vy ra, bà mắng yêu:
- Tao khổ vì 2 anh em mày, thằng Nghi đâu ? Gi? này ngủ vẫn chưa dậy
Vy hét v?ng lên lầu:
- Má kêu anh Nghi kìa
Vy nghe mẹ lẩm bẩm:
- ?i làm thì 9 gi? mới đi, chẳng bù cho bố sáng nào cũng đi đ?u đ?u 7 gi? rưỡi
- Hôm qua anh ấy trực nên v? muộn mà mẹ
- Mày lên g?i nó dậy đi
- Sao ngày xưa mẹ không cho ảnh đi ngoại quốc cho xong
- Cũng định nhưng nó kẹt lính, lính tráng gì tối ngày ở Saigon
Vy đi lên lầu g?i Nghi, vừa đi vừa nói:
- Mẹ “chạy? cho ảnh ở Saigon rồi mẹ còn than
Mẹ đáp thật “hữu lý?:
- Việc chạy vẫn chạy, than vẫn than
***
Buổi chi?u, gần 4 gi? Vy đang sữa soạn để đi ciné với Ngạc thì bố v?, Vy chào:
- Hôm nay bố v? sớm !
Thâm tâm nàng mong bố sẽ đi ngay bởi vì nếu bố ở nhà không thể nào Vy ra được với Ngạc. Bố có thói quen là hễ ngày nào có “chuyện? là ngày đó Vy phải ở nhà, không được “vác cái mặt bơ bơ đi chơi?. Vì thế Vy ái ngại, nàng hồi hộp xem bố có định cởi giày thay quần áo ở nhà hay không? Vy liếc nhìn bố, nàng thất v?ng khi thấy ông đi lên lầu trở vào phòng riêng, Vy chán nản chạy ra phòng khách, nàng h?i mẹ:
- Mẹ mua gì không? Con muốn đi Saigon có tí việc
Mẹ đáp, bà đang ngồi xem báo:
- Không, chẳng mua gì cả
Vy xin:
- Con đi 1 tí nghe, đến tối v?
Mẹ r?i t? báo, lư?m Vy:
- 1 tí mà lại tối v? ?
Vy cư?i:
- Hễ bố h?i con, mẹ đỡ nhé
- Tao chẳng biết đâu, bố mày mà la, 10 tao đỡ cũng chẳng được
Vy than:
- Sao mẹ không đẻ thêm 1 đứa nữa, 1 mình con bố cứ chú ý hoài
Mẹ tiếp tục coi báo, trả l?i:
- Chú ý thế mà chẳng ra đâu vào đâu
- Lúc nào mẹ cũng có sẵn 1 câu để mắng con, con thuộc hết rồi
- Ờ, nói với bố mày thế, ổng trả l?i cho
Băn khoăn mãi, Vy h?i:
- Sao hôm nay bố v? sớm quá mẹ nhỉ ?
- Chắc lại tiệc tùng gì ở sở chứ gì
Vy chép miệng theo kiểu mấy bà già:
- Nếu có tiệc thì bố đã dặn trước
Mẹ r?i t? báo nói với Vy:
- Thử lên h?i xem chi?u nay bố có ăn cơm nhà không?
Vy nghe l?i mẹ lên cầu thang, nàng dừng lại h?i:
- Bố giận hay sao mà chẳng nói gì với mẹ hết ?
Mẹ cư?i nhẹ nhàng:
- Tại mày hết đấy, con ạ, mày bướng bỉnh thì bố mày lại quay qua tao
Vy nghiêng đầu, trêu mẹ:
- Tại con gì, nh? con bố mẹ mới có dịp làm nũng với nhau chứ
Mẹ mắng theo thói quen:
- Bố mày
Vy cư?i, nàng rụt cổ chạy vút lên phòng bố, 5 phút sau trở xuống Vy hét sung sướng:
- Bố không ăn cơm nhà, bố h?i cái cà vát mới toanh của bố, mẹ để đâu ?
- Vẫn còn để ở hộp trong ngăn kéo mẹ chưa treo vào tủ đâu
Thế là yên trí, bố không ở nhà “cản mũi? rồi, Vy vào phòng “tán? bố:
- Mấy gi? bố v? hả bố ?
Bố lừng khừng đáp:
- 9 gi?
Vy không nản, nàng nhắc:
- Gần 4 gi? rồi đó bố
- Ừ
Sau khi nói thêm vài câu “ngây thơ? nữa cho bố kh?i nghi, VY trở vào phòng sửa soạn hoa loa, nàng cảm thấy sốt ruột. Rồi thật mau, Vy leo lên sân thượng ở trên tầng thứ 5 cũng là tầng cuối cùng nhìn xuống con đư?ng Hai Bà Trưng nhộp nhịp xe cộ, Vy bám vào lan can kiễng chân nhìn v? phía đèn đầu đư?ng Trần Quang Khải, Ngạc đã đứng tự bao gi?, chàng mặc chiếc áo màu xám, chàng đang hút thuốc, Vy muốn vẫy Ngạc nhưng làm thế nào để chàng nhìn thấy, tuy 2 ngư?i cách nhau không xa lắm nhưng Ngạc không chịu ngước lên sân thượng nhà Vy. Bực mình Vy leo lên b? tư?ng, gió thật mạnh ở trên cao hất tung tóc và áo nàng, Vy muốn bay luôn theo gió để rơi xuống yên xe với Ngạc, 1 tưởng tượng thật êm đ?m kéo lan cảm giác trong Vy, Vy bồi hồi cảm động, Ngạc, sao lại có cái vẻ cô đơn đáng yêu đến thế ? Vy g?i thầm:
- Ngạc ơi....
Bất ng? chàng ngửng lên, Vy đưa tay vẫy, Ngạc nhận ra cũng dơ cao điếu
thuốc lên chào Vy, những cơn gió “chịu chơi?, từ 2 bàn tay bay ùa đến gần nhau cuống quít. Vy ra dấu bảo Ngạc đợi, rồi nàng nhảy xuống bật th?m, chạy bay xuống nhà xem bố đã đi chưa? Vy gặp bố mẹ ở phòng khách, bố nói với mẹ là 10 gi? đêm bố mới v?, nấp ở thành cầu thang Vy không muốn bố nhìn thấy nàng mặc áo dài đàng hoàng bố sẽ h?i “đi đâu? thì thật nan giải. ?ợi xe của bố đi thật xa, Vy chạy lại gần mẹ nũng nịu:
- Con đi 1 tí mẹ nhé
- 10 gi? bố mày v? đấy
- Con đi đến 9 gi? 30 phút thôi
Mẹ mỉa mai Vy:
- 10 gi? kém 5 hãy v?
Vy cư?i:
- Con phòng h? thế chứ, nếu bố v? sớm bất ng?, mẹ che chở con nhé
- Mẹ không biết che chở
- Thì bố v? gi? nào mẹ nói con vừa đi gi? đó, nhé
- Nhưng đi đâu ?
- Con lại đằng Thảo ăn sinh nhật
- Liệu mà v? đấy
- Vâng, con đi nghe
Vy chạy ra kh?i nhà như con chim bay ra kh?i tổ, nỗi hân hoan trên những ngón chân m?m mại luồn trong đôi dép m?ng quai trắng, ông cảnh sát ở đầu phố nhìn theo Vy ngạc nhiên. Băng qua đư?ng đến bên Ngạc, lúc đó Ngạc đang lúi húi châm 1 điếu thuốc nên không để ý, Vy thấy ánh lửa đang phản chiếu lên 2 má Ngạc hồng hào, Vy yêu thích, nàng g?i:
- Ngạc !
Ngạc ngẩng lên nhìn thấy Vy, mắt chàng lim dim khói thuốc:
- Vy có biết anh hút bao nhiêu điếu rồi không?
Vy cư?i:
- Biết chứ nhưng phải đợi bố đi xong đã
- Bố còn mắng anh không?
- Làm gì có chuyện đó
- Anh hi?n chứ, Vy nhỉ ?
- Ừ, cả 2 đứa mình cùng hi?n
Hít thêm 1 hơi thuốc, rồi vứt xuống đất, Ngạc mỉm cư?i:
- Thôi đi chứ ? M?i ngư?i lên xe...
Vy leo lên ngồi phía sau Ngạc, nàng nói đùa:
- V? mi?n quá khứ...
- Vy thích Phạm Duy không?
- Cũng thích
- Bài gì có cái câu đó nhỉ ?
- “Nghìn trùng xa cách?
- Ai chẳng có 1 lần cảm thấy xa cách nghìn trùng, đúng không Vy ?
Vy lặng thinh không trả l?i Ngạc, tại sao lại bàn đến đi?u đó trong khi từ trực giác của mỗi ngư?i, h? thấy rằng h? đang “để ý? nhau. Ngạc cho xe xuôi xuống Saigon, buổi chi?u đã bắt đầu có gió mát, cả 2 cứ lặng thinh như thế, đến đư?ng Tự Do Ngạc quay lại, mặt chàng gần sát mặt Vy:
- Nhìn Vy đứng trên sân thượng lúc nãy, Vy biết anh nghĩ đến gì không ?
- Không
- Anh thấy sự xa cách giữa 2 độ cao, khó xử và nan giải hơn sự xa cách của 2 độ dài
Vy dùng 1 ngón tay ấn khẽ vào lưng Ngạc:
- Nói cái gì mà lẩm cẩm thế Ngạc?
- Anh muốn nói nhìn Vy ở trên cao giống như 1 đi?u ước màu trắng
Vy cư?i:
- Có đi?u ước màu đen nữa sao ?
- Anh không rõ, nhưng đi?u ước màu trắng là cái không thành sự thật
Vy chạnh lòng, nàng nói đùa:
- Em giống ma lắm sao ?
Ngạc vòng 1 tay ra sau nắm lấy tay Vy, xiết nhẹ, chàng trầm ngâm đáp:
- Không, Vy giống như 1 con chim sắp bay, bay thật xa...
- ?âu có, thì em bay ra đây với Ngạc
- Cám ơn, Vy
- Sao hôm nay mình nói chuyện kỳ cục quá
Vy trách như vậy và nàng rút tay ra kh?i tay Ngạc, Ngạc g?i khẽ:
- Vy ạ
- Gì cơ anh ?
Vy đáp như thế và nàng mông lung trong những trạng thái thật khó diễn tả - có phải việc bố bắt Vy đi h?c xa đã làm cho Ngạc buồn hay không? Vy cảm thấy yêu mến Ngạc vô cùng, ngư?i bạn trai đầu tiên và có thể cũng là ngư?i mang đến cho nàng mối tình đầu tuyệt diệu – Vy ngắm sợi tóc dài của Ngạc, chúng ngoan ngoãn ép sát vào gáy của chàng, sạch sẽ và toát 1 mùi hương của riêng Ngạc như mùi của lá non trong khu vư?n mùa mưa. Vy h?i đùa, nàng không muốn những gi? phút của 2 ngư?i trôi qua 1 cách buồn bã như thế
- Ngạc để tóc dài không sợ lính bắt sao ?
Ngạc cư?i đáp:
- ?âu có dài lắm, Vy
- Bao gi? búi được mới dài hay sao ?
- Ừ
- Ngạc bướng lắm
- Vy thích anh cắt tóc hay sao ?
- Không, nhưng đừng dài quá
- Bao gi? Vy đi anh sẽ cạo tr?c luôn
Vy đoán không lầm, Ngạc tưởng là Vy sẽ đi h?c xa, Vy h?i lại:
- ?i đâu ?
Trong thâm tâm Vy cảm động và thích thú khi thấy Ngạc để ý, bận tâm quá nhi?u v? mình. Không thấy Ngạc trả l?i, Vy h?i lại:
- ?i đâu hở Ngạc?
Ngạc cư?i, chàng cho xe chạy nhanh hơn:
- Anh không biết nhưng gi? thì đi ciné
Tự dưng Vy ứa nước mắt trước những cử chỉ che dấu xúc cảm của Ngạc, Vy nói thật dịu dàng:
- Em không đi đâu hết ngoài đi ciné với anh. Ngạc tin không ?
- Vy nói gì anh cũng tin
?ến Saigon sau khi gửi xe, 2 ngư?i đi bộ đến Rex, Ngạc nắm tay Vy, buổi chi?u ở thành phố thật êm đ?m như cảm giác giữa 2 bàn tay của những ngư?i sắp sửa yêu nhau.
nguyenanhthi 05-26-2005, 08:00 AM Kinh tế vẫn là môn h?c lôi cuốn được đa số sinh viên đến trư?ng ghi cours. Hôm nay là chi?u thứ 7. ?ại giảng đư?ng của trư?ng Quốc Gia Hành Chánh (QGHC) thật rộng lớn mà vẫn không đủ chỗ cho sinh viên đến dự.
Vy và các bạn ngồi hóng mát ở dưới sân, thầy Kinh Tế chỉ thích dạy từ 5 gi? đến 7 gi? chi?u, cái gi? đầy thơ mộng quyến rũ. Sân trư?ng thật đẹp những bồn c? xanh mướt, những cây hoa vàng thả phấn trên lối đi màu sợi trắng, ở đây buổi chi?u nào Vy cũng tưởng như đang ngồi trên ?à Lạt, thành phố mơ mộng với những hàng Mimosa tươi thắm
Trên bực th?m, sinh viên ngồi la liệt, bây gi? chưa đến 5 gi?. Hi?n nói:
- ?i uống nước không các ngài ?
Cả b?n rần rần đứng lên, Thảo nói to:
- Hôm nay sao Hi?n phởn thế ?
Thủy vừa giục vừa lon ton đi trước:
- ?i đi các ngài đừng thắc mắc
Vy h?i:
- Có thiếu đứa nào không ?
- Có, con Khanh gi? này chắc nó đang cho con bú
Thảo xuýt xoa:
- Tội nghiệp, ai bảo ham chồng con cho sớm, cứ như chúng mình đây bồ côi bồ cút thật nhưng sướng cái thân
Vy lắc đầu, nàng mỉm cư?i, kể ra trong b?n Vy trầm lặng nhất:
- Tại chúng mày chưa “iu? đấy
Thủy nghe được la lên:
- ?i uống nước mà còn nói chuyện “lo-ve?
Thảo cãi:
- Thế đi đâu mới nói ?
- ?i đâu cũng được nhưng đi với con Hi?n thì phải mau mau nhỡ nó đổi ý nuốt l?i, có phải tai hại không
- Tham ăn, tham uống
- Chứ không à, b?n chúng mày tham “iu? tham “iếc?
Hi?n với Vy cư?i lặn, Hi?n giảng hòa:
- Thôi, đứa nào cũng tham cả, nh? Thủy cứ bình tỉnh mà uống, hôm nay tr?i đẹp tao không đến nỗi đâu
Vy chợt thấy bóng Khanh vừa ngừng xe ở ngoài cổng, nàng la lên:
- ? con Khanh nó đến tụi mi ơi
Cả b?n ùa chạy ra cổng trư?ng, bu quanh Khanh, rối rít:
- Con mày, quẳng đi đâu rồi ?
- Sao mày không cõng nó theo ?
Khanh cư?i tươi rói:
- Tao cho nó v? bà ngoại 2 ngày
Thảo nói:
- Sướng nhỉ, cứ đôi ngày v? ngoại, đôi ngày v? nội là kh?e
Hi?n kéo nhanh:
- Thôi vào gởi xe mình đi uống nước
- Tr?i ơi h?c nh? ở đây đi xa quá mày ơi
Thủy nói “gi?ng bà già?:
- Mày có chồng rồi đi đâu mà chẳng thấy xa
Khanh định cãi thì Vy hét:
- Thôi muộn rồi còn đi uống nước nữa chứ
Nghe l?i Vy, Hi?n h?i Khanh:
- Mày không định vào h?c hay sao mà đến trư?ng lại ngừng ở ngoài cổng ?
Khanh cư?i:
- Tao xem có chúng mày không đã tao mới vào
Thảo đáp:
- Bộ chúng tao là thầy mày hả ?
Cả b?n lăn ra cư?i, thật “vô duyên?, thật trẻ. ?ợi Khanh gởi xe xong, Vy và các bạn kéo nhau sang quán nước ở cổng trư?ng, kéo bàn lủng củng 1 hồi cả b?n mới an vị, Hi?n mở màn:
- Tao thích h?c ở đây hơn trư?ng Luật, vui và đẹp ác, há
Thảo nói:
- Chỉ phải cái xa
Thủy:
- Xa mới thú chứ há Hi?n ?
Khanh chêm vào:
- Sao không nói có các anh Hành Chánh có phải g?n không ?
Vy cư?i:
- Các anh cái khỉ mốc
Hi?n ngó Vy diễu cợt:
- Ai chẳng biết mày có cái anh Trần Văn Trạch
Vy chẳng vừa đáp:
- Mày có mê hắn không? Sao mày hay nhắc đến hắn thế
Mấy đứa kia cư?i, Hi?n nhún vai:
- Có lẽ thế, nhưng thua mày, thứ 3 nào cũng đón nghe nó hát xổ số
Thủy reo lên:
- ?i chu choa, con Vy nhà tôi
Cả b?n cùng cư?i, Vy ức lắm h?i:
- Nó hát cũng hay phải không ?
Khanh chép miệng:
- Chuyện, nó sinh ra chỉ để yêu mày và hát xổ số
Vy đ? hồng 2 má, 1 chút thích thú nàng h?i:
- Sao mày biết nó yêu tao nhỉ ?
- Anh chị đi với nhau như vợ chồng
Thảo chen vào:
- Tao cũng gặp hoài mày ơi
Thủy:
- Tao cũng thế nhưng tao đâu có thèm g?i
Vy biết các bạn trêu mình, nàng tìm cách trêu lại, Vy nói:
- Có g?i tao cũng chẳng quay lại
Thủy nhìn Hi?n:
- Mày thấy không, Hi?n, tống cổ nó kh?i đây cho tao
Hi?n cư?i:
- Tha cho nó, nó ngượng mà nói thế đấy
- Nó mà biết ngượng cái gì !
Vy gật đầu:
- ?úng đấy, có gì phải ngượng đâu
Thảo h?i:
- Vy ơi, nó tên gì nhỉ ?
Thủy nhanh miệng đáp:
- Trần Văn Trạch
Thảo lư?m Thủy:
- Im nào
Và quay qua Vy:
- Tên gì Vy ?
Khanh, Hi?n phụ h?a:
- Phải đấy nó tên gì, Vy ?
Vy cư?i:
- Ngạc, Nguyễn Ngạc
Thủy:
- Có “văn? ở giữa không?
- Không
- Tên lạ đấy
- ?âu có “mùi? bằng tên mày Lệ Thủy
- ?, là chắc rồi
Hi?n bưng ly nước lên, uống 1 hơi chót và nói:
- Mau lên các cô nương, gần 5 gi? rồi
Thảo đứng lên:
- Coi chừng tụi nó dành hết chỗ
?ợi Hi?n trả ti?n, rồi kéo nhau ra kh?i quán, trở vào trư?ng, Vy nói:
- Ngôi đây chơi đi
Thảo g?i:
- ?i lên h?c, tụi bây
Khanh gắt:
- H?c cái gì ?
- Thì ngôi đây chơi, đã sao
Bỗng Thủy reo:
- Vy ơi, có phải “nó? kia không?
Vy giật bắn mình, nàng biết con nh? này ám chỉ ai rồi. Vy quay nhìn ra cổng trư?ng, quả thật là Ngạc, chàng mặc áo s?c tím nhạt, thật xinh, vừa phóng xe vào sân trư?ng. Vy đứng dậy hơi run, các bạn nàng nhốn nháo:
- Chạy ra với nó đi
- G?i nó đi
- Chàng ơi đi
Ngạc vẫn chưa thấy Vy, Vy lại ngồi xuống, nàng hơi sợ những câu ch?c phá của lũ bạn, Vy giả bộ nói:
- ?ể xem nó tìm ai
Khanh cư?i:
- Khổ chưa lại bắt đầu nghi kỵ nhau
Thảo háy Vy:
- ?ồ nhà quê, tao là, tao chạy ra ôm li?n
Thủy phụ h?a:
- Mi 1 cái nữa chứ
Thảo gật đầu:
- Chứ sao
Các bạn vỗ tay cư?i, Vy nhăn mặt:
- Tao đâu có lẳng lơ thế
Hi?n hét:
- Úi gi?i
Những tiếng ồn ào làm Ngạc chú ý và chàng nhận ra trong số đó có Vy. Ngạc cho xe lại gần, Vy tách các bạn và cố giữ vẻ tự nhiên để “lũ quỷ? kh?i ch?c phá, Vy h?i:
- Ngạc đến bao gi? thế ?
- Mới
- Tìm Vy có chuyện gì không
- Có, anh m?i Vy đi chơi
- ?ể em nói với mấy đứa bạn đã nhé !
Vy trở lại với các bạn, nàng nói:
- Ở nhà h?c nhé, tao đi đàng này
Thảo h?i:
- ?àng này là đàng nào ?
Vy cư?i:
- Không biết được
Thủy ra đi?u kiện:
- Cho tao đi với không thôi tao mách má mày
Hi?n nói nh?:
- Bảo nó m?i tụi tao với, đồ bần tiện
Khanh cư?i, gi?ng đầy kinh nghiệm:
- Thôi, thông cảm để cho nó kiếm tí chồng
Vy tức, đ? bừng 2 lỗ tai, nàng đáp:
- Chẳng lẽ thuê xích lô chở chúng mày đi sao
Lúc đó thì thầy Kinh Tế tới, các sinh viên đã lên gần hết Vy nói với Thảo:
- Mày ghi cẩn thận cho tao mượn nhé
Thảo gắt:
- Thôi đi đi, chúng ông lên h?c đây
Vy chào:
- ?i nhé, các ngài
Rồi chạy lại với Ngạc, 2 ngư?i chở nhau ra kh?i QGHC phóng xuống Saigon. Buổi chi?u đư?ng phố nhộn nhịp, chiếc robe của Vy tung gió căng phồng, dưới 2 hàng cây nhìn h? như 2 con bướm mùa xuân. Ngạc nói:
- Bạn Vy vui quá
Vy cư?i:
- Tụi nó quỷ quái lắm
- Anh thích có những ngư?i bạn quỷ quái như thế, càng quỷ quái càng thông minh
- Tụi nó dễ thưong lắm Ngạc ạ, hôm nào tiện em sẽ giới thiệu anh, chịu không?
Ngạc gật đầu:
- Tiếc quá anh không có 1 đám bạn như thế để giới thiệu với các bạn của Vy
- Ngạc có mấy ngư?i bạn ?
- Bạn thì nhi?u nhưng chỉ có 1 đứa thân, nó ở ngoài Nha Trang. 1 năm tụi anh gặp nhau chừng 1 lần
- Buồn nhỉ, bạn thân của em đ?u quây quần bên em, Ngạc là 1 đấy
- Vy ạ...
Gi?ng Ngạc thật đầm ấm:
- Anh muốn thân với Vy nhi?u hơn là 1 ngư?i bạn
Vy im lặng, lần đầu tiên trong đ?i nàng cảm thấy “ú ớ? không biết nói gì với Ngạc, nàng xúc động, nghẹn ngào trước l?i t? tình dễ thương đó, Vy như uống mãi không ngừng 1 giòng suối ng?t ngào. Thật lâu như thế trôi qua, rồi Ngạc h?i:
- Nghĩ h?c 1 ngày đâu có sao phải không ?
Vy mỉm cư?i v? việc cả 2 đang cố tình nói lãng:
- Ừ, đi với Ngạc được nhi?u hơn, môn h?c cũng ngon hơn
Ngạc cư?i thích thú:
- Mấy gi? Vy đi h?c v? ?
- 7 gi? 30
- 9 gi? v? được không Vy ?
- H?c môn gì mà lâu thế ?
- Môn gì ngon nhất, mình đi ăn rồi v? nhà anh chơi
- Em sợ tối quá
- Vy sợ thì thôi vậy, mình đi ăn rồi v? sớm nhé
- Nhà Ngạc ở đâu ?
- Gần Tân Sơn Nhất
- Eo ơi, xa quá nhỉ, Ngạc có nhi?u anh chị em không ?
- Không, chỉ có mình anh với mẹ anh thôi
- Bố anh đâu ?
- Cụ mất từ lúc anh còn nh?
- Chắc bố mẹ anh dễ thương lắm
- Sao Vy biết ?
- Vì anh dễ thương
- Hay nhỉ !
Xe lượn ngang Givral, Vy nói:
- ?i ngang đây buổi chi?u hay gặp bố em lắm
- Bố làm gần đây hả ?
- Không, cụ hay mua bánh ở Givral
- Vậy mình dông
- Bộ Ngạc định vào đó hay sao ?
- Ừ
- Ăn ở đó không ngon đâu
- Vy muốn đến hiệu nào ?
- Em muốn ăn phở với bò khô ở Pasteur
- Ngồi đó nhỡ bố Vy đi ngang thì sao ?
- Em nấp
Ngạc cư?i, Vy thật giản dị và dễ thương
- ?ang mãi ăn làm sao nấp kịp ?
- Mình nấp sẵn, kê cái ghế đằng sau mấy cái xe phở, bánh cuốn, là an toàn, bố em lại cận thị nữa chứ
- Kinh nghiệm ghê thế ?
Vy gật đầu:
- Mỗi lần đi ăn là phải trốn như vậy thật khổ nhưng còn hơn vào hiệu với bố mẹ em
- Nói vậy chứ con gái phải ăn hiệu cho đàng hoàng, Vy ạ
- Nhưng 1 lần thôi Ngạc, em ít khi được ăn ở đó lắm
Ngạc lắc đầu, chàng hiểu sự giàu sang kiểu cách của gia đình Vy không làm cho nàng sung sướng hay ít ra cũng khiến nàng khó chịu, nghĩ suy, chàng nói:
- Bao gi? Vy nghèo em sẽ thèm vào hiệu ngồi ăn
Vy cư?i thành tiếng thoải mái:
- Em luôn luôn nghèo đấy chứ
- Nghèo hơn bây gi? nữa kia
- Em nghĩ rằng cũng thế thôi
- Nếu Vy sống trong gia đình phải lo ăn từng ngày, em sẽ thấy không giản dị như thế đâu
Tiếng “em? Ngạc dùng bất ng? khiến Vy vui vui và nàng cảm thấy Ngạc thật ngư?i lớn, thật chín chắn – Vy đáp:
- Em hiểu chứ, cơm áo là quan tr?ng nhất nhưng em muốn nói, em không mơ ước gì khác đâu
- Vy ngoan lắm, anh chìu Vy vậy
Ngạc cho xe ngừng ở l? đư?ng Pasteur, khóa cẩn thận rồi dắt Vy lẫn vào những xe hàng rong choán kín cả vỉa hè. Vui như con sáo, Vy kéo Ngạc đến ngồi ở cái bàn đằng sau 1 xe bò viên. Ngạc cư?i, chàng có vẻ hài lòng, thích thú nói:
- Kín đáo lắm
Vy ngồi xuống hãnh diện:
- Dù có g?i, bố em cũng không tìm ra
Ngạc ngồi xuống cạnh Vy, chàng thấy nàng như 1 đứa trẻ con lần đầu tiên được đi ăn quà dưới phố. Ngạc h?i:
- Vy ăn gì ?
- Kêu cho em đi, món gì em cũng thích ăn hết
- Ăn bò viên nhé
Vy cư?i, gật đầu, nàng nói thêm:
- Lấy “đủ thứ?
- Rồi ăn gì nữa ?
Vy tròn mắt h?i lại:
- Nữa hả ?
- Ừ
- 1 dĩa bò khô, 1 ly trái vải, bò khô lấy gan cháy
- Thế thôi à
So 2 vai lại, Vy cư?i thật xinh tươi:
- Chỉ thế thôi
Khi ăn xong vào khoảng 6 gi? 30, ra xe Ngạc h?i Vy:
- Hãy còn sớm v? nhà chơi với mẹ anh không?
- “Chơi với mẹ?, làm như mẹ còn bé tí teo
Ngạc cư?i, ngồi lên xe:
- Ngư?i già là em bé
- Em bé có là ngư?i già không ?
- Có lẽ sẽ là..., con nít bây gi? khôn lắm
Ngạc đạp xe, tiếng máy nổ đ?u, Ngạc h?i:
- ?ến anh không ?
Nhìn mắt Ngạc cuốn hút, Vy không có can đảm chối từ, nàng cảm thấy 1 trạng thái đam mê đang lấn lướt chính mình, Vy đáp:
- ?ến, nhưng qua Rex phone v? nhà để mẹ em kh?i mong
Chiếc xe lao vút sang Rex, Vy nhảy xuống chạy vào g?i nh? điện thoại, 5 phút sau trở ra, nàng nhăn nhó:
- Từ khi quen Ngạc, em quen luôn tật nói dối
- Vy xin đi đâu ?
- ?i với Thảo đến thăm thầy giáo cũ
- Mấy gi? v? ?
- 9 gi?
- Rồi, chúng ta đi
Ngạc chở Vy vòng sang Givral:
- Giữ xe, anh vào mua bánh
Vy cư?i:
- V? nói em biếu mẹ nhé
Ngạc lư?m Vy, gi?ng lè phè:
- ?ược rồi
Vy trêu:
- Nói thế không được
Ngạc nháy mắt mỉm cư?i không đáp.
***
Nhà Ngạc là 1 biệt thự nh? xinh xắn, cổng sơn màu xanh, trong vư?n có vài luống hoa cúc, 1 bộ bàn ghế bằng đá trắng, nhi?u cây ngâu thật to trồng ở 2 bên lối đi, nở những chùm hoa vàng ng?t dịu.
Vy theo Ngạc bước lên bậc tam cấp, trên mái là 1 giàn hoa giấy, những chùm hoa trắng bóng trong ánh đèn chiếu hắt lên. Ngạc đẩy cửa bước vào, căn phòng thật giản dị, bộ sa lông màu tím xậm, 1 tủ trà gỗ gụ, 1 TV 16 inches, 3 bức tranh, 2 ghế mấy cao cẳng, những màn trắng buông rũ ở các cửa sổ. 1 cây hoa Phù Dung (loại hoa vải nhân tạo) cắm trong bình sứ vàng bày ở góc phòng bên trái. Ngạc để hộp bánh xuống bàn rồi bảo Vy:
- ?ợi anh, nhé
Chàng đi vào nhà trong, Vy ngồi xuống ghế nhìn lên bức tranh vẽ cảnh 1 đôi tình nhân ngồi mơ màng bên b? suối. Trên đầu h?, tr?i mùa xuân xanh thắm, có những chùm hoa nở trên những ng?n cây cao. Vy cảm thấy yêu thích không gian căn phòng này, nơi mà có lẽ Ngạc sống từ bé và lớn lên chàng có bạn là Vy, đi?u đó tạo cho nàng ngồi ở đây với ni?m hãnh diện nh? bé, sung sướng và cảm động.
Chị ngư?i làm mang ra cho Vy 1 ly nước cam, rồi chị bật đèn, ánh đèn làm hồng căn phòng. Tr?i đã ngả tối
Ngạc trở ra theo sau là mẹ chàng, 1 ngư?i đàn bà đứng tuổi và phúc hậu. Vy đứng dậy chào:
- Thưa bác
Bà cư?i hi?n hậu:
- Bạn Ngạc đấy à, cháu đến chơi thật quý hóa
Tiếng nói và cử chỉ hiếu khách của bà khiến Vy cảm động, bà yêu Ngạc do đó bà yêu cả bạn chàng, bà nói:
- Ngồi xuống chơi đi cháu
Vy nghe l?i, bà ngồi đối diện với Vy, bà mặc áo cánh trắng, quần đen bóng, tóc gần bạc trắng búi g?n ra đằng sau. Mặt bà hồng hào, đôi mắt tinh anh, khi bà cư?i, đôi mắt cũng cư?i, 2 lúm đồng ti?n sâu 2 bên má. Bà cũng có cái duyên âm thầm như Ngạc. Bà h?i:
- Cháu, bạn h?c với Ngạc phải không ?
Vy đáp:
- Dạ, thưa không, cháu mới h?c năm thứ nhất
Ngạc nói:
- Ngày nộp đơn ghi danh, con dẫm phải chân Vy nên mới quen đó mẹ
Bà cư?i với Vy rồi lắc đầu:
- Ngạc nó vô ý lắm, ham chơi như con nít nhưng được cái bác bảo gì cũng nghe
Vy mỉm cư?i, nàng thấy rõ sự yêu mến giữa mẹ con Ngạc. Vy tưởng như mình được chen vào cái hạnh phúc đó, 1 hạnh phúc đơn sơ, giản dị nhưng cao quý nhất trên đ?i
Ngạc cầm hộp bánh lên, chàng nói:
- Của chúng con mua biếu mẹ
Bà cư?i, đỡ hộp bánh trên tay Ngạc:
- Các con bày vẽ quá
Những tiếng “con? thật ng?t ngào bên tai Vy, nàng cảm ơn cả 2 đã kéo nàng vào những thương yêu riêng rẽ của h?. Bà đứng dậy mang hộp bánh vào nhà trong rồi trở ra, bà h?i Vy:
- Nhà cháu ở đâu ?
- Thưa bác, ở Tân ?ịnh
- Có gần chợ không cháu ?
- Dạ gần
Bà gật đầu, gi?ng thật dễ thương:
- Chợ Tân ?ịnh nhi?u món ngon lắm, nhỉ ? Nhất là chuối, bác thỉnh thoảng cũng đi mua v? cho Ngạc
Vy cư?i với Ngạc, nàng cố tình nói:
- Cháu cũng thích ăn chuối
Ngạc biết Vy trêu mình, chàng tủm tỉm cư?i nói với mẹ:
- Con bắt đầu ngán ăn chuối rồi
Bà mỉm cư?i:
- Con ngán thì mẹ mừng
Ngượng quá, Ngạc quay qua Vy:
- Nói thế chứ, chuối bổ nhất phải không Vy
Vy cư?i, đến phiên nàng thấy chàng thật trẻ con, lúc đó chị ngư?i làm mang ra 1 khay lớn đựng bánh, dĩa, nỉa, ấm trà và tách. Chị để khay xuống cái bàn nh? trước mặt 3 ngư?i
Rồi chị vào nhà trong, Ngạc bắt đầu lấy bánh cho mẹ và Vy, trong khi mẹ chàng rót trà ra tách, bà rót cho Vy trước tiên, Vy ngắm những sợi khói bay lên, êm đ?m quấn quít, có mùi hương hoa phảng phất tựa như toàn thể là 1 đóa hoa nguyện ước, trong cái tách phớt xanh, nước trà màu nâu non, trong suốt lên mắt Ngạc nhìn Vy cảm động. Vy nâng dĩa bánh lên nàng ăn chậm rãi, chất kem tan trong miệng ng?t lừ, miếng bánh m?m như bông tẳm mùi rượu Rhum ngây ngất
Vừa ăn bánh, bà vừa h?i thăm v? gia đình Vy:
- Cháu có đông anh em không?
- Dạ, cháu chỉ có 1 ngư?i anh thôi
- Cũng hiếm nhỉ, nhưng còn hơn bác, bác chỉ có 1 mình Ngạc
Vy cư?i, nàng nh? nhẹ nói:
- 2 anh em cháu cũng ít nói chuyện với nhau lắm
Bà h?i thăm:
- Bố mẹ cháu kh?e chứ nhỉ ?
- Vâng, cám ơn bác
Ngạc vẫn ngồi yên ăn bánh, chàng để mặc cho mẹ và Vy nói chuyện. Thỉnh thoảng, Ngạc nhìn Vy tủm tỉm cư?i. Một lát bà quay qua h?i Ngạc:
- Ngạc ăn cơm chưa ?
- Con biết v? muộn nên con với Vy ăn rồi
- Mẹ có để phần cháo gà để mẹ bảo chị Hai hâm lên, con với Vy ăn nhé
Rồi bà bảo Vy:
- Ăn nhé cháu, đừng để Ngạc ăn 1 mình nó buồn
Hơi nhìn xuống vì cảm động, Vy đáp:
- Dạ, cám ơn bác
Bà vui vẻ đứng dậy:
- Ngồi đây chơi nhé cháu
Vy thấy yêu mến bà, toàn thể bà, từ khuôn mặt dáng điệu cử chỉ đ?u biểu lộ 1 lòng nhân hậu hiếm có. Bà với cái tư chất sẵn có chắc hẳn đã truy?n cho Ngạc những gì cao quý nhất của đ?i sống. Khi bà đã vào nhà trong, Ngạc nói:
- Vy có nghe mẹ anh nói không ?
- Gì ?
- “?ừng để Ngạc ăn 1 mình nó buồn?.
Vy thấy rõ tâm hồn Ngạc, Vy nghe rõ tim Ngạc và nàng quay đi xúc động tránh cái nhìn đắm đuối của chàng
Thật lâu như thế, và lặng thinh đến độ tan biến ngư?i n? vào ngư?i kia. Ngôn ngữ sao nghèo nàn quá và h? hiểu tình yêu cuối cùng cũng phải dùng những mẫu từ cổ điển sẵn có thể diễn tả chính nó, nhưng với “2 ngư?i? nó luôn là 1 lối “nói? mới mẻ nhất và hiệu nghiệm nhất.
Dù sao Ngạc cũng phải phá cái lặng yên thơ mộng đó tuy nó làm rung động chàng trong từng th?i khắc nhưng Ngạc cũng thèm nghe Vy nói, thèm ngắm nàng cư?i, khao khát cái thông minh tuyệt diệu chỉ có nàng mới có. Ngạc nói:
- Nếu anh không quen Vy thì không biết Vy có quen anh không ?
Có lẽ Ngạc bắt đầu nói “nhảm?, Vy cư?i chữa cho chàng:
- ?áng lẽ Ngạc phải nói: Nếu anh không dẫm chân em thì không biết em có dẫm chân anh không? Chứ.
Ngạc gật gù:
- Ờ, đúng ra anh phải h?i cái chân này mới phải. Dù sao cũng mang ơn nó
- Nói thế nhỡ hứng nó dẫm chân em lần nữa là thôi đó, chẳng còn tình nghĩa gì nữa à
Ngạc lắc đầu, chàng tỉnh bơ đáp:
- Không đâu, nó cũng ngoan như anh vậy
- Anh có ngoan đâu nào ?
- Chơi được với Vy là anh phải ngoan lắm
- Em đâu có thích ngư?i ngoan
- Thích ngư?i như thế nào ?
- Thích ngư?i phải hư 1 cách ngoan, xấu 1 cách đẹp...
Ngạc tiếp l?i, trêu Vy:
- Ngu 1 cách thông minh, lùn 1 cách cao phải không?
Vy bướng bỉnh không kém, nàng vênh mặt:
- Ừ
Ngạc cư?i:
- Nhưng ít ra Vy phải cho thí dụ mới được chứ
- Thí dụ ngư?i xấu 1 cách đẹp nhé
- Ừ, ai ?
- Ngạc đó
- Anh mà xấu à ?
- Không, xấu đẹp cơ. Ngạc bình tĩnh, không phải xấu xấu đâu ? Nghĩa là vẫn dễ thương này...
- Còn Vy thế nào biết không?
- Không
- Vy đẹp đẹp
Vy phá lên cư?i ròn tan, nàng nói:
- Vậy anh chỉ cần nói Vy đẹp thôi, 1 tiếng đẹp thôi
Ngạc nghiêng đầu lại gần Vy:
- Nhưng không đẹp lắm thế mới rắc rối
Vy nói nh?:
- Em biết tại sao rắc rối như thế
Ngạc cũng h?i nh?:
- Vì sao ?
- Em “lỡ? thông minh quá
Choàng tay qua vai nàng, Ngạc kêu lên:
- Ôi, em dễ thương nhất trên đ?i
Vy nóng ran khắp ngư?i nhưng tay chàng nhẹ hổng thinh không. Vy h?i:
- Nhì là ai ?
Hôn phớt qua tai nàng, chàng đáp:
- Là anh
Vy hơi sợ, nàng đẩy Ngạc ra, chàng mang đến cho nàng những bừng bừng cảm giác quyến rũ:
- ?ừng đùa nữa Ngạc
Ngạc buông Vy, chàng hơi buồn:
- Anh sẽ nói thật...
Bất ng? chàng nắm tay Vy, đưa sát môi chàng gần môi Vy, Vy run rẩy, tê lịm, nàng thấy chàng như có cánh, và đôi cánh to lớn đang từ từ hạ xuống. Lấy hết sức bình tĩnh, Vy đẩy Ngạc nhưng chàng cứng ngắc không nhúc nhích. Ngạc hôn nhẹ trên môi Vy nhưng đó là 1 cái hông “kinh khủng?. Vy muốn nghẹn thở, lần đầu tiên nàng có cảm giác mình là 1 “giống cái? thực sự, yếu đuối và nhiệt tình. 2 cánh môi tham lam, mịn màng còn phảng phất mùi rượu Rhum đưa dần lên má Vy, chàng nói thật mơ hồ:
- Anh muốn nói... anh yêu Vy...
Vy xúc động ôm choàng lấy Ngạc, nàng dùi mặt vào ngực chàng, nàng bối rối thực sự:
- Yêu đâu cần nói.. chỉ cần nghe
- Nghe cái gì ?
- Nghe anh nói yêu em
- Sao em khôn thế ?
- Vì anh ngu
- Ừ, 2 đứa mình phải có 1 đứa ngu, anh như?ng cho em khôn.
- Cám ơn, tại sao phải ngu ?
- Vì như thế em mới cai trị được anh
- Nhưng anh nuôi sống em
- Vy, anh muốn hôn em thật lâu
- Nhỡ em tắt thở làm sao ?
- Anh sẽ áp dụng phương pháp “mi? nghĩa là hô hấp nhân tạo
- Sao anh khôn thế ?
- Vì em ngu, biết chưa ?
Ngạc k? môi Vy, Vy đẩy Ngạc:
- Nhỡ mẹ ra, kỳ lắm
- Không sao đâu, mẹ cũng từng như thế
- Ngạc hư quá, sao lại nói như vậy ?
- Anh chỉ nói lên sự thật, Histoire d’amour
- Xạo
- Ngư?i ta có thể luận v? tương lai và quá khứ bằng cách dùng kinh nghiệm và trực giác
- ?ừng có rắc rối đi, Ngạc yêu mấy ngư?i rồi
- 2
- ?t quá
- 1 cô ở Luật, 1 cô là Vy
- Cô bán nước dừa ở cổng trư?ng phải không?
- Ừ, nhưng cô ấy hết bán nước dừa rồi, nàng đi nộp đơn h?c Luật anh vô ý dẫm phải chân nàng...
Vy mỉm cư?i:
- Thế thì phải g?i là “mối tình chân?.
Vừa lúc đó, chị ngư?i làm bưng ra 2 chén cháo để trên 1 khay nh? màu đen. Ngạc nói:
- Chị Hai mang ra bàn ngoài vư?n cho tôi nhé
- Dạ
Chàng quay qua Vy:
- Ra vư?n chơi cưng
Vy đứng lên, 2 ngư?i nắm tay nhau đi ra vư?n, gió đưa những chùm lá lao xao nghe dễ thương, Ngạc h?i:
- Em có ngửi mùi hoa gì không?
- Có, hoa Sói và Dạ Lý Hương. Vư?n thơ mộng thế này mà chỉ có mình anh thật hoài của
Trong bóng m? ảo, Ngạc nhìn Vy mỉm cư?i:
- Có 1 bà tiên và 1 công chúa nữa chứ
- Bà tiên là mẹ, còn công chúa là...
- Từ nay công chúa là em.
- Ngày xưa là ai ?
- Là chị Hai, chị bế anh hồi anh còn bé
- Sao anh truất phế chị ấy ?
Ngạc cư?i:
- Cho chỉ lên chức
- Chức gì ?
- Chức bế bồ của công chúa ngày chàng còn bé
- Bộ em là bồ của anh à ?
- Ừ
- Sẽ có ngày anh truất phế em
- Thế à, sao em biết ?
Vy lặng yên tủm tỉm cư?i, Ngạc nói tiếp:
- Em ngu lắm nhé
- Biết vì sao em ngu không ? Vì em yêu anh.
- Yêu đâu có cần nói...
- Em chỉ lập lại câu anh nói lúc nãy thôi mà...
2 ngư?i dừng lại bên cạnh cái bàn đá trắng có 4 cái ghế kê dưới 1 tàng cây vú sữa, trên bàn 2 chén cháo bốc khói ch? đợi. ?nh đèn từ trên cao rót xuống xanh mướt hạnh phúc - Ngạc ôm Vy vào lòng:
- Vy ơi
- Dạ
- Hôn anh đi, hôn thật lâu
Vy kiễng chân lên, nàng hôn chàng từ thái dương bên này, qua mắt, sang thái dương bên kia. Trong trí tưởng cái hôn sẽ đưa 2 ngư?i bước đến thiên đư?ng của nhau – Trên mi chàng nàng để lại 1 mùa tình với những nụ hoa và trái chín vàng
?êm càng lúc càng dày, Vy nói:
- Mấy gi? rồi Ngạc, đưa em v?
- ?ừng nhắc đến gi? khắc, nó làm mình xa nhau
- Nhưng nó không làm em “bị đòn?
- Còn 5 phút nữa thôi, 8 gi? 30 anh cho Vy v?
- Vào chào mẹ đi
Ngạc đứng dậy đưa Vy trở vào nhà, Mẹ chàng đang ngồi xem T.V, bà ngước nhìn mỉm cư?i, Ngạc nói:
- Mẹ, con đưa Vy v?
- Ừ, con đưa bạn v? kẻo khuya
Vy chào:
- Thưa bác, cháu v?
Bà đứng dậy lại gần Vy, cầm tay nàng siết nhẹ:
- Cháu v? nhé, thỉnh thoảng chịu khó lại chơi với Ngạc và bác nhé
- Dạ vâng, cám ơn bác
Ngạc cư?i:
- Nếu mẹ có thêm 1 đứa con giống Vy nhỉ ?
Bà buông tay Vy, dịu dàng:
- Mẹ mong có 1 đứa con gái để mẹ con thủ thỉ, con trai nó đi tối ngày
Ngạc cư?i, chàng kéo Vy ra cửa:
- Mẹ yên chí đi, thế nào mẹ cũng có 1 đứa con gái
Vy hiểu những l?i ám chỉ của Ngạc, nàng sung sướng và ngượng ngùng. Chào mẹ Ngạc lần nữa, Vy chạy theo chàng ra cổng.
V? gần đến nhà Vy nói:
- B? em ? xa nhá
- Em đi với Thảo phải không?
- Ừ
- Thăm thầy giáo cũ phải không
- Ừ
- Anh thương Vy quá
Xe ngừng ở đầu đư?ng Trần Quang Khải nơi mà Ngạc vẫn đón Vy. Nàng xuống xe, chàng đưa tay níu nàng:
- Ngủ ngon nhé Vy
Vy mỉm cư?i:
- Cám ơn anh
Ngạc nghiêng đầu:
- Mi anh đi
Vy lắc đầu:
- ?p dụng phương pháp mi hoài kỳ quá
- Sao lại kỳ ? Anh đang ngộp thở đây
- Không chết đâu mà lo
- Sẽ chết
- Chừng nào chết hẳn “mi?
Ngạc buông tay Vy:
- Nhớ nhé, mai mốt đừng hòng
Vy chạy rồi, nàng còn quay lại:
- Hòng cái gì ?
Ngạc kênh kiệu:
- Hòng tôi quên Vy !
Vy bĩu môi:
- ?iên
Ngạc gật đầu cư?i 1 mình, chàng nhìn theo Vy, nàng có cái dáng ranh mãnh 1 cách thần tiên
Vy bấm chuông, ngư?i gác dan ra mở cửa, nàng bước vào nhà, qua tầng trệt là văn phòng của công ty, tầng thứ nhất tầng thứ 2 là chỗ làm việc của nhân viên, từ tầng thứ 3 trở lên là nơi gia đình Vy ở, đứng trước cánh cửa đóng kín Vy hồi hộp nàng hơi run sợ ngập ngừng chưa dám mở cửa vội. Nàng muốn tìm 1 câu chuyện nào đó để “làm quà? cho bố mẹ kh?i để ý, chưa kịp suy nghĩ thì cánh cửa bật mở, Nghi thò đầu ra:
- Mày đi đâu đó, sao không gõ cửa ?
- Chưa kịp gõ. Anh định đi đâu thế ?
- ?i kiếm mày chứ đi đâu ? Mẹ sai tao lại nhà Thảo h?i xem mày có đi với Thảo thật không
Vy lách qua cửa vào nhà, không thấy bố mẹ nàng đáp và h?i:
- ?i với Thảo chứ với ai. Bố mẹ đâu anh Nghi ?
- Trên lầu 4, đang nghiên cứu chỗ để đóng 1 cái quầy rượu
Vy nhăn mặt:
- Quầy rượu ! Làm gì vậy nhỉ ?
- ?ể đứng uống rượu giống như phim “cao bồi?
- Bố mẹ bày vẽ thế cơ à ?
- Sắp sửa có tiệc lớn của công ty
- Chắc là ồn ào lắm, em phát ớn, sao bố mẹ không chịu ở cái nhà nh? thôi, có vư?n, bán quách cái này cho công ty có phải sướng không
- Mày ngu lắm, công ty của bố mà lại bán cho công ty là sao ?
- Cũng có mấy ngư?i hùn chứ bộ
- À, thôi tao không thèm nói chuyện đó nữa đâu, mày lên trình diện bố mẹ đi, bố h?i mày đó
Vy ngập ngừng:
- Mẹ nói em đi đâu ?
- Lại thầy giáo cũ phải không ?
- Ừ
- Bố có nói gì không ?
- Bố bảo mày bày đặt
Vy mỉm cư?i, nàng thấy bớt lo lắng, bố mắng như vậy là bố không nghi nàng đi với Ngạc là bình yên rồi
Vy leo thoăn thoắt lên lầu không biết mệt, bố mẹ mỗi ngư?i đứng 1 góc “đang đối thoại? chắc là có sự bất đồng ý v? cái vị trí của quầy rượu đã xảy ra, Vy g?i:
- Bố, mẹ !
Rồi nàng nhoẻn miệng cư?i. Bố quay lại, gi?ng rất nghiêm:
- Lầu sau có đi đâu tối phải dặn bác tài đưa đón chứ không được đi 1 mình như thế nghe Vy !
Vy cãi nàng nhìn mẹ cầu cứu:
- Con đi với Thảo
- Với ai thì với, khuya khoắt mà đi như thế, mày không nghe nó cướp xe bắt ngư?i như chơi đó hả ?
Vy cúi đầu, nàng cảm thấy đã để bố mẹ lo lắng, nàng nghe mẹ h?i:
- Thầy giáo thế nào ?
- Thầy con đau nặng, phải nằm nhà thương
- Thầy nào đó ? Sao chẳng bao gi? mẹ nghe thấy mày nhắc đến thầy cô gì cả ?
Vy muốn phì cư?i, nàng cố gắng đáp:
- Thầy Toán của con, đâu có việc mà nhắc, mẹ
- Thế là chi?u nay không h?c đấy phải không?
- Có chứ, mẹ, h?c xong con mới đi
Vy bắt đầu lo ngại, tại sao mẹ hạch h?i kỹ quá hay mẹ biết nàng đi với Ngạc. Vy xin phép rút lui nàng sợi cái lối nói chuyện kiểu “hàng rào? của ngư?i lớn:
- Con xuống tắm nghe ?
Rồi không đợi bố mẹ “ừ?, Vy chạy biến xuống cầu thang
Trong phòng tắm, Vy nhìn Vy trong gương – thân thể ngày nào bé b?ng, không để ý nay đã toàn vẹn như 1 đóa hoa, nàng ngây ngất bóng mình, mái tóc ngang vai, khuôn mặt dễ thương hồng hào, đôi mắt đen láy và môi ! Môi có gì biến đổi không? Vy nhìn sát vào gương, thật sát, 2 cánh môi trong gương hé nở, mịn màng, Vy tưởng như môi chàng còn rất ấm quanh đây. Vy cho nước chảy lên ngư?i, tình yêu cũng có ý nghĩa gần gũi như thế, và nàng chợt ứa nước mắt, thấy trong cái lung linh đó đóa hoa vàng cắm trong 1 cốc rượu Champagne trong suốt.
nguyenanhthi 05-26-2005, 08:00 AM Vẫn câu chuyện đi du h?c làm cho Vy khổ sở, vào 1 buổi tối, hôm đó là sinh nhật của bố, tuy không có tiệc và không m?i ai nhưng Vy cũng làm cho bố 1 ổ bánh. Từ ổ bánh câu chuyện bắt đầu như sau:
Bố nói:
- Vy có vẻ khéo tay đấy nhỉ
Mẹ cư?i:
- Này, nó còn tỉa bông tỉa hoa bằng đu đủ trông giống đáo để, ông ạ
Bố gật gù:
- Khép tay, con gái bố h?c Beauté chắc hợp lắm
Vy giật mình, nàng tưởng bố đã quên chuyện đó, Vy vội chối:
- Không hợp đâu bố vì con không thích, bắt cứ công việc gì phải có sự mê say mới đạt tới “nghệ thuật? được
Vy nhấn mạnh vào 2 chữ nghệ thuật, mặt bố đang cư?i bỗng bớt vui:
- Anh Nghi đã ra Luật rồi, con h?c cái gì khác đi có phải tốt hơn không. Bố mẹ không thiếu ti?n cho con đi bất cứ nước nào
Vy ngại ngùng, nàng đáp thật nh?:
- Thôi, bố
Bố bắt đầu nghiêm nét mặt, mẹ nói:
- Vy, ti?n của bố rồi cũng hết, ý bố mẹ muốn con h?c cái gì cho có tiếng tăm
Vy lắc đầu, h?c có tiếng tăm, tại sao bố mẹ lại giao cho nàng cái trách vụ kỳ cục đó. Hóa ra chỉ có thế thôi sao? Khi ngư?i ta có dư dã ti?n, đồng th?i h? sẽ nảy ra những ý nghĩ và những ham muốn quái gở, là dùng đồng ti?n bằng m?i cách để mua lấy những đi?u ước, những hư danh mà có thể h? chẳng hiểu gì v? những đi?u đó và bản chất của nó là 1 sự nô lệ xã hội. Như trư?ng hợp Vy, bố mẹ không cần biết nàng ao ước, khao khát sống như thế nào? Nàng yêu thích và hợp với cái gì ? Nhất là tư chất của nàng, giản dị hi?n hòa, nhi?u tình cảm và dễ xúc động. Nó có cho phép nàng đi trên 1 con đư?ng trải đầy ti?n của bố me, sống kiểu cách và h?c 1 cái ngh? nàng không mảy may ưa thích. Vy ngao ngán và sợ hãi trước những sắp đặt đó, nàng không thể b? quên chính mình như thế, Vy muốn khóc. Nàng nghĩ h?c để mở mang kiến thức và chương trình cử nhân Luật với những vấn đ? thực tế rất đáng quan tâm. Vy h?i:
- H?c cho có tiếng tăm là sao mẹ ?
Bố trả l?i thay mẹ:
- Nghĩa là đi ngoại quốc mày hiểu chưa ? Mày muốn ở nhà để lông bông hả?
- Nếu con muốn lông bông, con đi ngoại quốc càng dễ cho con, sao bố lại nói như thế ?
Bố trợn mắt, ông gắt:
- Nhưng mà không có thằng Ngạc, mày hiểu chưa ?
- Bố đừng nhắc đến Ngạc, Ngạc chỉ là bạn con
Bố đập bàn quát:
- Hừ, Vy, mày quá thể lắm, đối với tao mày tưởng dấu được à ? Tối hôm n? mày có đi thăm thầy giáo thật không hay là mày đi với nó ?
Vy ứa nước mắt, Ngạc là gì mà bố thù ghét như vậy ? Tình yêu là gì mà bố lúc nào cũng chỉ muốn cấm đoán? Tại sao nàng phải nói dối? Không phải nàng muốn vậy để làm những đi?u xấu xa mà bởi chính bố mẹ không chịu thông cảm và chấp nhận, không chịu tin tưởng nàng có đủ ý thức và giáo dục, lúc nào cũng cho rằng nàng có thể buông thả 1 cách dễ dàng. Bố mẹ có biết đâu chính đi?u đó càng khiến nàng ước muốn tự do nhi?u hơn - tự do luyến ái hiểu theo cái ý nghĩa không quá đáng là rung động trước tình yêu, sống cho tình yêu theo cái lễ của thiên nhiên mà có. Dưới bầu tr?i tuyệt diệu này, tình yêu đáng lẽ phải là 1 sự hòa hợp của 2 tâm hồn, không thành kiến, bình dị và vị tha. Vy chậm rãi đáp, nàng cảm thấy không có gì phải sợ hãi và nàng tin tưởng ở chính mình.
- Con đi với Ngạc
Bố cư?i nhạt, nói với mẹ:
- Bà thấy không? Tôi gặp 2 đứa chở nhau ở Saigon mà - Bà còn bênh nó nữa hay không?
Mẹ đáp:
- Tôi nào có bênh nó nhưng bạn bè cũng phải cho chúng nó đi chơi miễn là nó biết nghe l?i mình...
- Nhưng sao nói dối đi thăm thầy giáo !
Ông quay qua Vy:
- Mày dám lừa cả bố mày hả Vy ?
Mẹ gắt:
- Ông làm gì mà to tiếng vậy ? Nó nói thật, ông có cho nó đi không chứ ?
- Không đi thì chết à ?
Rồi ông quát:
- Vy
Vy ngước nhìn bố, bố xa lạ đến thế sao? Có tiếng anh Nghi bây gi? mới xen vào:
- Cái gì bố cũng làm quan tr?ng được
Bố nói tiếp không để ý l?i Nghi nói:
- Từ nay cấm mày đi chơi với nó nghe chưa ! Nó đến đây chơi là đủ rồi, nghe chưa Vy ?
- Dạ
- Mày còn nói dối để đi với nó tao bắt gặp là biết tay tao
Vy buồn cư?i, đối với bố, đi chơi với bạn trai cũng “vĩ đại? như đi giết ngư?i. Thật ra, bố có biết rằng mỗi lần như thế Ngạc và Vy chẳng có 1 ý nghĩ gì không? Vy muốn đứng dậy v? phòng, nhìn cái bánh ăn dở dang nằm trơ tr?i trên bàn, những tách trà nguội ngắt, Vy chán nản và thấu hiểu rằng những luồng tư tưởng 1 khi chúng đã không thể gặp nhau thì chúng cũng không thể bao dung cho nhau được dù chỉ kể trong 1 phạm vi hạn hẹp giữa bố mẹ và nàng. Không để cho không khí bị loãng, bố nói tiếp gi?ng ôn tồn hơn:
- Vy, tao biết mày bướng bỉnh nhất nhà, mày không chịu đi ngoại quốc h?c thôi cũng được, tao cho mày ở nhà nhưng với đi?u kiện cuối năm nay mày phải đỗ, phải có 1 chứng chỉ. Nếu không mày đi lập tức, ti?n của tao để cho chúng mày h?c không phải để chơi, nghe chưa ?
Vy thở phào, ít ra cũng thoát nạn, việc thi đỗ cuối năm nếu nàng cố gắng cũng không khó mấy. Vy biết bố nóng tính nhưng bố rất thương yêu nàng. Vy nói:
- Bố yên chí nếu con không đỗ con sẽ sang Mỹ với chú Diễm ngay, h?c bất cứ ngành nào bố thích
Anh Nghi cư?i:
- Bố thích chứ không phải mày thích ?
Vy gật:
- Bố thích
Bố lại quát, lần này gi?ng ông lên cao:
- Chúng mày mỉa mai tao đấy à ?
Vy:
- ?âu có, bố
Nghi:
- Thì đúng như vậy, bố xem, con này nó mà thích h?c cái gì
Mẹ cư?i:
- Thôi thế cũng phải, tôi có mình nó là gái, để nó đi xa tôi cũng chẳng yên tâm
Bố nói:
- Bà cứ nh? to với nó, nó hư lúc nào là bà chịu trách nhiệm, chìu chuộng cho lắm vào
- Có ngư?i ném đi thì phải có ngư?i giữ lại, ông lúc nào cũng đùng đùng như giặc tới, nếu tôi cũng như ông thì h?i cái nhà này nó đi đến đâu chứ ?
Nghi đứng dậy:
- Hôm nay sinh nhật bố mà bố làm dữ quá
Bố h?i Nghi:
- Mày đi đâu vậy ?
- Con đi lấy quà cho bố
- ?, điệu nhỉ, cái gì đó ?
Nghi v? phòng 5 phút, trở ra anh mang theo 1 cái hộp:
- Cái này bạn con đi Pháp v? nó cho nhưng con thắt không hợp
- Cravatte hả ?
- Vâng, với con nó hơi già
Vy nói:
- Quà biếu cho bố mà không gói lại
Nghi cư?i:
- Cái bánh, mày có gói lại không chứ ?
- Không ai gói bánh, ngư?i ta để trong hộp chứ
- Thì cái này tao cũng để trong hộp đàng hoàng, mày không thấy à ?
Vy quay đi:
- Không thèm nói chuyện nữa
Mẹ cư?i:
- Anh em mày sao cứ mở miệng là cãi nhau
Bố sở dĩ từ nãy đến gi? im lặng được là vì ông đang loay hoay với cái ca-vát mày tím xẩm có những s?c m? m? thật xinh...
12 gi? đêm, Vy v? phòng, leo lên giư?ng đáp chắn kín tới cổ - nhưng trằn tr?c mãi nàng vẫn không ngủ được - nhắm mắt lại hình ảnh Ngạc với buổi tối hôm nào trong khu vư?n nhà chàng, đôi mắt như 1 “huy?n thoại quyến rũ?, nụ hôn ng?t ngào có mùi rượu Rhum, mùi kem, mùi cháo gà... Vy mỉm cư?i vu vơ. Gi? này Ngạc đã ngủ chưa ? Anh đang hút thuốc, đang đ?c sách, đang nghĩ đến em hay anh đang ngáy ngon lành?? Em thương Ngạc vô cùng Ngạc ơi, càng thương anh em càng giống con tôm co quắp trong chăn dù tr?i không lạnh. Nhớ da anh màu nâu ng?t ngào, anh có giống Nghi không? ?êm ngủ mặc quần ngắn cởi trần tắt đèn tối om? Trong bóng tối đó Ngạc có tìm thấy em không? Như em đang tìm thấy anh thật rõ và thật xúc động...
Vy trở dậy, mở cửa đi ra ngoài, bố mẹ đã ngủ yên, phòng Nghi cũng không có ánh đèn. Toàn thể vô cùng yên lặn. Vy sung sướng hạnh phúc, dư?ng như nàng chỉ thích sống với những gì còn lại, sau khi m?i ngư?i đã ngủ, còn lại 1 cách nguyên vẹn như sự yên lặng, như đêm, như không gian tuyệt v?i này. Vy leo lên lầu 4, ánh đèn soi m? m? cầu thang, nàng 1 mình nhưng không cảm thấy cô đơn.
Vy nghĩ đến những l?i ca ngợi tình yêu của Khalil Gigran, quả thật tình yêu là 1 loài hoa nở không cần tiêt mùa – là đất tr?i hun đút nuôi sống thân thể, ngư?i tình là nắng của mùa hè ôn đới, là lửa của những ngày tuyết rơi mù tr?i, là mưa trên những ng?n cao thành phố - là tất cả. Cũng có thể chỉ là 1 nhánh c? trôi trên dòng lênh đênh và 1 ngày kết vòng cho đôi chân ngư?i thiếu nữ dậy thì, tình yêu cũng có thể là vàng ng?c từ m? hầm xa xôi đem v? khéo léo biến thành nữ trang đeo lên ngực ngư?i đàn bà quý phái. Tình yêu chỉ dâng hiến và cho đi mãi mãi... Nơi cửa sổ này, trên lầu cao nhìn xuống phố phư?ng yên ngủ, Vy đứng miên man, nàng dễ khóc, cảm thấy diễm phúc được làm ngư?i, ngư?i với tri giác tinh vi và 1 tình cảm vô thư?ng có tình yêu có 1 bầu tr?i đầy sao trong tim.
Vy r?i cửa sổ nàng lại gần máy điện thoại, g?i cho Ngạc lúc này, khi m?i ngư?i đã ngủ chỉ có 2 đứa mình thức, khi m?i ngư?i đã quên chỉ có 2 đứa mình nhớ. G?i để được nghe tiếng anh từ cõi mộng mơ nói v?, để được hôn nhau bằng âm thanh... Ngạc ơi, những tiếng chuông sẽ không reo, máy sẽ hạ xuống vì em không quay số. Em chẳng nỡ phá giấc ngủ của Ngạc, em chẳng nỡ, bất cứ đi?u gì...
Trở v? phòng, Vy làm thơ cho Ngạc, 1 bài thơ tình hạnh phúc không có chia xa và chỉ có nỗi nhớ làm nàng đớn đau và sung sướng:
Trong vư?n dạ hương
một tr?i xanh
một thảm xanh êm đ?m
dưới tàn cây
rợp bóng hình hạnh phúc
yêu nhau...
yêu lần đầu vô biên
lắng nghe mặt tr?i đảo điên
trên hai vai
lắng nghe tình nhanh như
một loài nai
khi vòng tay ngã xuống
vòng tuyệt v?i quanh em xoay xoay
trên ngực m?m
là đôi môi xinh
trên tóc rối tung
là ngàn khơi vô cùng
tình yêu !
sao tình yêu kỳ ảo
linh hồn em chìm xuống nụ hôn quen
anh có nghe, từ những tiếng reo
trong rừng mi xinh
loài c? dấu ng?t ngào
những đám mây
hi?n hòa đứng lại
lặng ngắm chúng mình
trôi nhanh vào nhau
em nghiêng đầu trên tay êm êm
anh hái nho trên môi thần tiên
ôi ! trần gian làm sao em diễn tả
đau khổ cũng tuyệt v?i
như hạnh phúc mong manh
làm sao em quên ?
hỡi ngư?i tình tuyệt v?i
tất cả đã trở thành vô hạn
trong vòng ôm trìu mến của ngư?i.
nguyenanhthi 05-26-2005, 08:01 AM - Vy
- Gì cơ ?
- Anh đặt ho Vy 1 cái tên nghe “điện tử? lắm chịu không ?
- Nghĩa là sao ?
- Nghe điện tử nhưng không có nghĩa điện tử
- Ngạc định giở ngh? gì ?
- ?ặt tên cho em
- Em có tên rồi, không sợ thừa à ?
- Tên điện tử em chưa có
- Nhưng em không đặt tên cho Ngạc đâu, em ghét anh hay bày trò quá
- Không cần, xài chung tên điện tử với em càng thích
Vy phì cư?i:
- Tên điện tử là gì ?
Ngạc để 1 ngón tay lên trán nàng:
- Ty Vy
Vy phá lên cư?i:
- Tr?i ơi, televison
- Không có nghĩa điện tử mà
- Thế là gì ?
- Tôi Yêu Vy, tôi lo-ve Vy
Vy ôm chặt lấy Ngạc, đầu 2 ngư?i cụng nhau, cái óc tưởng tượng của chàng thật là kỳ ảo, Vy lẩm bẩm:
- Ty Vy, Ty Vy
Ngạc cư?i:
- Chịu không ?
Vy gật đầu:
- Cũng hay
- Cũng hay thôi à ? Nghe đỡ quê hơn Kim Vy chứ
Vy reo lên:
- ?, nhất định rồi, em ghét cái tên Kim Vy ác, nghe giống Kim Cúc, Kim Lan...
- Ty Vy
Nàng hôn má Ngạc:
- Anh g?i giống Tây quá
- Thích Tây hả ?
- Thích chứ ?
- Lập trư?ng vững nhỉ ?
- Tại sao ?
- Th?i này thích Mỹ mới phải
- Tại sao ?
- Tây v? nước hết rồi
- Không, thích Việt Nam cơ
- Việt Nam nào
- Việt Nam Ngạc
- Cám ơn
- Thật mà
- Thì cám ơn
- Giận à ? Thôi ngủ đi, đừng nói chuyện nữa nhé
- Không
- Không giận hay không nói chuyện ?
- Cả 2
- Ghê nhỉ ?
- Không phải ghê, thích như vậy
- Thôi ngủ đi, anh bắt đầu nói nhảm
H? nói chuyện như thế và nằm bên nhau, trong vư?n nhà Ngạc.
Dưới tàn cây xoài xanh mát, trên cái ghế dài bằng mây b?c nệm màu Bleu marine. Ngạc nằm duỗi thẳng chân 2 tay vòng xuống đầu gối, chàng mặc quần màu nâu đậm, áo sơ mi nâu nhạt, tay dài sắn lên tới khuỷu, nắng đã lên rất cao, vàng óng cả khu vư?n và cây xoài rắc xuống h?, những hoa nắng lung linh.
Vy g?i:
- Ngạc ơi, em hư quá, em không muốn v? nữa
- Mai mốt v? đây, tất cả sẽ là của em
- Mai mốt là bao gi?
- Anh ra trư?ng, Vy lên năm thứ 2
- Cứ như thế này chắc không lên nổi năm thứ 2
- ?ừng lo quá, còn 4 tháng nữa mới thi
- Em chưa h?c chữ nào
- Anh cũng vậy
- Nếu thi trượt, nhà bắt em đi Mỹ ngay
- Em hứa với bố mẹ như vậy à ?
- Bố ra đi?u kiện như vậy
- Em không trượt được đâu
- Năm thứ nhất khó không ?
- Khó, nhưng dễ hơn Tú Tài
- Thấy em lo mà anh vẫn đùa được
- Có gì lo đâu
- Nếu em đi, làm sao mình lấy nhau ?
- ?ợi em v?
- Anh đợi được không ?
- ?ược chứ, anh đợi Vy từ ngày anh mới sinh ra
- Ngạc, xạo vừa chứ
- Nếu không, anh đã b? trần gian này từ lâu
Vy cư?i, nàng khẽ hôn môi chàng:
- Em cũng vậy, còn sống đến hôm nay là đợi được làm vợ anh
Gi?ng chàng nồng nàn:
- Ty Vy, anh đam mê em
Vy lắc đầu:
- Em không lập lại đâu
- Ừ, ôm anh như thế là đủ rồi
- Ngạc ạ, em buồn quá
- Sao vậy ?
- Bố chính thứ cấm em không được đi chơi với anh
- Còn gì nữa không ?
- Bố nói anh đến nhà chơi là được
- Em đừng buồn cái đó xưa quá
- Nghĩa là sao ?
- Mình đi chơi bằng Taxi, càng ấm, bố gặp mình đi với nhau hở Vy ?
- Ừ, hôm em “đi thăm thầy giáo cũ? đó
- Em có bị mắng không ?
- Không. “Luật kém nhân từ nên không có hiệu lực hồi tố?
- Em biết dùng danh từ Luật mà dám bảo chưa h?c chữ nào
Vy cư?i, nàng hích nhẹ vào bụng chàng:
- ?ại khái cho ra vẻ..., mấy gi? rồi Ngạc ?
- Gần 11 gi?
- Sáng nay đẹp quá phải không anh ?
- ?ẹp như tụi mình...
Vy kéo Ngạc ngồi dậy:
- Em v? thôi, Ngạc, hái cho em trái xoài trên kia đi
Vy chỉ lên cây, Ngạc đứng dậy nheo mắt nhìn theo:
- Anh biết thế nào Vy cũng bắt hái xoài nên anh để sẵn cái sào ở kia kìa
- Ngạc, hái cho em đi. Nói cái gì kỳ quá
- ?ể anh lựa quả to nhất đã
Ngạc lấy cây sào dơ lên cao, lách qua những chùm lá, móc vào 1 quả xoài tròn
- Em bắt nhé Vy
- Ừ, sẵn sàng
“Phực?, Ngạc giật sào, quả xoài rơi xuống nhưng Vy bắt hụt, Vy la lên:
- ?, anh hái kỳ quá
Ngạc cư?i:
- Bắt không được còn la
Chàng tiếp tục hái quả khác, lần này chàng đưa Vy giật sào để chàng bắt. Vy hớn hở kéo mạnh nên té ngồi xuống sàn, Ngạc bắt được quả xoài thẩy vào lòng Vy, chàng nói:
- Làm cái gì cũng không nên thân
Vy cư?i, dơ tay nhặt quả xoài rồi đòi:
- Kéo em dậy đi
- Không chìu như thế, Vy hư lắm
- Khoái nắm tay bằng chết còn giả bộ
Ngạc mỉm cư?i, chàng lại gần đỡ cây sào vứt ra xa rồi cúi xuống hôn Vy:
- ?ưa tay đây
- Cám ơn, không cần
Vy đứng dậy 1 mình, 2 tay cầm 2 quả xoài, nàng nghiêng đầu dưới mắt Ngạc:
- V? nghe ?
- Ừ
- ?ưa em vào chào mẹ đi
- ?i
- Hồi nãy mình nằm ngoài vư?n mẹ có ra không ?
- Chắc không, anh dặn cụ “không được? ra kh?i phòng mà
- Anh là đứa con thuộc loại...
- Loại gì ?
- Loại gì không biết nhưng cùng loại với em.
- Cả 2 đứa đ?u mất dạy, nhưng mình có 1 lối giáo dục riêng
- Ảnh hưởng...
- Không ảnh hưởng, mình thành thật với nhau Vy ạ. Cám ơn em đã sống cho anh
- Cám ơn anh đã cho phép em...
2 ngư?i cùng cư?i, h? chúi đầu vào nhau, Vy nói:
- Mình giống cải lương
- Khi yêu nhau ngư?i ta phải dùng văn cải lương để diễn tả, nó “tới? lắm
- “Cái thí dụ? mà anh nợ em đấy phải không ?
Ngạc gật đầu, cư?i dịu dàng:
- ?úng không ? Ty Vy
- Hình như đúng
- ?úng chứ còn hình như gì nữa, ví dụ, anh nói anh chết trong mắt em quả thật là anh chết trong mắt em. Nếu yêu nhau thật sẽ thấy diễn tả như vậy còn quá yếu phải nói là anh chết đuối mới đúng
- “Chết đuối? nghe không hay
- Nhưng nó diễn tả 1 trạng thái thê thảm trước khi chết là té vào, rồi ngộp, rồi xỉu dần rồi thở hắt ra... rồi mới chết chứ chết không ngon ơ nghe đâu còn lý thú nữa
- Tên “kép? của anh là gì ?
Ngạc hơi nhăn mặt 1 tý, như chợt hiểu ra Vy muốn h?i tên kép cải lương của mình. Ngạc cư?i, nhún vai:
- Kép không tên
Vy phá lên cư?i vang:
- ?, kép độc không tên, nghe bất hủ quá
Ngạc dùng mũi mình để c? trên mũi Vy, chàng có vẻ “phục lăn? với cái vẻ dễ thương của nàng
- Ở lại đây với anh, đừng v?
- Mai mốt ở lại
- Em đừng quên em là bà cụ thân sinh ra con anh
- Nhắc hoài, nhỡ không lấy nhau em quê mùa
- Anh không chơi chữ “nhỡ?, em đừng làm anh giận
- Xin lỗi Ngạc, em ngu quá
- Chúng mình còn ngu, em biết không ?
Vy gật đầu, 2 ngư?i bước lên những bậc th?m vào nhà
- Em ngồi đây, uống nước đã
Ngạc vào thưa với mẹ rồi rót cho Vy 1 ly nước l?c, trở ra cùng với mẹ, bà nói:
- Cháu ở đây dùng cơm nhé
Vy đứng dậy:
- Cám ơn bác, xin cho cháu khi khác
- Bác biết Vy đến từ sớm, bác làm cơm ngon lắm
- Dạ, nhưng bố cháu thấy đi bi?n biệt, sợ...
Ngạc cư?i:
- Thôi cho Vy v? mẹ
Chàng để ly nước xuống bàn
- Uống nước đi Vy, nước sông ?ồng Nai đó
Chàng bị mẹ la:
- Ngạc, không ngư?i lớn bằng bạn nào
Vy cư?i, nàng thấy “ông cụ thân sinh ra con mình? quả thật không ngư?i lớn tí nào cả.
nguyenanhthi 05-26-2005, 08:01 AM Vy đang ngồi soạn Quốc Tế Công Pháp bài Quốc Gia Trung Lập. Bấy gi? là 9 gi? sáng, tiếng đàn Piano của anh Nghi từ phòng bên réo rắt v?ng sang, anh đàn 1 bản gì Vy quên mất nhưng trong đó có câu: “Tout l’amour que j’ai pour toi?, Vy mỉm cư?i. Tất cả tình yêu của em xin dành cho anh. Gộp sách lại, cái môn h?c gì khó chịu lạ. Vy lư?i biếng, xô ghế chạy sang phòng Nghi. Vy cũng biết đàn sơ sơ nhưng Nghi thì thạo lắm, chàng h?c đàn từ bé và có vẻ cũng có máu nghệ sĩ. Vy mỉm cư?i, dáng Nghi ngồi nghiêng nghiêng trước phím đàn trắng nuốt trông cũng dễ thương, thấy Vy qua Nghi h?i:
- Mấy gi?, Vy ?
- Ng? rồi, gi? này mà cụ chưa đi làm à ?
- Mày ngu thì có, hôm nay lễ
- Lễ gì vậy ?
Nghi ngừng đàn quay sang:
- Trần Hưng ?ạo
- Cho 500 đi
- Ra đ?n mà xin ?ức Thánh Trần
- Ra đ?n thì phải xin 1 xấp
- Thì xin 1 xấp
- Nhưng chỉ cần 1 t?
- Làm gì
- Sinh nhật của Ngạc
- Quà có 500 thôi à ? |