Mortgage|Bad Credit Loan|BabbFest|Xbox Mod Chip|Buy Anything On eBay
Thiền Thất Tam Địa Môn '92 [Archive] - DongNhim

Thiền Thất Tam Địa Môn '92

Pages : [1] 2

Nhím Hoàng Kim
05-05-2007, 11:22 AM
BÍ QUYẾT TỨC KHẮC KHAI NGỘ HIỆN ĐỜI GIẢI THOÁT

Thiền Thất Tam Địa Môn '92



Tôi không thuộc về Phật giáo hay Thiên Chúa giáo . Tôi thuộc về Chân lý và và tôi thuyết giảng Chân lý . Quý vị có thể gọi đó là Phật giáo , Thiên Chúa giáo , Lão giáo hay bất kỳ danh xưng nào mà quý vị thích . Tôi sẵn sàng đón nhận tất cả .

~ Suma Ching Hai ~



Đạo Pháp của chúng ta không phải là một tôn giáo . Tôi không làm cho ai trở thành một tín đồ Thiên Chúa Giáo hay Phật Giáo hay bất kỳ một giáo phái nào khác . Tôi chỉ cho quý vị một con đường để tự biết lấy chính mình , tìm biết quý vị từ đâu đến , nhớ lại nhiệm vụ của mình đối với thế gian này , biết được mọi điều bí ẩn trong vũ trụ , biết được tại sao thế gian này có quá nhiều đau khổ , biết được những gì sẽ đến với chúng ta sau khi chúng ta lìa bỏ cõi đời này .

~ Suma Ching Hai ~



Minh Sư là một người có bí quyết giúp quý vị trở thành Minh Sư , giúp quý vị nhận thức được rằng quý vị cũng là một Minh Sư , quý vị và Thượng Đế đồng nhất thể . Chỉ như vậy thôi .

~ Suma Ching Hai ~



Chúng ta bị ngăn cách với Thượng Đế bởi vì chúng ta quá bận rộn . Nếu như khi tiếng chuông điện thoại cứ reo hoài mà quý vị thì cứ mãi nói chuyện với người khác , quý vị bận rộn nấu nướng , chuyện trò thì không ai có thể tiếp xúc với quý vị được . Đối với Thượng Đế cũng vậy . Ngài gọi cho chúng ta mỗi ngày mà chúng ta thì không lúc nào có thì giờ dành cho Ngài và chúng ta cứ cắt ngang đường dây liên lạc với Ngài .

~ Suma Ching Hai ~



Đạt được sự an bình trong nội tại là chúng ta có đạt được tất cả mọi thứ khác . Tất cả những sự thỏa mãn , mọi sự đáp ứng những khát vọng của cõi đời và cõi trời đều đến từ Thiên Quốc , đó là sự giác ngộ về sự hòa hợp vĩnh cửu của trí huệ vô cùng và lực lượng vạn năng của chúng ta . Nếu như chúng ta không có được những thứ này , chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy thỏa mãn , cho dù chúng ta có thật nhiều tiền của , quyền hành hay địa vị cao sang đến đâu cũng vậy .

~ Suma Ching Hai ~


:kiss6:

Nhím Hoàng Kim
05-06-2007, 03:41 PM
LỜI GIỚI THIỆU
Bảy ngày bế quan tại Niết Bàn - Thiền Thất '92



Đáp ứng sự khát khao và trông đợi của các đồng tu địa phương cũng như hải ngoại về Chân Lý , Sư Phụ từ bi đã chấp thuận cho tổ chức một Thiền Thất Quốc Tế tại Tam Địa Môn , Bình Đông , Formosa , trước lễ Giáng Sinh . Trong lần bế quan này , các đồng tu ngoại quốc từ Anh , Pháp , Đức , Phần Lan , Bỉ , Úc , Hồng Kông , Nam Dương , Mã Lai , Nhật Bản , Đại Hàn , Tân Gia Ba , Thái Lan , Hoa Kỳ , Gia Nã Đại , Chí Lợi , Panama , Ba Tây và Nam Phi đã cùng nhau chung sống và tu hành trong sự hài hòa với các đồng tu Formosa . Điều quan trọng nhất là mọi người đều thương mến lẫn nhau .

Sư Phụ quảng đại đã xử dụng mọi sự sắp đặt kỳ diệu và vô hình của thiên nhiên . Ngài để các đồng tu thoải mái thưởng thức cảnh núi rừng , sông nước ; vui hưởng cùng nước trong , nằm võng , hành thiền , nướng các món chay ngoài trời , văn nghệ , và nhiều , nhiều nữa . Được gia trì bởi tình thương của Sư Phụ , mọi người đều lộ vẽ hồn nhiên , đơn thuần của trẻ thơ và thể nghiệm vô số niềm vui của cõi Niết Bàn .

:cheer2:

Nhím Hoàng Kim
05-07-2007, 04:15 PM
Tam Địa Môn - Cánh cửa dẫn đến đại định



Đến giờ tập họp trình diện tại nơi bế quan , các đồng tu từ khắp ngả đường kéo đến và quây quần bên dòng sông tĩnh mịch của thung lũng Tam Địa Môn . Sau khi xuống xe , họ còn phải đi bộ khoảng hai cây số trước khi tới địa điểm . Trên đường đi , người ta có thể nhìn thấy các đồng tu , mỗi người thể hiện "thần thông" riêng của họ trong việc khuân vác hành lý của mình . Họ vác lên vai , đeo sau lưng hay kéo lê đi . Có người làm rớt đồ dùng của họ nên phải quay lại để nhặt lên . Cũng có vài anh hùng biểu diễn tình thương của họ trên suốt quãng đường .

Khi các đồng tu đang vật vã với các nghiệp chướng (hành lý) của họ thì những tiếng reo vui bỗng vang lên liên hồi "Sư Phụ đang tới !" Chúng ta có thể nhìn thấy Sư Phụ bước ra khỏi xe của Ngài , thương yêu bước đi giữa đám đông , thăm hỏi từng người xem họ có khoẻ không , hay cần giúp gì chăng . Tất cả mọi người lúc đó đã quên mất những hành lý nặng nề . Tâm linh chúng ta được nâng cao và sức mạnh dường như được gia tăng nhiều hơn lúc trước .

Khi Sư Phụ bước xuống đồi , chúng ta có thể nhìn từ đàng xa có hai cây cầu tre bắc ngang dòng sông rộng . Đây là một bằng chứng về "thần thông" của Sư Phụ được hiểu là "Chân không ướt". Nó giúp đồng tu khỏi phải lúng túng khi lội qua sông với tay cầm giầy , tay sắn quần . Bây giờ họ có thể qua tới bờ bên kia một cách dễ dàng , và bước vào đại điện thiên nhiên để vui hưởng thiên quốc bên trong .

Khi nhìn quanh , chúng ta có thể thấy nước sông chảy êm đềm . Trên không trung , tiếng chim hót nghe từng hồi . Từng cơn gió núi hiu hiu thổi làm mát rượi gương mặt của mọi người . Ôi ! Chúng ta tri ân Sư Phụ biết bao . Thung lũng này dường như thật thoải mái và yên tịnh , là nơi lý tưởng cho chúng ta khai mở trí óc và đi vào đại định . Hèn chi nó được mệnh danh là Tam Địa Môn . (Môn , theo tiếng Trung Hoa , có nghĩa là cửa , và Tam Địa nghe giống như Đại Định , cho nên nó có thể mang ý nghĩa là Cửa dẫn đến Đại Định).

:hug:

Nhím Hoàng Kim
05-08-2007, 03:26 PM
Thể nghiệm tốt chỉ khi quý vị thoải mái


Ngày đầu tiên của cuộc bế quan , Sư Phụ cảm nhận được sự trông đợi cao vời của chúng ta về những thể nghiệm bên trong . Sự ngóng trông này là một bức tường giữa Sư Phụ và các ngã chấp của chúng ta . Cho nên , Ngài đã đặc biệt khai thị về sự quan trọng của sự thoải mái trong việc tu hành tâm linh . Sư Phụ nói : "Thoải mái một chút . Đừng trông đợi gì cả . Đừng đóng khung mọi việc . Hãy buông bỏ mọi tiên kiến của quý vị . Mọi người hãy thoải mái , đừng nhìn quanh . Hãy nhìn vào bên trong của chính mình và quý vị sẽ tìm thấy nó ".

Sư Phụ cũng kể cho chúng ta nghe một câu chuyện về "Ông Vua Cô Đơn". Để có thể nói chuyện với thần dân của ông , cuối cùng ông đã uống nước sông làm cho người điên loạn . Sư Phụ nói rằng Ngài đang học trở thành một "người" gần đây , để khai triển sự hiểu biết giữa Thầy và trò , Sư Phụ đã nói với chúng ta rằng thật ra chúng ta vốn đồng nhất thể . Chúng ta bị phân ly chỉ vì chúng ta có căn nhà này - thân xác của chúng ta - và rồi căn nhà này bắt chúng ta nhớ căn nhà kia . Để giữ cho chúng ta khỏi bị vướng mắc vào những tình cảm của thế gian , đôi khi Ngài giả đò câm điếc và trông như lãnh đạm . Thật ra , Sư Phụ làm vậy chỉ vì Ngài thật sự chan chứa tình cảm và dễ thương .

:read:

Nhím Hoàng Kim
05-09-2007, 03:03 PM
Lối sống của một vị Minh Sư là một sự giáo dục


Trong những ngày kế tiếp , Sư Phụ cho phép các đồng tu chia xẻ thể nghiệm tu học của mình với những người khác . Một đồng tu Đại Hàn cho biết trong đêm hành thiền đầu tiên , anh đã thấy hóa thân của Sư Phụ đang tưới nước Cam Lồ , gia trì cho tất cả đồng tu và nơi bế quan . Một đồng tu Âu Lạc đã kể khi thấy đạo tràng Tây Hồ tại Miaoli , anh cảm thấy rất quen thuộc . Ngoài ra , khi tới Tam Địa Môn , anh đã vô cùng ngạc nhiên vì trước đó đã nhìn thấy nơi đây , trong lúc hành thiền . Tô sư huynh ở Bình Đông cũng nói rằng tại Bình Đông không có nhiều mưa , cho nên sông ngòi chắc phải cạn . Nhưng nước sông tại Tam Địa Môn lại tràn đầy , thật không thể tưởng tượng được . Tô sư tỷ ở Gia Nghĩa cũng ghi nhận rằng mực sông tại Tam Địa Môn xuống không thể tưởng , ngay sau khi thiền thất chấm dứt , hồi ba năm về trước . Từ những dấu hiệu này , chúng ta nhận thức được rằng Sư Phụ đáng yêu đã gia trì và chuẩn bị nơi đây trước khi bế quan . Một cách hữu hình và vô hình , quan trọng hay không đáng nói , Sư Phụ đã săn sóc một cách chu đáo tất cả mọi việc thật hoàn hảo vì chúng ta .

Kha sư huynh ở Tân Trúc kể lại một cuộc hội đàm của anh cùng Sư Phụ . Sư Phụ hỏi anh :"Có thực là tôi hữu dụng cho anh không ?" Kha sư huynh trả lời : "Dạ có . Ngài giúp con rất nhiều". Sư Phụ nói : "Nếu có thì đó là sự thể hiện cho mọi người thấy tôi sống như thế nào".

Từ thời xa xưa , không một vị minh sư nào có thể chịu được việc có nhiều chúng sanh biết về nếp sống của Ngài . Sự khác biệt về từ trường thì quá lớn . Kha sư huynh còn định nghĩa những sự khác biệt giữa xuất gia và tại gia . Những đệ tử xuất gia có nhiều cơ hội học hỏi từ hành động , lời nói của vị thầy , cho nên các đệ tử xuất gia nhận thức được rằng khi một vị Phật (người đã hoàn toàn khai ngộ) được sanh ra tại thế như một người phàm , họ có thể rất bình thường , đó là sự khác biệt về một quan niệm bình thường .

:friends1:

Nhím Hoàng Kim
05-10-2007, 03:22 PM
Chúng ta nên đề cao cảnh giác về những phẩm chất bên trong


Trong buổi thiền của tối ngày thứ ba , các đồng tu đảm trách phần nhiếp ảnh vẫn còn chụp hình Sư Phụ . Sư Phụ nhân cơ hội này dạy chúng ta chớ nên khoe khoang với lý do làm việc . Nếu ngã mạn của chúng ta quá lớn trong lúc làm việc , chúng ta sẽ gây bất an cho những người khác . Không ai có thể chịu được ánh đèn của máy chụp hình nháy trước mặt họ trong lúc họ đang hành thiền . Chúng ta phải luôn luôn tế nhị , có ý và thông cảm với những người khác .

Sư Phụ nói : "Muốn tinh tấn thì khó , muốn học những điều xấu thì dễ . Tự nghiêm khắc với chính mình rất khó , nhưng nghiêm khắc với những người khác thì thật dễ dàng . Khi quý vị về nhà , hãy hòa nhã với các người trong gia đình . Đừng đối xử tệ với họ . Quý vị có thể nghĩ rằng quý vị đang giúp đỡ họ , thương yêu họ , nhưng thật ra quý vị đang làm khổ họ . Quý vị luôn luôn ép những người khác phải nhận những điều mà họ không thích , và quý vị sẽ không cho họ những gì mà họ trông mong . Quý vị không làm đúng việc vào đúng thời . Quý vị không chú ý , cũng chẳng buồn nghĩ ngợi kỹ những gì . Quý vị không có ý tinh tấn . Quý vị không nghĩ tới và thông cảm với người khác . Vậy tu hành để làm gì ? Vì vậy mà thế giới này không có hòa bình".

"Tôi không ân hận là đã nhận quý vị làm đệ tử . Tôi không hối tiếc là đã tử tế với quý vị và nhận lãnh những đau đớn vì quý vị . Tôi chỉ tiếc là đã gần những người có những phẩm chất thấp kém . Hiểu không ? Phẩm giá của tôi bị hoen ố . Tư cách của tôi bị lụn bại . Tôi không tiếc đã dâng hiến máu thịt cho quý vị , nhưng tôi tiếc là đã phí phạm năng lực của mình vào những môi trường thấp kém , vô duyên và không xứng đáng . Hiểu không ?"

"Tôi không hối tiếc về những đau khổ của tôi , nhưng tôi hối tiếc khi nó bị dùng vào những đòi hỏi thật sự không cần thiết . Họ quá rẻ tiền và phẩm chất thấp kém làm tôi không thể chịu được . Cũng giống như một lưỡi dao giải phẫu đã được khử độc , sắp xếp sạch sẽ , lại đem dùng để thái rau . Hiểu không ? Tôi chỉ tiếc vì nó đã bị xử dụng không đúng chỗ và là một sự thiệt thòi lớn , hiểu không ?"

"Đôi khi , chúng ta thấy vị thầy la mắng người nào đó , dường như Bà ấy làm vậy là cho Bà ấy hay cho người đó , nhưng thực ra , không phải vậy . Vị thầy làm như vậy vì mọi người . Vị thầy đã giải thích thêm rằng : "Đôi khi , quý vị có thể nhìn thấy một người dường như đang giúp cả một tập đoàn , nhưng thực ra anh ta đang làm cản trở đoàn thể đó . Anh ta chẳng giúp được gì , chỉ trong một vài khía canh thôi , anh ta xử dụng khả năng của mình như một kẻ đi cứu giúp để ngăn trở những việc lớn hơn . Đôi khi , chính anh ta cũng không nhận thức được điều này bởi vì đó là phẩm chất phủ định của anh đã hòa nhập vào . Hiểu không ? Chướng ngại nó tiềm ẩn".

"Quý vị luống cuống khi tôi la rầy một người nào . Đôi khi , quý vị không biết tại sao , và trách cứ tôi . Quý vị không hiểu rằng anh này giống như một gián điệp vào đất địch và cố ý kết bạn với quân địch , hành động như một người cố vấn của họ hay hỗ trợ cá nhân . Thật ra , anh ta đang bí mật hủy diệt . Quý vị có hiểu không ? Bề ngoài trông anh ta có vẻ như giúp đỡ , nhưng bên trong thật ra đã phá hoại rất nhiều . Khi quý vị khám phá ra sự thật thì đã quá trể rồi . Đôi khi , phẩm chất ma quỷ của quý vị chưa được hoàn toàn rửa sạch . Quý vị đã từng phá hoại nhiều thứ từ nhiều kiếp . Điều kinh khủng nhất là quý vị có thể không ý thức được là mình đang phá hoại".

"Mặc dù chúng ta là những người tu hành tâm linh , nhưng đôi khi chúng ta nói nhiều quá , hay chúng ta còn ham muốn danh vọng và địa vị quá nhiều , ngã mạn của chúng ta vẫn còn lớn , rồi chúng ta cản trở việc làm của tập đoàn . Quý vị có hiểu không ? Quý vị phải thực sự khiêm cung trong lúc làm việc , phải cẩn thận và thật thành tâm , thì quý vị mới có thể giảm thiểu những sai lầm của mình . Hiểu không ? Nếu không , quý vị cũng giống như một ống nước đã hư hỏng . Có thể nước sẽ chảy ra , nhưng là nước bẩn , hay nhiều nước bị chảy ra ngoài".

:rose4:

Nhím Hoàng Kim
05-11-2007, 03:22 PM
Sự kiên nhẫn siêu vượt của một vị Minh Sư


Cùng ngày , Sư Phụ đã bài tỏ bất lực của Ngài trong việc không thể câu thông với chúng ta . Thí dụ chuyện bàn chải đánh răng của Ngài . Tại sao Sư Phụ phải đặc biệt dặn người thị giả của Ngài mua một cái bàn chảy đánh răng rẻ và đẹp ? Bởi vì nếu Ngài không dặn rõ , có thể một đống bàn chảy đánh răng nhưng không thích hợp sẽ được đưa cho Ngài . Sư Phụ cần một cái ấm lớn để đun nước , thì cái đầu tiên lại quá nhỏ , cái thứ hai lại là một cái ấm điện . Phải mất ba lần mới mua được một cái âm thích hợp .

Cũng giống như nếu chúng ta không được câu thông với bên trong , và chúng ta không muốn được câu thông với bên ngoài , không cần được giúp đỡ sự tốt đẹp , Sư Phụ luôn phải nhận những sự việc không ra gì và cũng đủ khiến cho tinh thần của Ngài hao mòn nhiều .

:53: :53: :53:

Nhím Hoàng Kim
05-13-2007, 08:39 AM
Bí quyết làm việc


Sư Phụ nói với chúng ta : "Nếu chúng ta tập trung sự chú ý vào bên trong , chúng ta không đi sai đường . Sư Phụ có thể dùng bất cứ người nào , trừ khi sau đó họ sẽ bị hư hỏng . Thí dụ , Sư Phụ tin một người nào thật nhiều và dùng họ nhiều trong một thời gian nào đó . Sau đó , Sư Phụ nói : "Quý vị không đến nỗi tệ !" Anh ta bèn hỏi Sư Phụ có hài lòng . Sư Phụ trả lời : "Không đến nỗi tệ . Không đến nỗi tệ lắm ! Sư Phụ rất hài lòng vì anh". Ngày hôm sau anh ta làm lung tung hết . Nếu không phải là ngày thứ hai , thì cũng là ngày kế tiếp .

"Thật ra có nhiều người rất có khả năng . Nhưng vấn đề là họ chỉ xử dụng được trong một thời gian mà thôi . Không phải lúc nào họ cũng hay . Tại sao ? Vì ngã mạn của họ cản trở họ . Ồ , họ thấy tôi hài lòng với họ , nên họ nghĩ là họ được lắm , thật sự không tệ , họ bắt đầu cho rằng chính họ làm việc và quên đi đức tính khiêm nhường , cần phải chú ý . Họ quên dò ra cái ngã chấp đang nẩy mầm . Vấn đề của họ bắt đầu từ giây phút đó , vì vậy mà tôi không thể dùng họ được nữa . Tôi phải để họ nghỉ ngơi một thời gian , lau chùi và sửa chữa trước khi được dùng trở lại . Phần đông là như thế . Đa số quý vị làm việc gì chỉ là để phô trương với người khác . Hiểu không ? Quý vị muốn người ta để ý tới mình , hay để họ ca tụng quý vị thật là vĩ đại biết bao ! Cho nên quý vị chướng ngại , và gia tăng áp lực lên những người khác".

"Nếu quý vị chuyên tâm làm việc , và làm việc chỉ vì công việc , chúng ta sẽ tiếp tục làm chung một đường hướng , dù có người ở chung quanh chúng ta hay không . Người ta sẽ cảm thấy thoải mái ở gần chúng ta , và chúng ta không đi lạc được . Hiểu không ? Vì chúng ta đang câu thông với chân ngã bên trong của mình , những ảnh hưởng bên ngoài không làm phân tâm chúng ta được . Chúng ta không cần biết tới những cảnh vật bên ngoài . Đây là bí quyết làm việc".

:clap3: :clap3: :clap3:

Nhím Hoàng Kim
05-15-2007, 10:15 PM
Những cạm bẫy trên con đường tu hành



Sư Phụ kể cho chúng ta nghe một câu chuyện về Đức Phật "một người thầy quý giá của hoàng gia" được xem như một người có thể lợi ích rất nhiều cho mọi người bằng cách tu hành tâm linh . Quốc vương thời xưa A-xà-thế (Asoka) của Ấn Độ lúc đầu được gọi là "vua đồ tể". Sau đó ông đã hiến dâng cho "giáo lý của Đức Phật", giữ ngũ giới , thọ pháp , ăn chay và hành thiền . Ông đã được thay hình đổi dạng từ một hung quân thành một ông vua khả kính . Quốc gia của ông hùng mạnh và hòa bình . Người ta đã chẳng bao lâu gọi ông là "A-xà-thế nhân hậu" và "Thích Ca A-xà-thế".

Sư Phụ nói : "Khi chúng ta đạt tới một đẳng cấp nào đó trong việc tu hành , chúng ta cứ nghĩ rằng mình là hay là khéo . Mọi việc trôi chảy , có thể nhìn thấy và được làm một cách mau lẹ , trí huệ của chúng ta khai mở , ... Tại đẳng cấp đó , chúng ta cảm thấy có thể tự cho phép mình làm rối ren một vài việc và đây là nguyên do chúng ta gặp trở ngại".

"Cho nên , dù là chúng ta tiến bộ và thể nghiệm được việc tu hành , chúng ta vẫn phải luôn luôn đề cao cảnh giác . Mạc dù bất cứ nơi đâu trên trái đât này cũng là đất Phật , nhưng chúng ta vẫn còn sống trong vòng mê hồn trận của ma vương . Dù là ngay lúc chúng ta đã đến sát biên giới , hay chúng ta đã vượt qua chỉ còn một phần ba mê lộ và gần thoát ra được , chúng ta vẫn còn ở trong đó . Cho nên chúng ta phải luôn nhìn xa . Chúng ta bị nhiều thứ phỉnh gạt và dưới nhiều khía cạnh , ngay cả với chính bản thân mình . Đây mới thật là phiền toái".

:AD: :AD: :AD:

Nhím Hoàng Kim
05-17-2007, 08:18 PM
Tự giải thoát mình khỏi ngục tù của mặc cảm tự ti


Sư Phụ hiểu rằng cuộc sống của chúng ta có thể nhàm chán . Mọi người đang tự mang một nhà tù có thể được hình thành bất cứ lúc nào để tự hành hạ mình . Sư Phụ nói Ngài vui hưởng với những ai cho phép Ngài tu hành trong sự thoải mái . Chúng ta không nên tự hạ thấp mình xuống .

Sư Phụ đã đặc biệt nhấn mạnh về điểm này "Kính trọng và bái lạy một vị minh sư là chính đáng". Không sai . Tuy nhiên , đừng có mặc cảm tự ti . Khiêm tốn khác với tự ti . Chúng ta khiêm cung bởi vì chúng ta biết rằn Ngài thật sự vĩ đại và chúng ta phải học hỏi từ Ngài . Chúng ta biết rằng Ngài vĩ đại và chúng ta cũng biết là một ngày nào đó , chúng ta sẽ vĩ đại như Ngài . Nếu chúng ta không thể đạt được cũng không sao , nhưng chúng ta đừng sợ Ngài . Chúng ta không cần phải giam mình , cô lập mình với người khác , và nghĩ rằng chúng ta không tốt . Quý vị mặc cảm cái gì về mình ? Quý vị dở chỉ vì quý vị nghĩ là mình dở . Hiểu không ?"

Sư Phụ đã khích lệ chúng ta :"Quý vị không thích con của mình , và đem phiền phức đến cho tôi , làm như tôi là người không thích quý vị . Thật ra , không có ai là người tôi không thích . Hiểu không ? (Mọi người vỗ tay). Quý vị phải có sự tự tin ! Hãy buông bỏ những lỗi lầm trong quá khứ và những dự tưởng . Hãy tự giải thoát mình ra khỏi ngục tù của mặc cảm tự ti".

:tongue8:

Nhím Hoàng Kim
05-18-2007, 03:49 PM
Hội thắp đèn cầy trong ngày lễ Giáng Sinh


Sư Phụ từ bi đã chung vui đêm Giáng Sinh với chúng ta . Suốt ngày , mọi người hớn hở trang hoàng hội trường , mang nhiều màu sắc cả trong lân ngoài . Hai bên chỗ Sư Phụ ngồi là hai cây Giáng Sinh được trang hoàng với đủ loại chuông bạc chuông vàng , cùng những thiệp chúc của các đồng tu .

Giữa hội trường là một bếp lửa . Một bên là khoai lang và mía , các gói kẹo , bánh , thức ăn gia trì và những gói quà đẹp mắt , thể hiện tình thương của Thượng Đế và làm tăng thêm không khí vui mừng của ngày Giáng Sinh .

Đêm Giánh Sinh , mỗi người cầm một ngọn đèn cầy trên tay . Lửa được châm từ người này sang người khác , người này thắp sáng đèn cho người khác . Ánh lửa cho sự tìm kiếm Chân Lý đã được thắp lên . Bỗng nhiên , cả một vùng tràn đầy ánh nến , như một ánh quang huyền diệu . Sư Phụ trong bộ y phục cổ truyền Âu Lạc , theo tiếng pháo bông , đã bước vào . Các đồng tu đưa ngọn nến vẫy chào và đồng ca bản "Halleluja", tán thán Sư Phụ .

Buổi dạ hội được khai mạc với một vũ điệu Ả Rập do các đồng tu Cao Hùng thực hiện . Màn vũ thật tuyệt vời , và đã đạt được sự tán thưởng nồng nhiệt . Vở kịch ngắn "Thần thoại bạch xà" do các đồng tu Đài Bắc trình viễn thật vui nhộn . Nàng Bạch Xà thật dịu dàng và cao nhã . Nàng hầu Thanh xà thật sắc xảo và tinh khôn . Họ còn được Hứa Tiên và Pháp Hải (nhân vật trong truyện Bạch Xà) phò giúp .

Các đồng tu tại Nghi Lan đã trình bài "Câu chuyện những người Đầu Bếp", cùng quy tụ tất cả những món ăn hoàng gia của nhiều vị vua chúa trong quá khứ và giới thiệu , trình bài các tài năng cá nhân của họ . Các đồng tu ngoại quốc cũng phô diễn tài nghệ của họ . Các đồng tu Tân Gia Ba đồng ca , các đồng tu Âu Lạc trình bài vũ điệu "Múa Nón", thật đẹp và súc tích . Trong y phục Âu Lạc cổ truyền , tay cầm nón lá , sự khát khao về tu hành đã được diễn tả và biểu tượng bằng cách chèo thuyền trên dòng sông . Sư Phụ rất thích vũ điệu của họ , và khen ngợi các vũ công không những đẹp bên trong mà còn đẹp cả bên ngoài nữa .

Trình diễn của các đồng tu Đại Hàn được mang tên là "Mọi sáng tạo đều đồng nhất thể" để nói lên rằng không có sự phân biệt giữa các quốc gia hay cá nhân , tất cả đều là anh chị em . Họ mặc y phục của nhiều quốc gia , và nói nhiều ngôn ngữ . Các người Tây Ban Nha được xem là sống động và lãng mạn , trong khi các đồng tu Nhật Bản thâm trầm và sâu sắc . Cả hai đều đáng khích lệ , và gặt hái được sự tán thưởng nồng nhiệt từ khán giả .

Sau phần văn nghệ , Sư Phụ đích thân tặng thức ăn gia trì cho họ . Một trong các đồng tu vũ công đã lộ vẽ vui sướng và hớn hở đến nỗi không ngăn được tiếng reo vui , và tung mình trở về nhóm của chính mình kể lại cho mọi người . Thấy vậy , Sư Phụ đã nói các đồng tu Đại Hàn rất hồn nhiên trong sự bộc lộ tâm tình của mình , và rất cởi mở . Một vị xuất gia Đại Hàn đã ca bản đạo ca Phật giáo . Trước khi trình bày , ông đã quỳ xuống đất và vái Sư Phụ . Sư Phụ nói các người xuất gia Đại Hàn rất khiêm cung !

Người thầy tại tiểu học cũ của Sư Phụ , bây giờ là một đồng tu , cũng đến dự lễ Giáng Sinh . Ông nhớ lại rằng Sư Phụ rất giỏi về mọi phương diện khi còn đi học , và cung cách của Ngài thật hanh cao . Ông không sao quên được Sư Phụ sau khi dạy dỗ Ngài . Ông đã ca một bản để cúng dường lên Sư Phụ . Sư Phụ rất mắc cỡ , Ngài không ngừng ngỏ lời cám ơn thầy . Bản nhạc vừa chấm dứt , Sư Phụ đứng dậy trân trọng tặng ông một vài món quà để tri ân công lao dạy dỗ Ngài trước kia . Người ta có thể thấy được sự khiêm cung và hành động tri ân của Sư Phụ trong dịp này . Mọi người đã vỗ tay tán thưởng một cách nồng nhiệt và say mê câu chuyện về nhân duyên khó tin này .

Giữa buổi văn nghệ , một đồng tu trẻ tuổi trình diễn một "vũ điệu Giáng Sinh". Cung cách khôn khéo , dễ thương , hồn nhiên và sống động đã lôi cuốn sự yêu thương của Sư Phụ . Chương trình kế tiếp là màn "Bành Cổ Khai Thiên" cũng được các đồng tu thiếu niên biểu diễn một cách điêu luyện . Vào phần cuối của chương trình , hàng ngàn ngọn nến nhỏ lại được thắp lên , tạo một khung cảnh đầm ấm . Chúng ta đồng ca để tán dương Thượng Đế và bài tỏ sự tri ân của mình về Ngài đã cho chúng ta một vị Vô Thượng Sư , thật vĩ đại , một người duy nhất trong vũ trụ . Vài đồng tu đã xúc động đến nỗi phải bật khóc khi họ đang hát và nhìn về phía Sư Phụ .

Nhận thấy chúng ta chưa nỡ rời , Sư Phụ đã hòa tấu đàn mandoline và hát cho chúng ta nghe . Mọi người ngây ngất bởi lời ca của Sư Phụ . Sau khi chúng ta đã tràn đầy pháp hỷ , Sư Phụ ngồi trên kiệu đi vòng quanh để thỏa mãn từng linh hồn . Cuối cùng , là cuộc rút số lấy hên . Trong niềm hân hoan đó , chúng ta đã không quên món quà quý báu nhất của Thương Đế ban cho - vị Sư Phụ của chúng ta - quả thật chúng ta là những người may mắn nhất .

:lol8:

Nhím Hoàng Kim
05-19-2007, 03:50 PM
Thiền thất bất tận


Buổi sáng ngày lễ Giáng Sinh , theo chỉ thị của Sư Phụ , các đồng tu hữu trách đã thông báo rằng chúng ta có thể hạ lều , thu dọn hành lý , và sửa soạn ra về , mang đầy thành quả tâm linh gặt hái được .

Vào khoảng trưa , Sư Phụ nói với vài đồng tu hữu trách là họ phải coi chừng , cảnh báo họ đừng trở nên kiêu hãnh vì họ đã vô tình hủy bỏ một vài chương trình của các đồng tu ngoại quốc vào tối hôm qua . Sư Phụ nói : "Sư Phụ biết có vài người rất kiêu ngạo về họ . Họ tu pháp Quán Âm , nhưng họ vẫn còn ngạo mạn . Họ cứ nghĩ rằng họ thông minh , khôn khéo , sắc xảo và có khả năng tổ chức , ... nhất là một vài đồng tu liên lạc viên . Quý vị hãy coi chừng vì quý vị đang tự hủy chính mình . Quý vị quá chú tâm vào những phẩm chất vô duyên , vẻ thông minh bề ngoài và những thành quả bên ngoài . Trong đường hướng đó là đời quý vị tàn . Làm sao quý vị có thể đạt đến chân ngã nội tại của chính mình được mãn túc . Tự tin khác hẳn với vô minh . Tự xem mình là quan trọng khác với tự tin . Đừng để những thói quen này phỉnh gạt . Hiểu không ?

Trước khi chúng ta về , Sư Phụ còn nhắc nhở chúng ta một lần nữa rằng sự bế quan không phải chỉ gói ghém trong bảy ngày này .Sư Phụ nói : "Khi quý vị về nhà , quý vị nên tiếp tục chăm sóc với những bổn phận của mình , và tiếp tục đem sự bế quan này cho suốt cả năm . Trong lần bế quan này , chúng ta chỉ họp nhau lại để tu hành trong chốc lát . Hiểu không ? Sau khi về nhà , quý vị phải tiếp tục . Không cần biết khi quý vị đi , nghỉ hay ngủ , luôn phải hành .... (Mọi người đáp : Thiền). Thôi tạm biệt !" [Mọi người cười và vỗ tay].

=D> =D> =D>

Nhím Hoàng Kim
05-25-2007, 05:52 PM
Làm thế nào để tu hành được tiến bộ

Ngày 19 tháng 12 , năm 1992 (Nguyên văn tiếng Trung Hoa)



Quý vị có khoẻ không ? [Đồng tu : Dạ khoẻ]. [Vỗ tay]. Bây giờ tôi cảm thấy khoẻ hơn . Tôi cố gắng gặp quý vị từ 2 giờ chiều mà mãi tới bây giờ mới ra được . Quý vị có mệt không ? [Đồng tu : Dạ không]. Có thật không ? [Đồng tu : Dạ thật]. Vậy tại sao tôi cảm thấy mệt quá vậy ? [Đồng tu cười]. Lạ thiệt . Tôi có dùng một chút sâm nên bây giờ cảm thấy khoẻ hơn . có ai không nhìn thấy tôi không ? Hai cái cây đó ở đây không hợp chút nào .[Đồng tu và mọi người vỗ tay]. Dời qua một bên để nó khỏi chắn tầm mắt của mọi người . Ngày mai hãy dời , không phải bây giờ . Nếu không thì sẽ bị bụi lắm .

Tôi biết quý vị rất mệt . Có ai mệt không ? Có không ? [Đồng tu : Dạ không]. Không hả ? Tôi không thể tin được . [Đồng tu cười]. Quý vị mang nhiều đồ đạt quá [đồng tu cười]và quá nhiều nghiệp chướng [Đồng tu cười]. Quý vị không mệt hả ? [Tất cả đều trả lời : Dạ không !] Anh này nói khi thấy tôi , anh ấy cảm thấy hết mệt . Tôi nói vì vậy mà tôi mệt . [Sư Phụ và đồng tu cười]. Chắc là vậy đó . tôi nói quý vị mang quá nhiều hành lý , trèo non vượt biển để kiếm "món ăn" khai ngộ . [Đồng tu cười]. Quý vị mệt chưa ? Nghỉ đủ không ? Chắc hôm qua tôi đi bộ hơi nhiều , vì lều của tôi ở tuốt đằng kia . Tôi cứ đi hoài mà vẫn chưa tới . Lúc tới được lều thì hai bàn chân tôi đã được đấm bóp kỹ quá nên tôi ... [Sư Phụ làm bộ ngáp] ... nhập định luôn cho tới sáng .

Thông dịch nghe được không ? Ráng chịu đi . Chuyện gì cũng có thể xảy ra ở đây . Tôi nói nếu thông dịch không hay , hãy ráng nhẫn nại vì chuyện gì cũng có thể xảy ra . [Sư Phụ cùng đồng tu cười]. Nhưng ở đây cũng có vài thứ an ủi , vì thời tiết tốt và nước thì rất đẹp . Mọi người cũng rất đẹp [Đồng tu cười] và tôi cũng không đến nỗi xấu xí [mọi người vỗ tay].[Sư Phụ mỉm cười]. tôi cũng ráng trang điểm một chút . Nếu không sợ quý vị xỉu khi thấy tôi như cái xác chết bước ra nói chuyện . Hoặc quý vị tưởng là hóa thân của tôi !

Thiền thất ở chỗ khác có thể tiện nghi hơn . Nhưng thời tiết có thể không được đẹp . Thành ra thôi , quý vị ráng thưởng thức ở đây . Thiền được thì thiền . Muốn ngủ thì ngủ . Thức được thì thức . Nếu mơ mơ màng màng thì mơ mơ màng màng . [Sư Phụ cùng đồng tu cười]. Thiệt ra mình chẳng làm gì hơn được . Làm gì bây giờ ? Phải vậy không ? Con đường đi xuống bậc tam cấp ấy dài và sâu quá , mấy cục đá lớn quá , nước sông thì lạnh quá . Mà quý vị tắm chưa ? Chưa ? [Sư Phụ cười]. Tại sao vậy ? [Có người trả lời : Tại ở đây sạch quá !] Ở đây sạch quá mà quý vị thì không . [Sư Phụ cùng đồng tu cười]. Tôi chưa bao giờ nói ở đây dơ . Thành ra quý vị không tắm chỉ vì quý vị ở một nơi sạch sẽ sao ? [Sư Phụ cười]. Tôi chưa bao giờ nghe tới lý thuyết này .

Tôi không biết bắt đầu thế nào bây giờ . Thôi quý vị ráng xử dụng tùy theo trường hợp . Trong trường hợp như thế này có vẻ không giống như một kỳ Thiền Thất nghiêm ngặt lắm đâu . Thành ra quý vị rán ngủ , thiền , nghỉ ngơi hay ăn uống . Nếu quý vị có thể tập trung tư tưởng thì cứ tập trung . Cứ làm hết sức . Không cần phải gò bó quá như trong bốn bức tường . Thiền thất không phải là quý vị phải bưng tai bịt mắt . Kệ nó mà . Đoàn thể của mình đã có tiếng khác thường từ lâu , thành ra mọi người không còn ngạc nhiên lắm khi thấy đoàn thể mình nằm ngủ "la liệt". [Mọi người vỗ tay . Sư Phụ cùng đồng tu cười]. Phải vậy không ? [Đồng tu đồng thanh trả lời : Dạ phải]. Tôi không thấy đoàn thể nào tệ hơn "cái bang" của mình . Tối hôm qua tôi nói tôi không biết có đoàn thể nào hỗn tạp hơn đoàn thể mình . tôi muốn điên luôn từ tối hôm qua . Đầu tiên , lều của tôi ở tuốt đằng kia , thấy không ? Cách chỗ này gần một cây số , họ nói tôi cần chỗ kín đáo .[Sư Phụ cùng đồng tu cười]. Thành ra họ đặt lều tôi thật là xa . Chúang ta tới đây là để thiền thất chứ đâu phải để tôi thiền một mình .

Ừ , hôm qua tôi đi xuống con đường dốc cũng như quý vị , nên tôi hết sức rồi . Tôi đã bế quan từ hai ba tháng trước để giữ lực lượng , nhưng hôm qua đã dùng hết rồi .[Đồng tu cười]. Quý vị biết có những thùng chứa nước rất lớn có thể dùng rất lâu . Trong khi có những thùng nhỏ quá chưa kịp dùng thì nước đã cạn rồi . Tình trạng của tôi cũng rơi vào trường hợp này . Nhưng mà kệ , dùng được chừng nào hay chừng nấy . Có những cái đèn pin chỉ sáng được chừng nửa giờ đồng hồ thì quý vị lại phải tiếp điện cho nó . Tôi cũng như vậy . Không phải như bóng đèn , muốn bật lân lúc nào thì bật .

Tối hôm qua khi đi bộ xuống đây , tôi cảm thấy buồn , không phải cho mình mà là cho quý vị . Tôi nói với người đi bên cạnh rằng tôi cảm thấy hối hận đã tổ chức một Thiền Thất nầy . Anh ấy hỏi tôi tại sao . Tôi nói : "Tôi không chịu nổi khi thấy mọi người mang hành lý của họ trên vai , trên lưng , khom lưng xuống , nghiêng ngả , bò lê , và trượt té nữa". [Đồng tu cười]. Có vài người cũng nhỏ con như tôi vậy mà hành lý của họ thì to và lớn . [Sư Phụ cùng đồng tu cười]. Họ ráng kéo , lôi , đá , lăn rồi đẩy . [Sư Phụ cười]. Họ dùng đủ tám mươi bốn ngàn pháp môn .[Đồng tu cười và vỗ tay]. Nhưng hành lý cũng là một thứ ma chướng nên nó không chịu đi . [Đồng tu cười].


:grin8: :grin7: :evil_laugh3:

Nhím Hoàng Kim
05-27-2007, 09:13 AM
Có một ông già chắc đã quá tuổi để thọ Tâm Ấn , tôi không biết tại sao ông ấy lọt qua được để thọ Tâm Ấn , chắc là đi ngã hậu . Tôi thấy ông ấy ngồi bên lề đường cạnh bậc tam cấp với ba bao hành lý kê dưới mông làm ghế ngồi . Mặc dù ánh sáng lờ mờ , tôi có thể thấy dáng điệu già nua và hàm răng không còn cái nào của ông [Đồng tu cười]. Tôi bắt đầu lo cho ông ấy . Ông ấy có thể còn một hai cái răng , nhưng chắc cũng rụng nốt sau khi ông ráng kéo hết hành lý xuống núi [Mọi người cười như pháo nổ]. (Vì sự thông dịch nhanh chậm , những tiếng cười cứ vang lên từng đợt như sóng vỗ . Bắt đầu là người Hồng Kông , rồi tới Âu Lạc , Đại Hàn , người Mỹ và người Anh).

Thật là tuyệt diệu . Trái tim tồi mềm xuống khi tôi quan sát các cảnh giới từ trên cao xuống tới tận đây [Đồng tu cười]. Lần Thiền Thất trước tôi không thấy gì vì tôi đi thẳng tới lều ngay sau khi tôi xuống từ trên kia . Lần trước không có lễ khai mạc nên tôi không tới bằng cửa trước mà bằng ngõ sau , đi từ trên xuống . Lần này tôi đi từ dưới lên nên tôi nhìn thấy rất nhiều "thắng cảnh" dọc đường . Bây giờ tôi mới thấy thật cực khổ khi tham dự những buổi Thiền Thất . Tôi nói thôi đừng tổ chức nữa trong tương lai [Mọi người đồng thanh : Chúng con vẫn muốn !] Quý vị muốn thật không ? [Mọi người : Dạ thật]. Thành ra quý vị vẫn muốn lôi , muốn kéo , muốn đá , muốn đẫy , và muốn bò . Thật giống như là treo non vượt biển vậy .

Có mấy người Âu Lạc thiệt là dễ thương . Ngoài hành lý gồm đủ quần áo cho bốn mùa : Xuân , Hạ , Thu , Đông , có cô còn mang cả mấy đôi giày cao gót nữa [đồng tu cười], để phòng khi tôi muốn nhảy đầm [Vỗ tay]. Họ chuẩn bị đủ thứ hết nên họ có rất nhiều hành lý .

Dọc đường , tôi thấy nhiều đồng tu ngoại quốc rất to lớn và khoẻ mạnh . Tôi gặp một anh với gương mặt như vầy [Sư Phụ giả bộ điệu một ngươi mệt đừ với cái lưỡi thè ra]. Anh ta thấy tôi mà nhận không ra . Sau cùng anh ta mới nhận ra sau khi tôi đã hỏi anh nhiều lần [Đồng tu cười]. Thôi kệ , chắc anh ta bị cận thị nặng . Nhưng tôi không thấy anh ta đeo kiếng . Tôi hỏi tại sao anh ta phải trở lại nữa . Anh ta nói còn phải khiêng nhiều hành lý nữa . À , thì ra là có mấy sư tỷ đẹp đẹp đang ngồi chờ sự giúp đỡ của những anh hùng khoẻ mạnh . Tôi hỏi : "Sao anh mang nhiều hành lý quá vậy ?" Anh ta nói đây là đợt thứ ba rồi . Tôi hỏi : "Anh là đàn ông sao có nhiều hành lý vậy ?" Anh trả lời : "Dạ , không phải . Hành lý của con đã mang xong từ lượt đầu rồi". Thành ra bây giờ anh ta đang làm "anh hùng" [Đồng tu cười]. Dù vậy , tôi nghĩ người cũng không quen trèo tam cấp loại này , hiểu không ? Thành ra trông anh ta thiệt là ..., tôi cảm thấy thật là mệt mỏi cho quý vị quá . Sao quý vị có thể dự Thiền Thất được kiểu này ?

Tôi nói với Tô sư huynh chắc không cần phải thiền làm chi , để cho họ ngủ [Đồng tu cười]. Tôi sợ là ngày hôm sau mọi người sẽ chịu hết nổi , sau khi trèo lên trèo xuống . Tô sư huynh nói là không sao , ngày hôm sau khi ngủ dậy và thấy tôi , họ sẽ khoẻ trở lại . Thật là khó tin được . Sao vậy ? Leo lên một mình không có hành lý mà tôi đã chịu không nổi [Vỗ tay]. Sao quý vị vỗ tay ? Sao vậy ? A ! Thì ra vậy . Tôi hỏi mấy người Âu Lạc tại sao họ vỗ tay . Họ nói là hết thấy mệt sau khi nhìn thấy tôi . Thảo nào tôi không làm gì mà cũng mệt mỏi .

Tôi đã bế quan , nghỉ ngơi , và dưỡng sức vài tháng . Thật ra cũng không phải dưỡng sức vì tôi còn có việc làm mỗi ngày . Chỉ là thứ công việc khác , nên nhìn thấy dường như ít hơn . Bên cạnh nhiều người , thì trông thấy hình như có nhiều việc hơn . Thật ra cũng giống nhau vì không gian đâu có ảnh hưởng mình . Phải vậy không ? Chỉ có tầm mắt của chúng ta bị ngăn lại mà thôi . Thí dụ như mắt của chúng ta có thể thấy mọi vật trong khoảng vài trăm mét . Thành ra chúng ta cảm thấy mình bị cách xa bởi không gian , hiểu không ? Nếu mình có thể nhìn thấy suốt tới nước Mỹ , chúng ta sẽ không cảm thấy xa cách . Sau khi thọ Tâm Ấn với tôi rồi , chúng ta không còn ngăn cách , hiểu không ? Thành ra quý vị có ở đây hay không đi nữa , lúc nào tôi cũng bị phiền phức [Mọi người cười và vỗ tay].


:dance: :dance: :dance:

Nhím Hoàng Kim
06-04-2007, 08:42 PM
Thật là như vậy ! Điện thoại thường thôi mà còn có thể liên lạc được toàn thế giới , nói chi tới sự câu thông bằng tâm linh của chúng ta với nhau . Tại sao tôi ở xa mà vẫn bị phiền phức , mặc dù không thấy mặt quý vị ? Tôi bị làm phiền một cách khác . Thí dụ khi ở bên cạnh tôi , quý vị làm phiền tôi với những chuyện không đâu . Khi quý vị ở xa , quý vị làm phiền tôi với những chuyện quan trọng hơn [đồng tu cười], bởi vì tôi không thích nhận những thông điệp vô nghĩa . Thí dụ như quý vị ở đây với tôi , quý vị hỏi : "Sư Phụ ơi , con bị cúm , con phải làm sao ? Con bị sổ mũi , bị mụn , con phải làm sao ?" Những chuyện không đâu , hiểu không ? Khi quý vị ở xa tôi , quý vị không kể với tôi những chuyện như vậy , thành ra bớt đi những chuyện nhỏ . Nếu không , tôi sẽ vẫn bị phiền phức , hiểu không ? Có những điều khác mà quý vị nói hay đòi hỏi vẫn làm phiền tôi như thường , phải không ? Nếu điện thoại do con người chế ra đã có thể liên lạc được toàn thế giới ; nếu máy điện tín có thể gởi những lá thư đầy tình cảm tới bất cứ nơi nào một cách nhanh chóng ... thì nói chi tới trí huệ của chúng ta , với sự thần giao cách cảm của trí huệ vĩ đại của chúng ta , phải không ? Đâu thể nào bị ngăn cách bởi không gian ? Không thể nào như vậy .

Tôi không hiểu tại sao quý vị cứ muốn gặp mặt tôi nên thỉnh thoảng tôi cũng để quý vị nhìn tôi một chút nhưng quý vị càng thấy tôi nhiều , tôi càng sợ [Đồng tu cười]. Vì quý vị lại càng muốn nhìn thấy tôi nhiều hơn . Nếu tôi không gặp mấy "người yêu" ngoại quốc này thì cũng tốt . Vì khi tôi gặp họ , họ cứ hay nói với tôi : "Sư Phụ ơi , má tôi , cha tôi , anh , chị , con , cháu tôi ... không thể tới đây được" [Đồng tu cười]. Vì hoàn cảnh của họ , kinh tế của họ , hay là họ mắc kẹt công việc , nên họ yêu cầu tôi đến bên đó . Người nào cũng mang cả đống người trên vai và sẵn sàng giải thích cho tôi bất cứ lúc nào . Nếu quý vị không tìm tới tôi , tôi sẽ không biết những chuyện này , hay ít nhất là giả vờ không biết , và trái tim tôi sẽ không bị đè nặng như vậy . Thỉnh thoảng , qặp quý vị nhiều hơn , tôi càng cảm thấy có bổn phận với quý vị nhiều hơn , phải không ?

Giống như sau khi lập gia đình , mình phải lo săn sóc người phối ngẫu của mình . Nếu họ không ở bên cạnh thì chúng ta tự do , phải không ? Nếu họ ở gần , chúng ta phải lo săn sóc cho họ . Tốt hơn là họ để mặc chúng ta một mình . Họ càng thương mình , mình càng bị làm phiền , phải không ? Quý vị có nghĩ như vậy không ? [Đồng tu : Dạ có].

Quý vị có thích không khí ở đây không ? [Đồng tu : Dạ thích]. Không tệ lắm hả ? [Đồng tu : Dạ không tệ lắm]. Trung tâm này cũng không đến nỗi nào . Bờ tường rất cao [đồng tu vỗ tay] và trần nhà rất rộng rãi và khoảng khoát . Sẽ không có chuyện gì phiền hà vì những đồng tu có trách nhiệm đã làm việc rất chăm chỉ để quý vị có thể ngồi đây hôm nay . Thật ra họ cũng không phải lo nhiều lắm nhưng họ lo cho quý vị , mong cho quý vị được tiện nghi hơn . Họ đã trả tiền cho những người phụ trách công viên để quý vị có thể vào . Một khoảng lệ phí cho mỗi đầu người , thật là một khoảng lớn "mua sỉ" nhưng cũng rất nhiều ngày mới được giấy phép và những đồng tu phụ trách công việc muốn ngất xỉu khi phải chuẩn bị thức ăn cho hàng ngàn người .

Trong những ngày này họ bắt đầu hiểu những công việc mà tôi đẫ thường làm ở Miaoli . Thông thường họ chỉ mang gối lại thiền , ăn , nghỉ và ngủ hết ba hay bảy ngày . họ không biết ai đã lo những công việc thông thường , nhỏ nhặt . Lần này họ làm việc rất cực nhọc và gần như kiệt sức . Họ khan cả tiếng và gần như mệt nhoài với nhau . Hôm qua khó khăn lắm tôi mới nghe được giọng nói của họ . Họ kể họ xây nhà vệ sinh như thế nào . Họ để chốt cửa quá cao thay vì thấp xuống một chút . Tôi nói được rồi , làm mấy cái thang nữa là được [Sư Phụ cười]. Như vậy có thêm việc nữa để làm . Thật ra họ đã quá nhiều việc rồi . Quý vị biết vậy không ? Còn có nhiều việc phải làm nữa . Thử tưởng tượng khi mà họ (những người miền Bắc) phải hòa đồng với cái tinh thần chậm chạp , lười biếng , thiếu tập trung của miền Nam , quý vị có thể tưởng tượng là khó khăn như thế nào .


:cheer2:

Nhím Hoàng Kim
06-09-2007, 03:31 PM
Mà thôi , quý vị hôm nay có ăn đủ không ? Có đủ củi đốt không ? [Mọi người : Dạ , có đủ]. Thật không ? [Đồng tu : Dạ , thật]. Ai không có đủ đưa tay lên coi . Không đủ ? Đủ hay không đủ ? Có hay không ? Nếu quý vị không ăn gì trong bảy ngày , quý vị chỉ trở thành đẹp hơn thôi . Không phải à ? [Đồng tu cười và vỗ tay]. Có nhiều quốc gia khác , người ta phải trả rất nhiều tiền để ăn kiêng cho ốm bớt đi , phải không ? Ở ngoại quốc , quý vị phải trả nhiều tiền để ốm bớt đi bằng cách ăn kiêng , phải không ? Thí dụ nếu như quý vị không đủ thức ăn và quý vị nhịn ăn trong bảy ngày , khi quý vị vè nhà , chồng quý vị có thể hỏi : "Trời ơi ! Ai đây ? Ai mà đẹp và đi đứng lanh lẹ quá vậy ?"

Tôi rất vui mừng trong mấy ngày qua , thấy quý vị đến đây để hưởng những giây phút tuyệt vời . Quý vị thiền được bao lâu cũng không thành vấn đề , chỉ ráng tận hưởng những ngày ở đây , hiểu không ? Cố giữ sự thoải mái càng nhiều càng tốt . Không có nghĩa là quý vị diện tới diện lui suốt ngày , rồi nghe nhạc để hát theo , hay là dòm ngó chung quanh , hay là tìm anh nào đẹp trai hoặc cô nào xinh xắn . Dẹp điều này qua một bên , hiểu không ? Đó chỉ là lừa phỉnh quý vị thôi , không có gì là vĩ đại hết . Sau khi hai người sống với nhau vài ngày , cái đẹp sẽ biến mất [Đồng tu cười]. Phải vậy không ? Thật phải không ? Thật , rất là thật . Ngay cả anh nào đẹp trai nhất cũng không là gì . Chán ngắt . Họ cũng có phần chán của họ . Quý vị biết mà [Có người nói : Chỉ có Sư Phụ là đẹp thôi]. Chỉ có "Sư Phụ" là đẹp ? Ừ đúng rồi , "Sư Phụ" bên trong . "Sư Phụ" bên ngoài này luôn luôn phải cực khổ . Thành ra cái mặt ngó như vầy nè . Cái đẹp bên trong thì không bao giờ thay đổi . Không bao giờ thay đổi .

Hãy giữ thoải mái . Đó nghĩa là gì ? Nghĩa là không có sự mong đợi nào , hiểu không ? Quý vị đừng trông mong đến đây để thành Phật trong vòng bảy ngài . Quý vị đừng hy vọng ăn uống được nhiều thứ trong bảy ngày này . Ăn uống cho bổ dưỡng . Đừng trong mong mọi việc sẽ hoàn mỹ như quý vị đòi hỏi , hiểu không ?

Dĩ nhiên khi tham gia Thiền Thất , thỉnh thoảng quý vị sẽ thiếu thứ này , thứ nọ và mọi việc không được tiện nghi như ở nhà . Tuy nhiên trường họp của tôi cũng không có gì tốt hơn quý vị . Tại vì tôi không muốn có nhiều người phục vụ tôi . Tôi chỉ cần một hay hai người . Thành ra nếu hai người này không thể săn sóc tôi chu đáo , những người khác không ở bên cạnh tôi cũng không biết gì . Thật ra tôi có rất nhiều thứ , vì họ chuẩn bị cho tôi rất nhiều và đầy đủ . Nói cho quý vị nghe , thí dụ những thứ cần thiết thì không có ở đây , trong khi lại có rất nhiều thứ không cần [Đồng tu cười]. Đôi khi có những thứ cần thiết ở đây , nhưng lại quá nhiều .

Thí dụ như kem đánh răng , tôi có năm hay sáu loại . Không những năm hay sáu loại , mà mỗi loại tôi còn có những thứ khác nhau , hiểu không ? Tại vì có người đã chuẩn bị những thứ này trong giỏ đã nhiều năm và mang đi theo mỗi lần tôi tới . Người khác cũng mua một cái giỏ khác và cũng để những thứ như vậy , sợ tôi không có để dùng . Thành ra tôi có rất nhiều bàn chải và kem đánh răng nhưng chẳng có gì để ăn [Đồng tu cười]. Hoặc là tôi có rất nhiều gối nhưng lại không có mền . Tôi chỉ đơn cử sơ sơ thôi , không nhớ hết được . Tôi có nhiều loại nồi chảo lớn nhỏ , nhưng không có để nấu , chỉ có vài gói mì ăn liền . Tôi có đủ xoong chảo để nấu đủ thứ nào là bánh kẹp , bánh bột chiên Anh , canh và cơm nhưng tôi không có những thứ dự trữ để nấu . Luôn luôn có thứ thì nhiều quá , có thứ lại không đủ . Như vậy đó .


:rose3: :rose3: :rose3: :rose3: :rose3:

Nhím Hoàng Kim
06-14-2007, 03:54 PM
Thí dụ như tôi phải uống nhiều loại thuốc , nhưng họ chỉ mang một loại hoặc là những thứ không cần thiết khiến tôi phải bận tâm tìm kiếm , hiểu không ? Sáng nay tôi vẫn chưa sắp xếp xong đồ đạc của tôi . Tôi không biết họ bỏ vô giỏ tôi những thứ gì . Vì có quá nhiều thứ , tôi phải sắp xếp rồi để qua một bên . một lúc sau , tôi lại kiếm không ra thứ mà tôi cần .

Tôi hiểu là rất bất tiện khi chúng ta phải rời nhà hay chỗ thường cư trú . Thật cực khổ khi quý vị phải mang theo những hành lý của quý vị . Quý vị cứ nói thẳng cho tôi nghe quý vị còn muốn Thiền Thất nữa không ? [Mọi người : Dạ muốn]. Quý vị có mệt đừ không ? [Mọi người : Dạ không]. Lạ thật ! Có đúng không ? Có lẽ tôi thân thể yếu đuối nên dễ mệt , nhưng quý vị thì không , đúng không ? Có lẽ tôi "suy bụng ta bụng người" và thực sự quý vị không mệt . Có không ? Quý vị sau này còn phải leo nên nữa thì sao ? Quý vị có thể kéo lôi hành lý của quý vị lúc đi xuống . Quý vị có thể đẩy , đá hoặc kéo nhưng mà đi ngược lên thì sẽ khó khăn hơn đó [Đồng tu cười].

[Có người trả lời : Để sau Thiền Thất hãy tính !] Sau Thiền Thất hãy tính ? Hay là quý vị bỏ hết hành lý lại đây cũng không sao . Quý vị cũng sẽ không thiếu thứ gì vì ở nhà quý vị còn nhiều . Đáng lý là như vậy . Dù quý vị có bỏ hết lại đây , tất cả sẽ bị mưa cuốn ra biển . Mấy chục năm sau , tất cả sẽ trở thành cát bụi , giống như trạng thái nguyên thủy của nó .

Thân thể của chúng ta cũng vậy . Thật ra , thân thể của chúng ta cũng giống như cái nhà , quý vị biết không ? Nó chỉ làm bằng đất bùn . Còn thân thể bên trong thì hòa đồng với tạo hóa và không bao giờ bị hủy diệt . Chỉ có cái vỏ bên ngoài sẽ bị hư hoại đi . Thành ra chúng ta phải tu tập để hiểu cái đạo lý này . Thí dụ như khi quý vị xây một căn nhà , quý vị sẽ phải xây bốn bức tường để bọc lấy khoảng trống ở giữa , phải không ? Sau một thời gian lâu , căn nhà bị mục nát hay bị phá sập nhưng cái khoảng không ở bên trong có bị hủy diệt không ? Không . Hiểu không ? Khoảng không ở bên trong hòa đồng và trở thành một với khoảng không ở chung quanh , phải không ?

Ồ , nó bay vào tai và mặt tôi [Có vài con thiêu thân làm phiền Sư Phụ]. Có quạt cho tôi không ? Không ! Quên mang hả ? Tôi có nhiều quạt rất đẹp mà ở đây lại không có cái nào . Tôi nghĩ bây giờ phải coi chừng . Bay đằng trước tôi thì được chứ đừng bay vào mặt của tôi là tự tử đó , biết không ? Thôi được , ngày mai mình có thể có buổi giảng sớm hơn , như vậy sẽ hay hơn .

Mới đầu tôi định gặp quý vị sáng nay , Tô sư huynh nói với tôi rằng quý vị sẽ thiền từ bốn đến bảy giờ sáng và sẽ đợi tôi khai mạc buổi Thiền Thất . Nhưng hôm qua tôi mệt quá nên ngủ thiếp đi . Khi ttoi tỉnh dậy là đã bảy giờ rồi . Tôi rất tiếc và xấu hổ để cho quý vị biết là tôi dậy trễ nhưng mà hôm nay tôi đã xỉu thiệt [Đồng tu cười]. Sáng nay tkhi tôi thức dậy thì đã trễ rồi nên tôi nghĩ quý vị đã rời địa điểm theo chương trình . Tôi gọi Tô sư huynh vì anh ta là liên lạc viên ở Bình Đông , để biết về chương trình của quý vị . Anh ta nói giờ thiền từ 4 đến 7 giờ sáng , rồi đến giờ tôi nói chuyện , chuyện này chuyện kia từ 7 đến 8 giờ . Từ 8 đến 10 giờ là giờ nghỉ ngơi hay nằm võng . Thành ra tôi nghĩ chắc mọi người đã đi nằm võng rồi . Một lúc sau tôi nghe anh ta nói lớn tiếng . Tôi hỏi anh ta tuyên bố gì đó . Anh ta nói rằng kêu mọi người đi lấy thực phẩm trong ngày vì ngồi dưới nắng thì nóng quá . Tôi hỏi tại sao mọi người vẫn còn ngồi dưới nắng . Bây giờ có phải là lúc nghỉ ngơi nằm võng không ? Anh ta nói : "Dạ , không , mọi người vẫn còn đợi". Lúc đầu khi tôi hỏi anh ta không nói vậy , hiểu không ? Đến 10 giờ , anh ta nói mọi người đi lấy thực phẩm , khiến tôi ở đó không biết phải làm gì . Tôi rất sốt ruột vì cảm thấy quý vị có lẽ đang đói nên tôi gọi điện thoại cho anh ta . Không phải , gọi bằng máy truyền tin . Tôi hỏi và anh ta trả lời : "Giờ nghỉ ngơi là từ 8 tới 10 giờ". Tôi không muốn tập họp mọi người trong giờ nghỉ nhưng tôi cảm thấy rất nóng ruột và như có gì nặng nề lắm , hiểu không ? Áp lực thật nặng nề . Tôi hỏi anh ta lần nữa và anh cũng trả lời như vậy . Tôi không biết làm sao hơn . Anh ta là tai mắt của tôi mà . Đáng lẽ phải là thiên nhĩ của tôi mới đúng nhưng thật sự đã không phải vậy nên quý vị phải ngồi dưới nắng cho đến 10 giờ sáng .

:flower:

Nhím Hoàng Kim
06-19-2007, 02:30 PM
Nếu tôi không giải thích chuyện đã xảy ra chắc quý vị sẽ nói là tôi thử thách [đồng tu cười], hoặc là cách rửa nghiệp chướng của mình [Đồng tu cười]. Và rồi mọi người sẽ hãnh diện nói : "Trời ơi ! Không thể tưởng tượng Sư Phụ khảo nghiệm mình ngay ngày đầu của Thiền Thất bằng cách bắt ngồi dưới nắng cho tới 10 giờ , mà mình vẫn vui vẻ và không phàn nàn chút nào" [Đồng tu cười]. Nếu tôi không giải thích , quý vị sẽ nghĩ kỳ Thiền Thất này tôi dùng phương cách mới để thử thách quý vị , bắt ngồi nắng thay vì la rầy [Sư Phụ cùng đồng tu cười].

Tôi la rầy vì anh ta sắp xếp lộn xộn . Tôi mói anh ta có thể chuyển lời tới mấy người thị giả của tôi nếu anh ta không nói chuyện được với tôi . Anh ta nói có gọi nhiều lần nhưng không thấy trả lời . Tôi hỏi anh gọi số nào thì anh ta nói số đó rồi số đó . Tôi nói anh ta có thể gọi một số khác . Anh ta nói tần số đó anh ta bắt không được . Tôi nói : "Anh nên bắt lại tần số của anh đó". Có cái máy mà không xử dụng được . Nếu anh ta không điều chỉnh được tần số , anh ta phải kiếm một cái máy khác , anh ta phải cho hộ pháp đi báo tin , phải không ? Chung quanh đầy người , anh ta có thể nhờ ai cũng được , phải vậy không ? Có lẽ anh không muốn tìm , vì sợ làm phiền tôi rồi bị la rầy . Nhưng tại sao anh lại sợ mà không đi tìm thị giả của tôi ? Quý vị hiểu chứ ? Thiệt là mê muội , và quý vị nói đó là khảo nghiệm của tôi ! Quý vị có đáng để tôi khảo nghiệm không ? Thôi bỏ qua , phơi nắng một chút thì cũng khoẻ khắn [Sư Phụ cười]. Thành ra bây giờ mặt ai cũng hồng hào , nhờ có Tô sư huynh [Đồng tu cười , vỗ tay].

Thành ra sư huynh này thiệt là ác [Đồng tu cười]. Điều đó không có nghĩa là chỉ la rầy người nào , hiểu chưa ? Anh ấy thực đã làm cản trở tôi gặp quý vị . Tạo nhiều nghiệp chướng . Nhưng không sao , nghiệp chướng của anh ta sẽ được rửa sạch bằng cách quỳ sám hối nửa giờ [Đồng tu cười].

Bây giờ quý vị biết sự thật rồi chứ . Khi mình có nhiều người , càng dễ có sự hiểu lầm . Vậy đó . Tôi có thể hiểu họ nhưng họ không cảm thông được tôi . Máy truyền tin của họ có khi bị hư , có khi bị hết điện . Tôi nói máy truyền tin bên trong kia . Thành ra quý vị làm ơn bỏ qua những thiếu sót hay những khó khăn mà quý vị gặp phải . Chính tôi cũng có nhiều chướng ngại . Tổ chức những buổi họp mặt như vậy không phải dễ . Không thể nào dễ dàng , nhứt là tổ chức những buổi Thiền Thất quốc tế . Quý vị hiểu không ? Nếu quý vị cảm thấy có gì sai trái , không thoải mái hay thiếu tiện nghi , ráng hết sức chịu đựng ; hay nghĩ cách cải tiến cho hoàn mỹ hơn . Vậy là được rồi [Đồng tu vỗ tay].

Tôi cũng rất mệt mõi khi phải chiến đấu ở đây [Côn trùng , ruồi muỗi vẫn còn làm phiền Sư Phụ]. Chúng ta có gặp lại nhau ngày mai nữa không ? [Đồng tu : Dạ , có]. Hay là tôi có thể thiền với quý vị bây giờ . Được rồi . Tắt đèn đi ! Quay đèn về phía khác để cho những con thiêu thân bay đi đi . Được rồi , chúng ta hát vài bản nhạc cho sảng khoái hơn rồi mình sẽ thiền . Hát bài gì bây giờ ? Tán Phật ? Bài đó dài quá . Những người ngoại quốc này họ không biết bài đó , phải không ? Bài Mừng Thượng Đế hả ? Được rồi [Sự Phụ cùng đồng tu đồng ca bài Chào Mừng Thượng Đế ...]

Nếu quý vị muốn cầu nguyện điều gì thì quý vị chỉ cần một hay hai phút để cầu nguyện Thượng Đế hay Phật Tổ phù hộ cho chúng ta được một buổi Thiền Thất an lành ; để chúng ta sớm biết được tánh của mình mà không nghĩ tới việc này việc kia . Không có chuyện gì đáng để nghĩ tới , đợi chờ hay mong cầu .

:love3:

Nhím Hoàng Kim
07-04-2007, 07:51 PM
.... [Sau khi thiền xong]


Liệu quý vị có tiến bộ hơn sau buổi Thiền Thất này không ? [Đồng tu : Dạ , có]. Tốt ! Điều đó còn tùy thuộc vào sự thành tâm của quý vị . Thành tâm là gì ? Tiến bộ nghĩa là gì ? Nghĩa là mình không còn lo lắng quá nhiều ! Lúc trước , mình quan tâm rất nhiều chuyện , nào là những người khác nghĩ gì về mình , sắc diện mình ra sao , có đẹp hay không , thái độ của một đồng tu phải như thế nào . Dần dần mình không để ý đến chuyện này nữa , hiểu không ? Mình cũng không còn nghĩ tới mình có thành Phật hay không . Lúc đó có lẽ mình đã tiến bộ một chút . Cũng ráng giữ cho thoải mái càng nhiều càng tốt . Đừng trông mong một điều gì , đừng đặt một việc gì vào khuôn mẫu , hiểu không ? Tôi nói là đừng đặt để việc gì vào một cái khuôn đã định sẵn có nghĩa là bỏ hết tất cả những định kiến ! Quý vị có biết là ngay cả đạo đức cũng là một loại định kiến không ? Thí dụ ở Trung Hoa , một người đàn bà có bảy tám người chồng sẽ có hỗn loạn và sẽ không có người nào ưa cô ta , phải không ? Một vài vùng Tây Tạng thì hoàn toàn khác . Một người đàn bà không có vài ông chồng thì mới là khác lạ .

Thành ra tôi nói cho quý vị biết đạo đức chỉ là để bảo vệ xã hội của chúng ta thôi , hiểu không ? Để được yên tĩnh tu hành , thật ra chúng ta không nên phán đoán người khác bằng những tiêu chuẩn đạo đức của chúng ta , hiểu không ? Chúng ta không cần phải lo lắng cho đạo đức của người khác vì thật ra đạo đức và luân lý vẫn còn nằm trong Tam Giới . Chúng ta là người giải thoát thì không còn biết là mình có đạo đức hay không . Vì chúng ta không mắc kẹt ở bất cứ chỗ nào . Không có nghĩa là mình trở thành vô đạo đức , hiểu không ? Không phải vậy , mà có nghĩa là mình không có định kiến này . Chúng ta như những đứa trẻ thơ . Liệu một đứa trẻ thơ có hiểu gì khi quý vị nói cho nó nghe về đạo đức không ? Nó không biết một chút gì về đạo đức . Quý vị có hiểu tôi nói không ? Cũng tương tự như vậy , những đồng tu chúng ta nên trở thành giống như một đứa trẻ .

Thành ra mọi người cứ giữ cho thoải mái . Đừng nhìn bên trái hay bên phải . Hãy nhìn lại chính mình . Nhìn vào bên trong và tìm kiếm rồi quý vị sẽ tìm thấy ; rồi quý vị sẽ nói không có gì hết [Sư Phụ cười]. Tìm kiếm gì ? Khi có ai hỏi quý vị có tìm thấy không , quý vị sẽ nói là quý vị đã tìm thấy , mà tìm thấy cái gì ? Không có cái gì cả . Thoạt nghe rất mâu thuẫn nhưng đó là sự thật . Vấn đề là chúng ta vẫn không tin tưởng , ngay cả khi chúng ta đã tìm thấy cái "không" này . Nhưng để tôi nói cho quý vị nghe , thật ra không có gì cả [Sư Phụ cười][Đồng tu vỗ tay].

Trong một bài thơ chữ Hán , một tác giả nói từ lâu ông ta đã mong muốn thấy được một quả núi mà ông ta chưa hề đến . Sau khi leo tới đỉnh núi , ông ta thấy nó cũng giống hệt như khi ông ta nhìn từ đằng xa . Cũng là một đỉnh núi vậy thôi ! Ông ta không được gì hơn mặc dù đã leo tuốt lên đỉnh núi . Có thể quý vị nói tôi đã đạt được chân lý ; tôi được tôn kính hay tôi đã thành Phật . Tôi nói thẳng với quý vị là chẳng có gì cả . Không có gì để được thêm vào cả . Không có gì hết . Nghe thì có vẻ vô nghĩa và chán ngắt nhưng mà không phải vậy . Thật ra là không có gì cả nhưng vẫn có một cái gì [Sự Phụ cười cùng đồng tu vỗ tay]. Nếu không có gì , quý vị chắc đã không có mặt ở đây , hay quý vị tới đây vì "danh thực" thay vì "danh sư". Món bánh nướng Ấn Độ ở đây là một món ăn nổi tiếng đó . Quý vị biết không ?

:hug:

Nhím Hoàng Kim
07-11-2007, 06:05 PM
Chắc tôi phải đi bây giờ , mà thôi . À mà quý vị có muốn đi không ? Chắc là không rồi , thôi ở lại vài phút nữa cho tới khi con thiêu thân tới đuổi tôi đi [Đồng tu vỗ tay]. Cái "không" đó rất là tuyệt diệu , nhưng cũng hơi chán nếu chúng ta đạt được quá nhanh . Thành ra chúng ta cứ từ từ . Trong truyện Tây Du Ký , Trư Bát Giới và Tôn Ngộ Không ăn trộm được quả nhân sâm . Quý vị có biết họ ăn làm sao không ? Trư Bát Giới thì chỉ nuốt chửng một cái , trong khi Tôn Ngộ Không và Xa Tăng thì ăn chậm chạp để thưởng thức cái hương vị . Trư Bát Giới hỏi : "Ngon không ? Làm ơn cho tôi một miếng đi . Tôi nuốt phần của tôi nhanh quá và tôi không thưởng thức được !" [Sư Phụ cười]. Có lẽ tôi nuốt lẹ quá ở Hy Mã Lạp Sơn [Sư Phụ cười cùng đồng tu vỗ tay]. Tôi nuốt lẹ quá , phải làm gì bây giờ ? Chán quá thành ra tôi phải tìm cách dính với quý vị . Nếu không chắc tôi giải thoát (khỏi thân thể vật chất) từ lâu rồi .

Thành ra đừng ngạc nhiên khi quý vị thấy tôi có những hành động khó hiểu . Tôi cố tìm cách để ở lại thế giới này [Đồng tu vỗ tay]. Nếu không , tôi chẳng muốn thấy ai , chẳng muốn thấy một linh hồn nào , hiểu không ? Vì tôi biết chẳng có ý nghĩa gì nhiều .

Chúng ta không nên thấy , không nên nghĩ về nhau , không nên ôm lẫn nhau , không nên yêu và dính chùm với nhau . Tất cả thuộc về tình cảm của thế giới A Tu La . Không có nghĩa gì hết . Quý vị nghĩ gì về tôi thì cũng giống như vậy . Không suy nghĩ thì cũng không có gì khác , hiểu không ? Vì chúng ta có tình cảm con người , chúng ta có thể nghĩ về người này , người kia , luôn cả tôi . Thật ra chúng ta vốn là một , thành ra không có ai nghĩ về ai , ai thương ai , ai thích ai , ai thấy ai .

Thoạt đầu khoảng trống này rộng như vậy giống như trung tâm thiền Tam Địa Môn ở đây , phải không ? Đột nhiên có vài người giàu có tới đây xây những căn nhà . Thành ra khoảng trống này bị phân chia ra , phải không ? Rồi những người ở căn nhà này nghĩ tới đi gặp những người ở căn nhà kia . quý vị nghĩ có buồn cười không ? Ừ , thiệt là buồn cười ! Chúng ta cũng như vậy . Cái nhà là gì ? Sự khác biệt là những bức tường và xi măng . Khởi đầu đây không phải là một căn nhà , đúng không ? Vì sự thật là những chỗ dùng được thì ở trong nhà , cái khoảng trống ở bên trong , đúng không ? Không phải là bức tường . Chỉ có khoảng trống mới có ích . Có ai khi xây xong bức tường của căn nhà rồi ngủ trên tường , dính với cái tường trong khi ăn uống cả ngày không ? À , không ! Mọi người đều ngồi trong cái khoảng trống ở bên trong , phải không ? Như vậy , khi mình nói về căn nhà , (thực ra nó là khoảng trống bên trong được coi là căn nhà) và đó là chỗ ít nhất , đúng không ?

Con người cũng tương tự như vậy . Mặc dù bên ngoài của chúng ta khác nhau , đỏ hay xanh , cao hay thấp , mập hay ốm , bên trong của chúng ta giống hệt nhau . Nếu chúng ta không có cái vỏ bên ngoài , chúng ta đã câu thông với nhau rồi , hiểu không ? Giống như nếu không xây bức tường nào ở đây , tất cả những khoảng trống sẽ được nối lại với nhau . Có phải vậy không ? Sẽ không có gì cản trở và quý vị có thể ngồi suốt từ đây tới đàng kia , vì tất cả đều là một . Nếu có người xây vài căn nhà ở đây , tôi từ chỗ đây sẽ không thể thấy quý vị ở đằng kia , và những người ngồi đây sẽ không thể thấy những đồng tu nam ở đằng kia , phải không ? A , rồi nói bị ngăn cách , và có cái này , và cái kia ; có nhà này ở phía Đông , nhà kia ở phía Tây .

Cũng như vậy , sau khi thân thể chúng ta được hình thành , chúng ta bị phân chia , hiểu không ? Rồi chúng ta không thể thấy từ đây ra kia , nên chúng ta nói ta khác nhau và chúng ta bắt đầu nhớ nhung . Ai nhớ ai ? Có phải cái hộp này nhớ cái hộp kia không ? Vậy có đúng không ? Không có cái hộp này chúng ta đã là một , hiểu không ? Với tâm linh , tinh thần và ái lực , chúng ta đã là một . Làm sao có thể ngăn cách được ?

Nhím Hoàng Kim
07-29-2007, 09:46 AM
Thành ra đôi khi thấy tôi có vẻ tàn nhẫn . Không phải vậy , chỉ vì tôi nhiều tình cảm quá [Đồng tu vỗ tay]. Rồi quý vị phàn nàn khóc lóc là nhớ tôi . Có vẻ như là Minh Sư không hiểu gì hết . Tôi thật sự hiểu , nhưng như vậy chỉ có một chiều , hiểu không ? Khi tôi giả như câm như điếc , tôi giả như không hiểu , thì tôi mới có thể khóc cười với quý vị , ồn ào với quý vị , nổi giận với quý vị , vui buồn với quý vị . Nếu không , làm sao chúng ta có thể tiếp tục cuộc sống ? Phải vậy không ? Thí dụ như bây giờ tôi cảm thấy buồn chán rồi , tôi tự cắm lều lấy , nấu ăn lấy , rửa rau và giặt quần áo lấy cho qua thời giờ . Mà thật vậy . Quý vị nghĩ tôi là một Minh Sư có nhiều thị giả , nhiều người giúp đỡ và phục vụ cho tôi , chắc tôi phải vui lắm . Không phải . Nếu họ làm mọi việc cho tôi , tôi sẽ không có chuyện gì để làm và sẽ cảm thấy chán ngắt . Thành ra trong vài tháng trước , trong lúc bế quan , tôi tự làm tất cả mọi việc . Tôi giặt quần áo ở dưới sông . Tôi không cần phải vắt hai ba lần , không cần phải thay chậu , thay nước . Tôi chỉ cần nhúng quần áo xuống , chà dưới chân của tôi là tốt rồi . Tôi có thể làm công việc này trong khi đánh răng nữa , hiểu không ? Cái chậu đó lớn nên tôi có thể bỏ quần áo , xà bông và nước vô , rồi trong khi đánh răng , tôi có thể chà quần áo bằng chân , hát nho nhỏ trong cổ cùng lúc . Sau khi chà xong , tôi đổ nước xà bông ra ngoài , nhúng quần áo lên xuống nhiều lần để xả trong dòng sông nước chảy . xong rồi tôi chỉ cần vắt một vòng thôi đủ rồi . Quý vị có thể không cần vắt , chỉ cần trải ra trên tảng đá , hoặc treo trên dây . Ngày mai quần áo sẽ khô . Thật rất hứng thú . Tại sao tôi cần có thị giả ?

Nhưng sau khi quý vị đến , tôi phải mặc những y phục đẹp . Trong trường hợp đó , tôi phải để họ giặt quần áo của tôi vì những bộ y phục mỏng manh đó không thể chà đạp cẩu thả như vậy [Sư Phụ cười]. Quý vị sẽ không còn thấy bộ y phục mỏng manh đó nữa nếu chà như vậy [Sư Phụ cười]. Hơn nữa những bộ quần áo đó cần phải chăm sóc đặc biệt nên tôi để người khác làm , vì tôi phải để dành lực lượng , hy sinh cho quý vị trong suốt cuộc Thiền Thất . Tôi mặc đẹp để để quý vị khỏi thấy nhàm chán [Đồng tu vỗ tay]. Chắc chắn là đồng tu chúng ta nhìn vào bên trong , nhưng vì bên trong chúng ta giống nhau , mình đã là một , còn có gì khác nữa để thấy [Sư Phụ cười], nên chúng ta nhìn những vật đẹp đẽ bên ngoài , đúng không ? Để thỏa mãn cặp mắt của quý vị , tôi mới cần những người thị giả đó , nếu không tôi không cần ai hết .

Vài tháng trước , tôi bế quan , gọi là nhập thất , tôi cố gắng thiền càng nhiều càng tốt . Quý vị không thể nói là không có . Chúng tôi đâu phải ngày nào cũng chỉ ăn với uống . Tôi thật có thiền một chút . Tôi nhập thất của tôi thì thoải mái hơn Thiền Thất của quý vị . Thiền Thất của quý vị thì cực hơn . Mỗi người đều có thú riêng , bận tâm làm gì ! Phải không ? Tôi nhập thất thoải mái hơn quý vị . Tôi muốn thiền thì thiền , không thì tôi nằm xuống thiền . Người ta nói đi , đứng , nằm , ngồi đều là thiền mà [Đồng tu cười]. Nên hầu hết thời gian tôi đi , đứng và nằm [Sư Phụ cười]. Khoảng thời gian cho mỗi hoạt động mỗi ngày mỗi khác một chút . Tôi cũng có ngồi nữa . Ngồi lúc ăn [Sư Phụ cười]. Thành ra tôi thiệt có ngồi , quý vị không thể nói tôi không ngồi thiền . Tác phong của tôi bao gồm cả đi , đứng , nằm , ngồi . Tôi là người tu hành không thể nói dối [Đồng tu cười]. Vẫn còn có mùi tu hành . Tôi nói thẳng cho quý vị biết , lúc nào tôi có thể nằm xuống là tôi nằm càng lâu càng tốt [Sư Phụ cười]. Tôi ít có dịp ngồi . Lúc ngủ rồi tôi không thể ngưng lại , hiểu không ? Thí dụ như máy truyền tin , hay điện toán , hay máy phát hình của quý vị , đôi khi quý vị mở lên chơi một lúc lâu , phải không ? Quý vị chỉ cần vặn nút là nó có thể chơi hoài . Nếu không thích , quý vị có thể tắt đi . Không nghe trong nhiều ngày cũng được . Trường hợp này cũng vậy , tôi thấy mình cười nhiều hơn là nói . Lúc nào tôi cũng cười cho qua ngày . Tôi nói gì đó ? Lúc nãy nói gì đó ? Nhập thất . Ờ đúng , đúng rồi . Tôi đang nói cho quý vị nghe lúc tôi nhập thất . Người tu hành không thể nói dối . Lúc nào mà tôi nằm xuống , thì tôi nằm càng lâu càng tốt . Khi tôi coi lại những bản văn , sửa lại những bài viết , hay coi lại giấy tờ , tôi phải ngồi . Nếu tôi nằm xuống , tôi sẽ ngủ ngay lập tức , và sẽ không làm xong việc . Thành ra cũng có lúc tôi phải ngồi . Nếu có thể nằm được tôi sẽ nằm .

Nhím Hoàng Kim
08-12-2007, 09:48 AM
Tôi cũng tự lo những việc như giặt quần áo , nấu ăn . Ờ , những món ăn của tôi rất tuyệt hảo . Tôi nói cho quý vị biết là tôi phải hy sinh (sự độc lập của Sư Phụ) để cho quý vị phục vụ lúc tôi ra ngoài (công chúng). Quý vị có tin không ? [Đồng tu : Dạ , tin]. Để quý vị khiêng cái ghế kiệu cho tôi là một hình thức hy sinh đó [đồng tu cười], phải không ? [Đồng tu : Dạ , phải]. Hy sinh tinh thần độc lập của tôi . Nhờ vào quý vị , rồi quý vị cảm thấy mình là anh hùng bảo vệ Minh Sư [Đồng tu cười]. Ha ! Ha ! Đó là lý do tại sao quý vị cố tình đặt lều của tôi xa cả "hai trăm cây số". Nếu tôi để họ khiêng cái ghế kiệu thiệt nặng . Để họ có lý do cho nhiều người tới khiêng , hiểu không ? Nếu lều tôi gần chỗ thiền ở đây , chỉ cần hai ba người tới khiêng kiệu là đủ rồi . Quý vị luôn luôn là như vậy , làm cho Minh Sư sống nhờ cậy vào quý vị .

Thôi bỏ qua , tôi giả bộ không biết [Đồng tu vỗ tay]. Nhưng mà ngồi trên cái ghế kiệu cũng không tệ lắm . Tôi có thể đọc sách dọc đường , chuẩn bị nói điều gì . Tôi có thể chuẩn bị chỉ trong vài phút . Lúc đầu khi tôi ở trong lều , tôi không có ý nghĩ trong đầu hết . Khi quý vị khiêng ghế kiệu tôi từ đó đến đây tôi có thể chuẩn bị và có vài ý hay . Tôi chuyên môn là như vậy , vì tôi không bao giờ chuẩn bị trước . Thỉnh thoảng trên một đoạn đường ngắn , tôi nghĩ qua một chút . Nhưng cũng có lúc không nghĩ gì cả . Tôi không buồn nghĩ tới nữa . Ý nghĩ của tôi nảy ra ngay ở đây . Tôi chuẩn bị rất nhanh . Lúc tôi còn nhỏ cũng vậy . Tôi không bao giờ đọc sách ở nhà . Ba của tôi rất lo lắng về tôi : "Sao nó không bao giờ học ở nhà ? Không thấy nó đọc sách ban ngày , ban đêm cũng không . Nó không dậy sớm , cũng không học khuya . ng bao giờ !" Mỗi lần ông thấy tôi đọc thì toàn lịch sử Trung Hoa , rồi sách Lão Tử , Trang Tử , những sách cần sự hiểu biết của người lớn . Ông nói : "Sao con không học bài trong trường ?" Tôi nói : "Con học rồi". Ông ngạc nhiên hỏi : "học lúc nào ?" Tôi trả lời : "Con học lúc thầy giáo đang viết trên bảng" [Đồng tu cười]. Đó là cách chuẩn bị của tôi . Chỉ trừ trường hợp nghiêm ng nhất , tôi mới ngó qua sách trước khi đi đến trường , là sẽ không sao cả . Tôi không bao giờ cần phải học nhiều ở nhà nên ba của tôi luôn luôn nghĩ là tôi không học hành và thường la rầy tôi . Tôi nói tôi đọc rồi . Ông nói : "Ba không bao giờ thấy con học !" Tôi đáp : "Con luôn luôn được hạng nhất hay nhì , vậy chứng tỏ là con có học . Nếu không , sao con có thể mang về hạng nhất được ?" Đúng vậy không ? Ờ , thầy giáo của tôi có ở đây . Tôi không nói dối . Ông ở đây , ông biết mà . Đúng vậy không thầy ? [Thầy : Đúng !]

Tôi gặp thầy dạy tiểu học của tôi hôm qua . Ông vẫn còn ở đây . Tôi rất kính trọng ông vì khi tôi còn nhỏ , ông dạy tôi rất tận tâm và rất thương tôi . Không phải chỉ có ông mà tất cả giáo chức trong trường đều như vậy . Khi tôi thấy ông , tôi nhớ lại tình thương của thầy đối với trò sâu đậm như thế nào .

Tôi mắc cở vì tôi không thương quý vị nhiều như vậy [Đồng tu cười]. Nhưng nói cho quý vị hay là mỗi vị thầy đều khác nhau . Ờ , đúng vậy không ? Thương bên ngoài và thương trong lòng không giống nhau . Phải không ? Đâu phải lúc nào tôi cũng bài tỏ sự yêu thương của mình bằng cách ôm quý vị , nắm tay quý vị hay rờ đầu quý vị , phải không ? Tôi thương quý vị ở bên trong , đúng không ? Tình thương cao thượng nhất không cần phải giải bày , đúng không ? Mọi người đều có thể cảm nhận được . Nếu không , tôi có quá nhiều đệ tử , làm sao tôi có thể bày tỏ tình thương cho từng người một , phải không ? Có vài đệ tử chưa từng thấy tôi lần nào , như mấy người được truyền Tâm Ấn bằng điện thoại hay vô hình này , có người chưa từng tận mắt thấy tôi , họ vẫn cảm nhận được tình thương của tôi .

Thí dụ như hôm qua có nhiều đệ tử từ ngoại quốc tới đây ôm tôi mà khóc . Có một người nói đây là lần đầu tiên anh ta thấy tôi . Anh ta có cám ơn tôi đã săn sóc anh ta trong nhiều năm rồi . Đó là vì anh ta cảm nhận được tôi luôn luôn săn sóc anh ta . Anh ta thấy được , cảm nhận được thể nghiệm được , hiểu không ? Anh ta nói cám ơn tôi đã thương và săn sóc . Đó là tình thương giữa quý vị và tôi đã không có sự ngăn cách ngay từ lúc đầu , hiểu không ?

Nhím Hoàng Kim
08-19-2007, 09:35 AM
Thành ra quý vị nói tôi là vô sở bất tại . Thật ra , tình thương của tôi là vô sở bất tại , không có giới hạn , không bị giữ trong khuông khổ nào . Chúng ta lúc đầu là như nhau . Nhưng chúng ta bị tiêm nhiễm những thành kiến quá sâu . Rồi chúng ta bị vướng vào những tập quán , những tư tưởng , những quan niệm của thế gian . Rồi chúng ta bị trói buộc bởi những hoàn cảnh này , hiểu không ? Làm chúng ta không thể đồng nhất thể . Nếu không , quý vị và tôi không khác nhau chút nào .

Phật Thích Ca Mâu Ni nói : "Phật và chúng sanh không khác . Nhưng chúng sanh không nhận ra được như vậy". Chúa Giê Su cũng nói chúng ta đều là con cái của Thượng Đế . Những gì Chúa có thể làm , những đệ tử của Chúa cũng có thể làm giống như vậy , hiểu không ? Chúa đâu có nói những đệ tử không thể làm giống như vậy , đúng không ? Phải không ? Những gì tôi có thể làm , quý vị có thể làm giỏi hơn . Dễ dàng quá mà , chúng ta đều đồng nhất thể , lúc đầu là đã như vậy rồi .

Tuy nhiên , chúng ta không hiểu được vì chúng ta bị trói buộc quá chặt , hiểu không ? Chúng ta luôn luôn để ý tới những chuyện bên ngoài : "Sao người đó lại mặc như vậy ?" , "Sao ông kia lại có chòm râu lạ như thế ?" , "Tại sao ông đó có ba vợ ?" , "Tại sao bà kia có nhiều chồng ?" , ... hiểu không ? Chúng ta luôn luôn chú ý tới những việc của người khác . Thành ra đầu óc của chúng ta đầy những chuyện phiền lụy thế gian , những chuyện thị phi , khiến chúng ta không còn thời giờ để tâm tới bản thân mình ... đang mòn mỏi khô héo mong đợi chúng ta tìm thấy . Chúng ta đánh mất bản thể của chính mình , bằng cách chỉ lo làm những chuyện rắc rối , phù phiếm nhỏ nhen . Rồi chúng ta quên , quên đi cái tự tánh vĩ đại của mình , hiểu không ?

Giống như một vị vua , thay vì ngồi trên ngai vàng để cai trị cả một nước , ông ta lại luôn luôn lo những chuyện nhỏ nhặt ... như để ý công việc của hoạn quan hay canh chừng những cung nữ làm việc đúng hay sai . Ông ta chỉ để ý đến những chuyện nho nhỏ như những người hầu cận đang làm gì , hiểu không ? Rồi ông ta quên mất mình là một vị vua , quên cả việc quốc sự . Ông ta chỉ bận rộn với những chuyện nhỏ nhặt và rồi ông ta gần như trở thành một hoạn quan hay cung nữ của chính lâu đài của ông ta . Ông ta sẽ quên đi trí huệ của mình , địa vị của mình , bổn phận của mình và quyền lực của ông ta đang nắm giữ , phải không ?

Nếu vị vua không ngồi trên ngai vàng , khóa kín mình trong hoàng cung , lo thêu thùa với cung nữ , dệt thảm , vẽ tranh cho đẹp , ngó quanh ngó quẩn , chơi nhạc và quét nhà ... sau một thời gian dài , ông ta có còn là một vị vua nữa không ? Mặc dù ông ta vẫn còn tước hiệu của một vị vua , thật sự ông ta không còn quyền lực nữa . Quyền lực đã được chuyển xuống những người thuộc cấp của ông ta đảm trách . Mặc dù ông ta có quyền lực , ông ta không bao giờ đụng đến . Sau một thời gian lâu , sẽ không còn ai kính phục ông . Và rồi ông ta cũng quen dần đi . Ông ta sẽ quen như thế . Mặc dù những người khác vẫn còn gọi ông ta là vua , có lẽ vì phong tục . Thật sự ông ta không có quyền lực và khả năng của một vị vua . Ông ta chỉ sống với những cung nữ lo thêu thùa và làm những chuyện nhỏ nhặt , quét nhà , chơi đùa cho vui thôi , hiểu không ? Và cuộc đời của ông ta sẽ qua đi như vậy .

Chúng ta cũng vậy . Chúng ta rất vĩ đại , nhưng chúng ta không thể thoát ra khỏi những chuyện nhỏ nhặt , chúng ta luôn luôn lo những chuyện bé nhỏ và công việc của những người khác . Chúng ta không thể xóa bỏ những thành kiến và thói quen . Rồi chúng ta bị gò bó và đầu óc của chúng ta hoàn toàn bị lệ thuộc bên ngoài . Chúng ta không bao giờ nhận thức và xử dụng cái khả năng vĩ đại của mình . Đây là những gì tôi biết . Tôi không thấy sự khác biệt giữa những minh sư đã khai ngộ và những người bình thường . Nhưng có khác . Tôi biết có khác mà không thể nói ra được . Đôi khi tôi làm việc chung với quý vị hay bàn việc với quý vị , tôi thấy quý vị làm việc dở ẹt hay quý vị giả bộ làm việc dở ẹt . Có lẽ quý vị giả bộ để chọc tức tôi cho vui . Có thể như vậy . Tôi bị đánh lừa . Có lẽ quý vị thông minh hơn tôi và đánh lừa tôi bằng cách này .

Nhím Hoàng Kim
09-28-2007, 05:08 PM
Đôi khi tôi rối trí. Tôi tự hỏi : "Con người có phải như vậy hay là phải giống tôi?" Hiểu không ? "Tôi sai hay là họ sai ?" Đôi khi tôi tự hỏi : "Loài người có phải là như vậy không ?" Vì tôi không thể hiểu , không thể hiểu sao lại có người như vậy. Nhưng dần dần tôi sẽ hiểu. Có lẽ loài người là như vậy. Rồi tôi nhận ra là có lẽ mình không phải là người [Đồng tu vỗ tay]. Được rồi. A , thành ra đôi khi tôi phải trở lại để thành người. Học để làm người.

Gần đây tôi đang học để làm người. Quý vị có biết không ? Ừ quý vị phải tiến lên để học làm Phật , còn tôi phải đi xuống để học làm người. Hả , đúng không ?... A ! Tôi muốn làm người , vì không là người thì rất cô độc , hiểu không ? Hoà đồng với người thì cũng vui. Nếu thắng họ không được thì nhập bọn với họ [Sư Phụ cười]. Nên tôi thấy được hơn , tốt hơn. Tôi không cảm thấy ngăn cách nhiều và không lẻ loi.

Có câu chuyện mà quý vị cũng đã biết. Có một vị vua mà quần thần đều uống nước từ một dòng sông và họ đều trở thành điên loạn. Dĩ nhiên những người điên đó có thể hiểu lẫn nhau. Họ không hiểu nhà vua nói cái gì. Họ đều nói nhà vua điên và vì vua nói họ đều điên hết rồi. Không cần biết ai điên và ai không điên nhưng nhà vua thật sự là rất cô đơn ; vì không có ai hiểu ông ta và ông ta cũng không hiểu một ai. Thành ra cuối cùng ông ta cũng uống nước dòng sông. Rồi tất cả mọi người điên với nhau [Sư Phụ cười]. Rồi họ thông cảm lân nhau rất là hay.

Vì vậy gần đây tôi cảm thấy quý vị hiểu tôi nhiều hơn [Đồng tu cười]. A ! Tôi cũng hiểu quý vị nhiều hơn. Phải không ? Hình như mình có thể thông cảm với nhau hơn , đúng không ? Quý vị có cảm thấy như vậy không ? Phải ha ? Từ lúc nhảy đầm và hát hò thì nói chuyện với nhau coi bộ dễ dàng hơn. Tôi thấy giống người thường hơn. A ! Cũng có ích quá chứ. Tôi không biết còn chiêu nào chưa học nhưng tôi sẽ cố gắng hết mình để học [Sư Phụ cười].

Thôi đi lo chăm sóc bao tử của quý vị đi , mai gặp lại quý vị [Đồng tu vỗ tay]. Cám ơn quý vị đã tới đây chơi. Quý vị có thể đi chơi vòng vòng quanh đây nếu thấy thích. Cảnh trí ở đây rất là đẹp [Đồng tu vỗ tay].

A ! Những người ngoại quốc không gặp tôi hôm qua đâu , gọi họ lại đây lẹ lên gặp tôi một lát. Những người khác có thể đi. Những người ở xa mới tới ! Hôm qua có hai ba nhóm đó. Những người ở xa mà không gặp được tôi hôm qua , có thể tới đây gặp tôi ngay bây giờ. Và những người khác thì đi về nhà. À quên , ý tôi nói là đi về lều.

[Sư Phụ phát quà gia trì cho những đồng tu ở xa đến từng người một và nói chuyện phím với mọi người].

Đôi khi tôi nói tiếng Âu Lạc với người Trung Hoa [Sư Phụ cười] và nói tiếng Trung Hoa với người Âu Lạc. Họ đang tranh luận về điều tôi đang nói [Đồng tu cười]. Mặc dù họ đã khai ngộ , họ chỉ có thể nói được "ờ há , ờ há , ờ há".

Thành ra nếu chúng ta muốn la rầy người nào , chúng ta phải hỏi cho rõ ràng : "Anh có hiểu tôi nói cái gì không ?" Rồi quý vị có thể la rầy. Nếu không quý vị sẽ làm phí sức lực của cả đôi bên. Quý vị sẽ nổi giận hơn khi thấy họ đứng đó một cách khờ khạo. Họ nghĩ là quý vị không thèm để ý họ và quý vị nghĩ họ không thèm để ý tới quý vị. Tưởng như vậy nhưng thật ra là họ không hiểu. Quý vị có hiểu không ?

Đôi khi cũng xảy ra với tôi. Tôi la rầy một người nào đó nhưng mà họ không hiểu tôi nói gì. Vì họ là người ngoại quốc. Quý vị có phân biệt được người Đại Hàn , Thái Lan và Trung Hoa không ? Khi họ cùng đứng đó , quý vị có biết ai là người đồng chủng với quý vị không ? Không . Người nào nhìn cũng giống nhau . Hầu hết đều có mũi tẹt [Đồng tu cười]. Đồng tu mũi tẹt. Đúng rồi , lại đây. Quý vị hiểu hết không ? Hiểu. Đôi khi người Thái Lan không nói tiếng Quan Thoại nhưng cũng có người biết .

Nhím Hoàng Kim
10-06-2007, 09:22 AM
[Những đồng tu Đại Hàn tặng Sư Phụ sâm].

Ồ , sâm hả. Chà , cám ơn nhiều nhé [Sư Phụ nói "Cám ơn" bằng tiếng Đại Hàn]. Nói tôi cám ơn họ. Nói với họ đừng mang quá nhiều quà tới đây lần sau , vì hành lý sẽ nặng nề và nghiệp chướng tăng thêm. Đường thì xa và quý vị phải kéo , lôi lần tới đây. Thiệt là xa. Tôi rất cảm động , cám ơn. Nhưng tốt hơn nên để dành tiền để dự thiền thất hay cộng tu. Không cần phải lo lắng riêng cho tôi. Tôi cảm nhận được tình thương của họ.

Ồ , còn nữa , nói với đồng tu đừng mang gì cho tôi hết. Quý vị có thể tưởng tượng hàng ngàn người đều mang vài món cho tôi. Tôi sẽ không thể ngủ trong lều nữa. tôi sẽ phải ngủ ở ngoài vì lều tôi đã chứa đầy hết những món đó [Đồng tu cười]. Chứa những thứ này thôi cũng đã làm tôi khổ sở [Đồng tu cười]. Nói cho quý vị nghe những người Âu Lạc cho tôi rất nhiều món. Nhiều món Âu Lạc lắm. Thiệt là nhiều. Nếu tôi lấy hết , không biết tôi phải thêm mấy cái đầu nữa ? [Đồng tu cười] Nếu quý vị thực sự , chắc chắn , bằng bất cứ giá nào hăng hái muốn gặp tôi , chỉ cần dẫn thân quý vị tới là đủ rồi. Đừng mang cái gì khác nữa tới đây. Nếu quý vị không muốn thấy tôi , quý vị có thể ở nhà ngồi thiền ; nếu quý vị thật sự bằng bất cứ giá nào nôn nóng muốn gặp tôi , quý vị có thể tới và mang một mình quý vị. Không mang người nào khác và vật gì khác.

Tôi không thiếu một thứ gì hết. Tôi sống rất đơn giản. Quý vị không thể tưởng tôi có một đời sống đơn giản tới mức nào. Quý vị có thể hỏi mấy người thị giả ở bên cạnh tôi , rồi quý vị sẽ biết. Tôi không cần gì hết. Đúng như vậy. Tôi không dùng những thức ăn không cần thiết. Tôi không cần gì hết. Tôi mặc quần áo đẹp khi gặp quý vị. Không mặc quần áo cũng được [Có người cười]. Ờ , không được hả ? Tôi không thể không mặc quần áo. Được rồi , như vậy có nghĩa là mặc một chút xíu cũng được. Không thành vấn đề với tôi nhưng mà quan trọng đối với quý vị. Tôi mặc quần áo vì quý vị , hiểu không ? Bộ quần áo nào cũng chỉ vì quý vị. Không có quý vị , không mặc nhiều quần áo cũng được , đúng không ? Chim trời cá nước nó đâu có để ý.

Đôi khi tôi uống hay ăn bánh với quý vị. Họ nói tôi ăn nhiều quá , tôi hưởng thụ nhiều quá và tôi thích ngủ. Không phải , bình thường tôi không gì để ăn uống , hưởng thụ và không có hứng thú gì. Quý vị sẽ phải ngạc nhiên nhưng tôi là vậy đó. Nói cho biết dù quý vị có muốn tôi ăn nhiều hơn để mạnh hơn hay mập hơn , tôi cũng không thể ăn được. Nếu tôi uống trà hay ăn gì với quý vị thì tôi lại ngưng không ăn bữa ăn kế. Thành ra cũng vậy , hiểu không ? Thành ra đừng mong tôi sẽ trở thành em gái của Phật Di Lạc hay giống như vậy một ngày nào [Đồng tu cười].

Tôi nói những người Âi Lạc sau này chỉ cần mang đủ hành lý cho họ dùng thôi. Đừng mang món gì lặt vặt , tôi không thể ăn nổi. Họ mang nhiều bánh cho tôi. Có rất nhiều loại còn giữ ở Miaoli. Khi học trò soạn sẵn mỗi thứ bánh một miếng , tôi ngó cũng chịu hết nổi nữa. Nếu không tin quý vị có thể hỏi những người chung quanh tôi. Thiệt vậy đó. Tôi chỉ ăn một miếng là thôi. Nhưng tôi làm vậy để cho họ vui. Người Âu Lạc nghĩ tôi thích thức ăn Âu Lạc. Nhưng không phải vậy... Tôi quên hết rồi. Bây giờ tôi không nấu món ăn Âu Lạc. Tôi chỉ nấu những gì mình thích và làm những món tôi khoái khẩu.

Tôi không biết đó là món Âu Lạc hay Trung Hoa hay Pháp. Tôi quên hết tất cả. Tôi không ăn những món ăn vặt nữa. Tôi không muốn gì hết. Thành ra... nặng quá , nặng quá đi không nổi. Thành ra đừng bao giờ bận tâm làm gì. Người Đại Hàn , Trung Hoa , Mã Lai , Thái Lan , Hồng Kông , Ấn Độ , Mỹ , Úc , người gì cũng được , đừng mang gì tới hết. Làm ơn. Chỉ mang sự yêu thương của quý vị lại nếu quý vị chắc chắn phải tới để thấy tôi. Quý vị hiểu hết không ? Kapito ? Hiểu hả ? Được rồi [Đồng tu vỗ tay].

Nhím Hoàng Kim
10-20-2007, 04:20 PM
Đồng tu báo cáo thể nghiệm

Ngày 20 tháng 12 , năm 1992.

(Nguyên văn tiếng Âu Lạc , Anh , Trung Hoa , và Đại Hàng).



[Đồng tu người Hoa Kỳ] Thể nghiệm tuyệt vời nhất của tôi không phải là ánh sáng tôi thấy , hoặc âm thanh tôi nghe được , mà chính là những gì tự tôi thể nghiệm được từ bản thân mình. Nhiều lúc đầu óc của tôi quá động và mạnh mẽ. Trong khi thiền , tôi cảm thấy như tôi đã phí phạm nhiều thời giờ. Nhưng khi tôi tiếp tục , nhất là về quán âm thanh , tôi bắt đầu cảm thấy Sư Phụ đang đến. Sự chú tâm bắt đầu gia tăng , những xáo trộn trong đầu tôi bắt đầu lắng xuống và tôi bắt đầu hiểu.

Tôi bắt đầu hiểu rằng nền tảng thật sự cho sự tăng trưởng về tâm linh và sự tập luyện , sự hiểu biết và nắm vững căn bản. Muốn trở thành một vị Minh Sư , quý vị phải thấu hiểu những điều căn bản. Bất cứ việc gì cũng vậy. Bởi vậy , tôi đã đọc lại cuốn sách chỉ dẫn cách tọa thiền mà tôi đã nhận được. Tôi đã bắt đầu đọc và hiểu càng nhiều càng tốt theo khả năng của tôi. Và khi tôi bắt đầu hành và áp dụng vào sự thiền định , những thay đổi lớn lao bắt đầu xảy ra. Tôi bắt đầu cảm nhận câu thông được dễ dàng hơn , không phải chỉ riêng với Sư Phụ mà với tất cả mọi người chung quanh. Cuộc sống của tôi trở nên dễ chịu hơn. Tôi cảm thấy bình an hơn. Và sự nôn nóng mà tôi đã có lúc ban đầu , để trở thành Phật càng sớm càng tốt [thực ra đã giới hạn sự tiến bọ của tôi], bắt đầu vơi đi. Cám ơn [Vỗ tay].

[Kha Sư huynh] Sư Phụ đã nói rằng : "Đối với sự tu hành của chúng ta , thể nghiệm không chỉ giới hạn vào những cảnh giới thiên đàng bên trong. Sự bình an bên trong , sự tự tại tĩnh lặng bên trong là một thể nghiệm tốt nhất. Do đó Quán Thế Âm Bồ Tát có một danh xưng khác là Thí Vô Úy Bồ Tát , có nghĩa là để cho mọi người trở thành an bình và tự tại. Do đó chúng ta càng thiền nhiều chúng ta càng cảm thấy bình an tự tại. Giống như vị sư huynh trước vừa nói , càng nhận được nhiều sự bình an. Điều này tốt hơn là thể nghiệm những cảnh giới. Bây giờ chúng tôi xin mời vị đồng tu khác lên nói.

[Đồng tu người Âu Lạc] Sư Phụ đã nói với chúng ta rằng những ai có duyên được thọ Tâm Ấn , trước đó Sư Phụ đã săn sóc cho họ rồi , mặc dù lúc đó chúng ta còn nhỏ. Khi tôi được 13 tuổi , tôi đã thấy Sư Phụ. Lúc đó , tôi thường thấy hình ảnh Ngài. Và tôi đã thấy Sư Phụ kể từ khi được thọ pháp.

Có một lần Thiền Thất ở Đạo Tràng Tây Hồ , tôi lại thấy Sư Phụ. Rồi tôi nói rằng : "Nếu là Sư Phụ thật thì xin cho con một dấu hiệu và cho con biết". Sư Phụ lập tức cho tôi thấy cây trượng của Sư Phụ. Tôi run sợ đến không thốt nên lời. Sư Phụ rất linh. Tất cả những gì chúng ta cầu nguyện ở bên trong sẽ được đáp ứng ngay.

Một lần Sư Phụ đã đưa tôi đến một nơi lạ nhưng thật đẹp đẽ. Tôi quên hỏi Sư Phụ nơi đó ở đâu. Sau này tôi nghiệm rằng khi nào quý vị thiền và nhìn thấy hóa thân Sư Phụ đưa quý vị đến một nơi nào , quý vị có thể hỏi Sư Phụ bên trong. Một lần khác tôi nhìn thấy một cảnh giới , tôi hỏi Sư Phụ bên trong , lúc đó có một giọng nói bên trong trả lời cho tôi , khiến tôi giật mình.

Thật ra pháp môn của Sư Phụ không những chỉ cho chúng ta thể nghiệm bên trong , Ngài còn cho chúng ta những thể nghiệm ở bên ngoài. Nhưng tôi nghĩ rằng thể nghiệm bên ngoài rất quan trọng. Cho nên chúng ta , nhưng người tu hành pháp môn này cảm thấy thật hạnh phúc , rất bình an và tự tại. Tình thương của chúng ta tăng trưởng mỗi ngày. Do Đó tôi cảm thấy rằng khía cạnh này rất quan trọng.

Tu hành pháp môn này... thường làm tôi kinh ngạc. Rất nhiều việc phi thường xảy ra. Chẳng hạn như vì tôi ít học nên thường không biết cách viết văn. Nhưng khi nguồn cảm hứng chợt đến , tôi có thể làm liên tục hai mươi bài thơ. Sau này có dịp , tôi hy vọng sẽ được đọc cho Sư Phụ nghe những bài thơ này. Xin dứt lời [Vỗ tay].

[Đồng tu người Âu Lạc] Kính chào Sư Phụ , chào tất cả mọi người. Năm tuần lễ sau khi tôi được thọ pháp , tôi thấy mẹ tôi được siêu sanh. Mẹ của tôi đã qua đời từ năm 1945. Lúc đó tôi khoảng 12 tuổi. Khi mẹ tôi trở về tôi thấy bà đi chân đất và mặc quần áo giống như lúc đem bà đi chôn. Tôi đã nói với những người bạn của tôi rằng mẹ tôi đã trở lại. Rồi tôi đưa cho bà một đôi vớ nhưng mẹ tôi không mang vào được. Tôi thấy mẹ tôi có vẻ như vội vã đi ra ngoài hướng về phía một ngôi chùa. Rồi bà đi mất luôn.

Năm ngoái , khi tôi đến đây vào dịp Tết , tôi cũng thấy một trong những người chị của tôi được siêu sanh. Một vị sư đã đưa tôi đến nơi đó để thấy chị tôi. Người ngoài thật khó mà đến được chỗ đó. Phải có người ra ngoài để dẫn tôi vào. Tôi thấy chị của tôi ngồi nơi đó có rất nhiều đinh. Thật ra tôi có nhiều điều để nói. Nhưng tôi lúc nào cũng run cả. Có lẽ tôi nên dừng lại ở đây [Vỗ tay].

Nhím Hoàng Kim
10-27-2007, 07:53 AM
[Đồng Tu người Âu Lạc] Kính thưa Sư Phụ và quý vị. Đây là chuyến du hành đầu tiên của tôi đến Formosa. Khi lần đầu tiên đến Đạo Tràng Tây Hồ , Sứ Giả Quán Âm đưa tôi đến nơi cắm lều. Lúc đó tôi nhận thấy quang cảnh nơi đây rất quen thuộc. Tôi không biết trước đó tôi đã có thấy qua cảnh này hay chưa. Sau đó dần dần tôi nhớ lại là tôi đã thấy cảnh này trong khi tôi thiền. Sư Phụ đã đưa tôi đến đạo tràng Tây Hồ hai lần. Cũng như khi tôi tới dự thiền thất này , tôi cảm thấy cảnh vật nơi đây rất quen thuộc. Nhìn những con đường , tôi nhớ lại rất rõ ràng , thật ra trước đây tôi đã đến nơi này hai lần. Lúc đó Sư Phụ bên trong mà tôi thấy thì thật lớn và thật cao. Sư Phụ từ trên cao nhìn xuống. Và tôi nhìn thấy rất đông người đi bộ dọc theo con đường. Đêm hôm qua trong khi tọa thiền , tôi đã thấy hóa thân Sư Phụ là hóa thân của Quán Thế Âm Bồ Tát. Hóa thân của Ngài trong suốt như lưu ly. Sư Phụ đến đây vẫy nước Cam Lồ trên mỗi đồng tu [Vỗ tay].

[Đồng Tu người Âu Lạc] Nam Mô Suma Ching Hai Phật , Nam Mô Thập Phương Thường Trụ Tam Thế Chư Phật. Tôi rất hân hạnh được dịp lên đây để nói về thể nghiệm của tôi và những gì xảy ra sau khi được thọ Tâm Ấn. Ngày 25 tháng 11 năm 1990 cũng là sinh nhật của tôi. Bố của tôi đến Houston , Texas trao cho tôi cuộn băng video và nói : "Đây là Suma Ching Hai , Ngài đang hoằng pháp trên khắp thế giới". Vợ của tôi cũng tên là Thanh Hải. Chúng tôi lấy nhau 14 năm và chưa bao giờ có chuyện lớn tiếng. Vì hiếu kỳ , tôi chăm chú xem cuốn băng video. Đêm đó khi đi ngủ , tôi đã nhìn thấy hóa thân của Sư Phụ. Ngài nói với tôi : "Hãy thọ Tâm Ấn đi". [Đồng tu cười và vỗ tay].

Ngày 13 tháng Giêng năm 1991 , tôi được thọ pháp tại Houston , Texas. Trước ngày tôi thọ pháp , Sư Phụ ban cho tôi một hồng ân là được ngồi thiền chung với các đồng tu. Lúc đó Sư Phụ đang thuyết pháp tại Houston. Tôi vào trong hội trường nhưng tôi không biết gì cả bởi vì chung quanh tôi toàn là ánh hào quang của Phật và đầy nước mắt của tôi. Đêm đó khi trở về nhà , tôi đã tọa thiền trước khi đi ngủ.

Tiền kiếp của tôi là một vị sư già. Sư Phụ lập lại hai lần như vậy. Sau đó tôi nhìn lại chỗ của tôi đang nằm và tôi thấy một người nằm như thế này , tư thế giống như là Quán Âm , hào quang tỏa ra rất nhiều ánh sáng. Tôi thật là ngu , cũng có thể vì sợ sệt cho nên tôi đã niệm "Nam Mô Suma Ching Hai". Mới vừa niệm vài chữ đầu "Nam Mô Suma..." thì hình ảnh đó lập tức biến mất. Do đó tôi tự trách mình tại sao quá ngu , tại sao không hỏi thêm chút nữa ?

... Sau khi được thọ pháp , lúc nào tôi cũng thường nghe và xem băng video của Sư Phụ. Có một lần Sư Phụ đã nói là khi Sư Phụ còn đang đi tìm Chân Lý. Ngài thường tự nấu ăn và không cần theo một phương thức nào. Biết Sư Phụ làm như vậy , tôi bắt chước theo Sư Phụ và bỏ đủ mọi thứ vào để nấu...

Ngày 19 tháng 9 năm 1991 , tôi thật sự đã đọc tất cả sách của Sư Phụ , không phải chỉ một lần , có cuốn tôi đọc bảy tám lần. Đến ngày 19 tháng 9 năm 1991 , trong khi toạ thiền , tôi đã âm thầm cầu nguyện là : "Vì hoàn cảnh gia đình , con không thể đến Houston nhưng trong lòng con luôn luôn tưởng nhớ đến Ngài , Sư Phụ của con. Nếu thật sự con là con của Ngài , ngày hôm nay xin cho con một chút thể nghiệm". Vài giây sau khi tôi cầu nguyện , tôi đã nhìn thấy một cột lửa thật lớn , cột lửa khổng lồ này có rất nhiều ánh sáng tỏa ra ở bên trong. Vì thời gian giới hạn xin chấm dứt nơi đây , mặc dù có rất nhiều thể nghiệm khác. Cảm tạ Sư Phụ ! [Vỗ tay].

Nhím Hoàng Kim
11-04-2007, 08:30 AM
[Đồng tu người Đại Hàn] Suma Ching Hai đã đến Đại Hàn năm ngoái , đến nay không đầy một năm. Được nhìn thấy và được cảm nhận quá nhiều điều , tôi không thể kể rõ ràng từng chuyện được. Ngọn đèn treo trong nhà đã từ trần nhà rớt xuống nhưng không gây hư hại gì cả mặc dù cái đèn đó làm bằng thủy tinh. Người chồng cũ của tôi đã qua đời cách đây khá lâu. Có ngày tôi thấy ông ta đi tản bộ trên một con đường có nhiều người mặc đồ đen theo sau. Ngoài chuyện này ra , hôm qua lúc đang ngồi thiền , tôi đã thấy rất nhiều Phật và Bồ Tát phản chiếu từ mọi hướng , cạnh bờ sông. Cuối cùng tôi thấy Sư Phụ xuất hiện. Ngày hôm qua , tôi cũng thấy Sư Phụ ở đó với năm vị Phật , đang thảo luận điều gì. Có nhiều thiên thần mặc y phục trắng ở đàng sau họ và cùng thiền với chúng tôi [Vỗ tay].

[Đồng tu người Đại Hàn] Từ tháng ba năm ngoái lúc tôi được thọ pháp tại Đại Hàn , đến nay đã được gần 9 tháng. Sức khoẻ của tôi lúc đó không được tốt. Tôi đã tìm qua nhiều tôn giáo như Thiên Chúa Giáo , Phật Giáo và những tôn giáo khác. Tôi tha thiết tìm kiếm một thứ gì. Tình trạng gia đình tôi cũng không được tốt. Khi tôi tin vào Phật Giáo , có nhiều thầy nói với tôi rằng trong nhà tôi có ma. Tôi phải cúng tế để đuổi những con quỉ này đi. Những người Thiên Chúa Giáo cũng nói như vậy và một số người tôn giáo Nhật Bản cũng nói thế. Tôi cũng đến một ngôi chùa của một tôn giáo đặc biệt. Sau khi tìm kiếm một cách thành tâm , tôi cảm thấy bị lừa gạt và sắp bị phá sản. Một đêm , con trai của tôi qua đời , thọ 36 tuổi. Sau khi con trai tôi qua đời , vận số gia đình của tôi trở nên sa sút. Sức khoẻ của tôi cũng xuống dốc theo ; từ bệnh đau khớp xương cho đến bệnh đau tim. Không một nhà thương nào có thể chữa khỏi bệnh của tôi.

Lúc đó , vào tháng ba năm ngoái , tôi nhìn thấy pháp tướng của Suma Ching Hai , trên đó có ghi : "Minh Sư từ Hy Mã Lạp Sơn". Tôi xin được thọ pháp. Sau khi được thọ Tâm Ấn và bắt đầu tu Pháp Môn Quán Âm , tôi có được một cảm nhận trong lòng tôi mà tôi không biết làm sao diễn tả. Trước khi được truyền pháp , tôi đã không đọc sách hoặc nghe giáo huấn của Sư Phụ. Sau khi thọ pháp , tôi từ từ bắt đầu nhận thức được , có cảm nhận từ bên trong và nước mắt thường tuôn trào ra. Sau khi nhìn thấy pháp tướng của Sư Phụ , trước khi thọ pháp , tôi muốn được gặp Sư Phụ , vì thế tôi gọi đến trung tâm hỏi làm thế nào để gặp được Sư Phụ. Họ trả lời là đến dự buổi giảng pháp bằng bất cứ giá nào. Cho nên ngày hôm đó , tôi đã được thọ pháp.

Sau khi được truyền Tâm Ấn , tôi tinh tấn tu hành. Tôi không biết là chúng ta không nên nói thể nghiệm cho người khác nghe. Tôi có rất nhiều thể nghiệm , và lúc nào tôi cũng nói cho người khác nghe. Nhưng tôi nghĩ làm như vậy không sao. Sức khoẻ của tôi cũng từ từ khôi phục. Lúc tôi thọ pháp có nghe nói rằng năm đời họ hàng được siêu sanh. Nhưng lúc đó tôi không hiểu , cho đến một ngày tôi đã nhìn thấy tổ tiên của tôi được siêu sanh. Sau khi nhìn thấy rồi , tôi trở nên tin tưởng nhiều hơn về pháp môn này. Tôi đã học hỏi được nhiều hơn lúc tham dự thiền tam tại Formosa. Tôi có thói quen uống thuốc hàng ngày. Tôi uống sau mỗi bữa ăn , trước khi đi ra ngoài và trước khi đi ngủ. Sau khi thọ pháp , sức khoẻ của tôi tiến triển rất khả quan và sau kỳ thiền tam , tôi thấy rất khoẻ mạnh.

Trước khi thọ pháp , tôi bị phá sản , không còn tiền. Tôi thấy buồn phiền chán nản và phải sống trong căn nhà trọ. Sau khi thọ pháp , tôi cảm thấy hoàn cảnh ra sao cũng được , chỉ cần tu hành được là cảm thấy vui sướng lắm rồi. Tôi chưa hề ngừng tu hành sau khi thọ pháp ; sự thành tâm và sức khoẻ của tôi trở nên khá hơn. Sau kỳ thiền tam , tôi cầu nguyện với Sư Phụ cho tôi được tham dự thiền thất. Tôi rất vui sướng vì được tham dự vào kỳ thiền thất này.

Nhím Hoàng Kim
11-21-2007, 05:29 PM
[Cảm tưởng của đồng tu người Trung Hoa : Vừa rồi vị sư tỷ này nói rằng vị đó đã nhận được rất nhiều khi tham dự thiền tam năm ngoái . Sư Phụ đã cho bà ta rất nhiều đến nỗi bà không biết phải làm sao cho vừa . Kết luận của bà ta chúng ta nên học hỏi trường hợp của bà đến đây trong kỳ thiền thất này . Bà ta rất nghèo . Bà ta nghèo bởi vì tất cả gia sản của bà , kể cả sinh mạng của đứa con trai đã mất đi , tất cả vì cái gọi là "tôn giáo" ... Tuy vậy , tại kỳ thiền tam , bà ta đã có thể nghiệm rất cao và nhận được sự gia trì lớn lao của Sư Phụ . Kỳ tích vẫn đang xảy ra trong thiền thất kỳ này . Đó là lý do tại sao dù khó khăn bao nhiêu bà cũng đến tham dự kỳ thiền thất này.].

[Đồng tu người Trung Hoa] Chào Sư Phụ , chào tất cả mọi người . Tôi sẽ nói thể nghiệm về đứa con của tôi đã bị xe hơi cán ngang ngang qua tại Đài Trung ngày 12 tháng tư năm ngoái . Mắt của cháu bị lồi ra . Xương sọ của cháu đã bị nứt rạn . Tôi nhận được tin này vào 12 giờ trưa và đến bệnh viện Trung Sơn tại Đài Trung lúc bốn giờ . Bác sĩ cũng không muốn khâu lại vết thương nhưng rồi lại lập tức đưa cháu vào phòng cấp cứu . Chồng tôi và tôi cùng đi đến nhà thương thăm cháu . Tôi nói với chồng tôi rằng : "Hãy nhìn đứa con của anh lần cuối cùng , có thể anh không còn nhìn thấy nó nữa". Chồng tôi đã khóc nhưng tôi thì không . Tôi đang cầu nguyện Sư Phụ trong tâm của tôi . Tôi đang đeo hình của Sư Phụ , tôi nói với cô y tá : "Cô có thể đeo hình này cho con tôi được không ?" Cô y tá bằng lòng nên cô đeo hình Sư Phụ cho con tôi . Đến 5 giờ , cô y tá nói : "Thân quyến của phòng số 5 , xin đến lập tức". Lòng của tôi đã chuẩn bị : "Được rồi , tôi sẽ đem xác của con tôi về nhà". Khi tôi vào bên trong , mặt của cháu và phần tứ chi lúc trước thì lạnh ngắt và tím bầm , từ từ biến thành hồng hào và ấm áp . Tôi rất vui mừng và đến phòng cho máu . Sau đó tôi tiếp tục cầu nguyện Sư Phụ và ngồi thiền ở bên ngoài phòng cấp cứu . Chồng của tôi không biết thiền là gì , tôi nói với ông niệm "Nam Mô Suma Ching Hai". Ông nói rằng ông không biết niệm như thế nào cho nên tôi viết xuống từng chữ cho ông và ông bắt đầu niệm . Người lái xe liên quan đến tai nạn cứ nói chuyện với tôi nhưng tôi cứ tảng lờ . Tôi chỉ có thiền và cầu nguyện Sư Phụ . Đêm đó , con tôi đã tiến triển khá nhiều . Ngày thứ ba , trong khi tôi ngồi thiền , Sư Phụ bí mật nói với tôi : "Giữ bí mật này cho con . Ta sẽ cho con của con hóa thân của một hoa sen để nó có thể khỏi bệnh". Kết quả ngày hôm sau con của tôi đã có thể di động hai tay của cháu . Chúng tôi sung sướng quá và tôi tiếp tục cầu nguyện Sư Phụ . Tôi nói với chồng tôi : "Sư Phụ đã cứu con của anh cho nên anh cũng nên cầu nguyện Sư Phụ ..."

Lúc đó Sư Phụ có buổi giảng pháp tại Đài Bắc vào ngày 19 nên tôi đã đến Đài Bắc dự buổi thuyết pháp của Sư Phụ . Khi tôi trở về , con của tôi đã được chuyển ra khỏi phòng cấp cứu và tất cả mọi người đều cảm thấy thật vui mừng .

Do đó tôi xin được khuyên quý vị là tu hành Pháp Môn Quán Âm , quý vị không nên quá quan tâm đến việc có hay không có thể nghiệm bên trong . Thật ra , tôi không dám nói về thể nghiệm của riêng tôi trong lúc quán âm và quán ánh sáng và tôi cũng không muốn nói . Tuy nhiên , Ngài cứu vớt con của tôi và giúp ch